Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 48

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:56:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thằng Thất c.h.ế.t tiệt, chắc chắn thấy tiếng bước chân mà báo cho , thằng ranh nó học nha!

 

"Tít——"

 

Trả lời là động tác bấm đồng hồ của Phó Thừa Duật.

 

Cùng với giọng lạnh lùng vô tình của : "Bắt đầu tính giờ."

 

Anh dứt lời, Đinh Chí Bân mới bảo chân vẫn còn đang run, lập tức như mũi tên rời cung lao v.út .

 

Chu Bân xem bộ quá trình nỗi đau của khác lắc đầu, biên tập ai biên tập, biên tập một lão già độc hứng thú với phụ nữ, đây chẳng là tung tin đồn nhảm ? Thằng nhóc đúng là ăn thì quên đòn.

 

Không khác nghĩ thế nào, nhưng trong lòng Phó Thừa Duật, lý do bắt Đinh Chí Bân tăng cường huấn luyện vì tư thù cá nhân như , là vì hiện tại sắp tới Quốc khánh, đang chuẩn cho giải thi đấu hữu nghị do quân khu tỉnh Tân An tổ chức! Đinh Chí Bân sức bền đủ, luyện tập nhiều hơn, bắt tăng cường huấn luyện là vì cho , thể để lúc đó thi đấu bét mất mặt và Trung tướng Đinh chứ?

 

, chính là như thế.

 

Với tâm lý đường hoàng như , Phó Thừa Duật ăn mặc chỉnh tề lái xe đến làng Bình Dao.

 

Tránh đám đông báo cho đội trưởng sản xuất làng Bình Dao một tiếng, liền đợi ở đầu làng.

 

Lần đầu tiên đợi đồng chí nữ, trong lòng Phó Thừa Duật còn chút tự nhiên, hình bóng phản chiếu cửa kính xe, tự chủ mà đ.á.n.h giá diện mạo của . Hình như nghiêm túc quá, đưa tay cởi cúc áo đầu tiên ở cổ áo, bỗng nhiên trong đầu hiện lên lời của Đinh Chí Bân——

 

"Còn thể là ai chứ? Có thể khiến như con công xòe đuôi, cây sắt nở hoa chứ ai!"

 

Ngón tay Phó Thừa Duật khựng , cài cái cúc cởi .

 

Hồ nháo, và Tôn Thanh niên là quan hệ đồng chí cách mạng thuần túy, đến tìm cô chỉ là để đưa phần thưởng khi phá án cho cô, hề chút tình cảm nam nữ nào!

 

"Tôn Thanh niên , cô gì ở đây thế?"

 

Từ xa truyền tiếng một bà cụ già nua, chắc là cô đến . Phó Thừa Duật theo phản xạ điều kiện thẳng cái hình vốn thẳng tắp của , đầu qua.

 

Đôi lông mày lạnh lùng một khoảnh khắc ngơ ngác, đang về phía là một đồng chí nữ xa lạ.

 

Phó Thừa Duật nheo đôi mắt đen đ.á.n.h giá, một lát suýt nữa thì tức , đầu lưỡi chạm răng hàm vẻ mặt quái gở. Hèn chi lúc ở cửa tiệm cơm quốc doanh, cô gặp vài thanh niên tri thức là trốn như chuột thấy mèo, hóa cái sợ là cái gọi là kẻ thù, mà là sợ vạch trần lời dối ngay tại chỗ nha.

 

Người đến đang đợi, Phó Thừa Duật dừng nữa, chút do dự mở cửa xe khởi động xe đầu, năm ngón tay đặt hờ vô lăng bóp kêu răng rắc.

 

Hóa cái con bé ngay từ đầu gặp mặt đề phòng .

 

Nhớ đầu gặp gỡ của hai , e là chỉ vẻ yếu đuối là giả bộ, mà ngay cả cái gọi là đến giữa núi giải nhiệt tắm rửa cũng là vì cố ý khích lộ diện diễn kịch chứ gì? Gan cô cũng lớn thật đấy, sợ lúc đó kìm lòng chủ động lộ diện ? Thế thì cô định thế nào? Chẳng lẽ thật sự định cởi hết quần áo cho xem?

 

Phó Thừa Duật thật sự tức , thành tiếng, kiểu lộ cả răng nanh.

