Thà làm mất lòng người quân tử cũng không nên dây vào kẻ tiểu nhân, Trần Thúy Hoa chính là loại tiểu nhân không nên dây vào này.
Tống Thời Hạ nhiều chuyện hỏi thêm: “Trần Thúy Hoa là người thôn Trần Gia ạ?”
“Phải, Trần Kiều mà con quen còn phải gọi Trần Thúy Hoa một tiếng bà dì cơ đấy.”
Tống Thời Hạ thoáng suy tư, chẳng trách cô cứ cảm thấy Trần Thúy Hoa chướng mắt đến kì lạ, vừa trông đã thấy phản cảm sao đó.
Thì ra đó là đám họ hàng thân thích xấu tính của Trần Kiều, gả chồng qua thôn này.
Chỉ đáng thương cho Tống Đại Sơn.
Cô nhớ là trong nguyên tác không xuất hiện nhân vật này, nhưng Trần Thúy Hoa là một thành viên trong đám thân thích rác rưởi của nữ chính, thường xuyên trồi lên để rồi bị vả mặt.
Người chồng chưa từng xuất hiện là một nông dân chịu thương chịu khó, nhưng cuối cùng cũng không chịu nổi mụ vợ này, mới kiên định ly hôn với Trần Thúy Hoa.
Trong nguyên tác, Trần Thúy Hoa có cống hiến diễn xuất trong khá nhiều tình tiết, mỗi lần xuất hiện đều khiến người ta căm hận đến nghiến răng.
Chẳng qua, Tống Thời Hạ thật không ngờ nhà đó lại có quan hệ họ hàng với nhà mình, may mà không phải họ hàng trực hệ, không thì chắc cô khó chịu c.h.ế.t mất.
Bà Tống dặn con gái:
“Tống Đại Sơn tuy chỉ có quan hệ họ hàng xa với nhà ta nhưng đều trong cùng một thôn, thỉnh thoảng chú ấy cũng giúp ba con việc nọ việc kia, con người cũng không phải xấu gì.
Con đừng thấy chú ấy đánh vợ thì tưởng chú ác, cái mồm của Trần Thúy Hoa đã khiến chú ấy gặp không ít phiền phức đâu, cũng khổ lắm.”
Tống Thời Hạ không tính nhúng tay vào chuyện nhà người khác, cô nói:
“Mẹ yên tâm, con cũng chẳng đến mức thấy chuyện gì chướng mắt cũng phải xen vào, vợ chồng nhà họ ra sao cũng không liên quan đến con mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-trung-sinh-cuc-pham/chuong-664.html.]
Bấy giờ bà Tống mới yên tâm:
“Nếu không có việc gì thì đừng qua bên thôn đó, chỉ đi dạo quanh đại đội ta là được.”
Nửa năm nay, đời sống người dân hai bên dần có sự chênh lệch rõ ràng.
Người bên thôn Trần Gia muốn hưởng sái làm giàu nhưng lại không muốn thừa nhận mình đang bị thôn Tống Gia vượt mặt, cứ thế khó chịu với nhau mãi.
Nếu nói kĩ càng thì oán thù hai bên chất chứa đã lâu rồi.
DTV
Trước kia hai thôn thuộc hai đại đội sản xuất, ở cạnh nhau nên hết đua sức lao động lại đua sức sản xuất.
Mấy năm trước cải cách ruộng đất, hai thôn sáp nhập, nhưng ân oán tích lũy bao năm đâu dễ dàng buông bỏ.
Hai bên không bên nào chịu phục bên nào, quan hệ cạnh tranh khi trước không phải nói một câu hòa giải là biến mất.
Vì thế, tuy hiện giờ lứa trẻ có qua lại khá nhiều, quan hệ khá tốt, nhưng lứa cha chú lại vẫn căm ghét nhau ra mặt.
Cán bộ thôn cũng đã cố gắng giảm bớt mâu thuẫn hai bên, nhưng nhiều lần đều không có tác dụng gì.
Thôn Trần Gia trước đây luôn tự hào có sức sản xuất vượt mức quy định.
Nhưng không biết từ bao giờ, mức sống bên thôn Tống Gia đã vượt trên họ, người của thôn Trần Gia làm sao mà nuốt trôi cục tức này?
Nhưng nuốt không trôi cũng đâu làm gì được.
Bởi vì người có tiền đồ lại là người thôn Tống Gia, một người phát đạt nhưng không quên quê nhà, một lòng muốn thúc đẩy thôn mình đi lên.
Cho nên mới tìm cách kéo người trong thôn cùng kiếm tiền, mà thôn Trần Gia họ lại không có ai có khả năng này.