 

Khuôn mặt tuấn tú vốn vì sạm nắng mà lộ vẻ phong trần, lúc vì nụ hiếm thấy mà toát một sức hút khác biệt, trong đôi mắt đen quỷ dị là sự hứng thú còn nồng đậm hơn bất kỳ thành nhiệm vụ nào, bất kỳ khi thu khẩu s.ú.n.g nào đây.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-chinh-nguyen-tac-truyen-nien-dai-thap-nien-70/chuong-48.html.]

Màn đêm buông xuống, bóng liễu che khuất.

 

Cả làng Bình Dao đều chìm giấc ngủ yên tĩnh, cánh cửa của một căn phòng ký túc xá nào đó ở điểm thanh niên tri thức nữ tiếng động mở khép ánh trăng.

 

Một bóng dáng thon thả lom khom, linh hoạt vượt qua tường viện, chạy nhanh về phía núi .

 

Giang Nhan cũng nửa đêm nửa hôm lăn lộn, nhưng cô xuống, trong đầu là một trăm đồng lỡ mất , ! Tiền là do cô dựa bản lĩnh kiếm , dù lấy thì cũng là do cô tự lấy, thể biến thành lấy chứ! Nghĩ đến đây, Giang Nhan một cái cá chép quẫy liền từ giường bật dậy.

 

Đây là góc độ thực tế.

 

Còn xét về phương diện tình lý thì Phó Thừa Duật thật cũng khá ! Hai tuy mới gặp hai nhưng chỉ đưa tiền phiếu cho cô, còn mời cô ăn một bữa thịnh soạn, giờ chắc là vụ án kết thúc , gượng ép cũng coi như là tình giao thiệp sinh t.ử , kết quả cô đến cả tên họ thật cũng cho , như nên ? Chắc chắn là nên !

 

Cho nên về tình về lý, cô đều nên tìm xin một tiếng.

 

Ừm, đúng thế, lấy tiền là phụ, mấu chốt là xin .

 

745: Không, cô , cô chính là vì tiền.

 

【Anh ở gần đây ? Nếu ngươi thăm dò bóng dáng thì báo cho ngay nhé.】

 

Giang Nhan leo núi dặn dò 745 trong lòng.

 

Đường núi ban đêm khó , tuy trăng sáng vằng vặc nhưng qua nhiều lớp bóng cây trong núi che khuất, ánh trăng thực sự rọi xuống mờ nhạt vô cùng, Giang Nhan mắt ban đêm, chỉ thể chậm chạp leo, hoặc dựa lời nhắc của 745.

 

【Rõ!】

 

745 đáp dứt khoát, nhưng nó cảm thấy Phó Thừa Duật căn bản sẽ đến núi , tiên nhớ chỗ gặp mặt đầu của hai , ngay cả tiền thưởng mà ký chủ nhà nó hằng mong đợi cũng chắc đưa nha!

 

Bởi vì ai lừa còn vội vàng đến đưa tiền chứ? Thế chẳng là đồ ngốc chính hiệu !

 

Còn về bản Giang Nhan, thật cũng chắc chắn Phó Thừa Duật đến , đằng nào cô cũng ngủ , chỉ thể đến thử vận may thôi. Cô luôn cảm thấy ban ngày Phó Thừa Duật xông làng bắt cô ngay tại chỗ là vì riêng tư cho cô một "bài học".

 

cũng là phận địa vị, khí chất phương diện cũng giữ kẽ một chút, lừa chắc chắn tiện trở mặt ngay tại chỗ, cứ bình tĩnh , đợi riêng tư tìm cô tính sổ ! Có lý ? ?

 

Vậy cô sẽ cho một cơ hội! Dâng tận miệng!

 

Nể mặt một trăm đồng, nhận một trận đòn cũng là xứng đáng.

 

nếu là cô ...

 

Giang Nhan đặt cảnh khác nghĩ một chút, rùng một cái, thôi , nếu là cô thì cô nhất định sẽ lao ngay xuống ruộng nước, lôi đ.á.n.h cho một trận tơi bời.

 

【Ký chủ ký chủ! Đồ ngốc! À phi, Phó Thừa Duật! Anh ở đó! Ở chỗ con gà của cô trộm !】

 

Anh thật sự đến kìa! Chẳng lẽ định mai phục ký chủ nhà nó để ám sát !

 

 

Loading...