Xuyên Thành Nông Phụ Bị Bỏ Rơi Giữa Trời Tuyết, Ta Dẫn Hai Con Làm Giàu - Chương 24
Cập nhật lúc: 2026-01-16 06:57:34
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXGRFJvyi
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba Lục Thời Vân vốn tưởng rằng cháo Hạ Sở Nguyệt nấu, đại khái chỉ là hồ gạo, hoặc là cháo trắng đặc một chút.
Nào ngờ ba họ bát, là một bát cháo thịt, hơn nữa mùi vị đặc biệt thơm, cũng đặc biệt ngon.
Lý Thiếu Cẩu nhịn nếm thử một ngụm, ngay lập tức món cháo chinh phục.
“Không hổ là Hạ nương t.ử tay, chỉ nấu mỗi cháo thịt mà thôi, thơm ngon vô cùng!” Y chút hưng phấn .
Trần Thư Diệu thấy , cũng uống một ngụm. Phải là tay nghề của Hạ Sở Nguyệt thật sự cần bàn cãi, cháo quả thực ngon, đặc và sánh mịn.
Còn về phần Lục Thời Vân.
Y cũng uống một ngụm, nhưng đáng tiếc cả hai tay đều thương, tay ở cổ tay, tay trái ở cánh tay, đều Sói Vương cào.
y cũng bộ tịch, dù thương, vẫn thể đổi sắc mặt mà bưng bát cháo lên.
ngay khi y định uống một ngụm.
Liền thấy Hoàng lão đầu ở xa tức giận dậm chân, lập tức chạy tới : “Lục công t.ử! Lão phu dặn ngươi , hai tay ngươi tạm thời đừng dùng, nhỡ vết thương rách , lẽ nào bắt lão phu bôi t.h.u.ố.c cho ngươi nữa!?
Ngươi chút t.h.u.ố.c mà Hạ nương t.ử cho quý giá đến mức nào , ai da, ngươi nghĩ cho bản , cũng nghĩ cho khác một chút, đều cần dùng t.h.u.ố.c !”
Lục Thời Vân đỏ mặt, vội vàng đặt bát xuống: “Xin , nhất thời quên mất.”
“Ngươi đó, thật là.”
Hoàng lão đầu tức giận thôi, đó sang Hạ Sở Nguyệt : “Cái , Hạ nương t.ử, phiền nàng chiếu cố Lục công t.ử một chút, đợi lão già bận xong sẽ tới đổi cho nàng.”
“À, .” Hạ Sở Nguyệt mơ hồ gật đầu.
Sau đó liền thấy Hoàng lão đầu trực tiếp đặt bát cháo đất tay Hạ Sở Nguyệt, còn quên dặn dò vài câu, nhất quyết để Lục Thời Vân dùng tay, lúc mới rời tiếp tục công việc của .
Chỉ còn Hạ Sở Nguyệt chút ngượng nghịu…
“Ái chà.”
Hạ Sở Nguyệt chút tự nhiên, ba đang chằm chằm nàng, đó nhỏ giọng hỏi: “.......Vậy để đút cho ăn?”
Lý Thiếu Cẩu và Trần Thư Diệu giả vờ cúi đầu uống cháo, như thể thấy, cũng thấy.
Còn Lục Thời Vân cũng vẻ mặt phức tạp, dường như gì đó, nhưng nên mở lời thế nào.
Thế là Hạ Sở Nguyệt đành cứng rắn bước tới, Lục Thời Vân : “Vậy cứ để đút cho ...”
Dù việc nàng cũng từng thấy phim ảnh, cũng chuyện hiếm lạ, chỉ là ngờ bản thể gặp mà thôi.
Lục Thời Vân mím môi, vành tai lập tức ửng đỏ, dường như chút dám Hạ Sở Nguyệt nữa.
Hạ Sở Nguyệt giả vờ như thấy, trực tiếp cầm lấy thìa định đút cho Lục Thời Vân: “Há miệng.”
“.......” Lục Thời Vân cố gắng giữ vẻ mặt tuấn tú nghiêm nghị, khẽ mở miệng.
Hạ Sở Nguyệt tự nhủ trong lòng rằng đang đút cho con trai, tiếp tục đút cháo cho Lục Thời Vân.
Hoàn dám sang nơi khác, cứ thế từng muỗng từng muỗng đút cho đối phương. Chỉ là đôi môi hồng nhuận , khi dính chút nước cháo, hiện lên một màu đỏ tươi kiều diễm.
Phải là, nàng thực sự thể .
Hạ Sở Nguyệt trong đầu nghĩ ngợi lung tung, cảm thấy ngón chân sắp cong thành một tòa thành trì , ánh mắt cũng tự chủ mà lén lút liếc đối phương một cái.
Khổ nỗi Lục Thời Vân cũng lúc về phía nàng, hai cứ thế bất ngờ đối diện , vội vàng né tránh ánh mắt, bầu khí thể nào gượng gạo hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nong-phu-bi-bo-roi-giua-troi-tuyet-ta-dan-hai-con-lam-giau/chuong-24.html.]
“Khụ, còn mấy muỗng nữa thôi.”
“Ừm...”
Hai , một thì đút cháo một cách máy móc, một thì thành thật ăn cháo, ai dám thêm một lời nào.
Mãi cho đến khi cuối cùng đút xong cháo, Hạ Sở Nguyệt theo bản năng giúp Lục Thời Vân lau miệng. Dù mỗi đút cháo cho Nhị Hổ, nàng đều hành động .
khi nàng cầm khăn tay, giúp Lục Thời Vân lau miệng, cả hai lập tức sững sờ.
Không hành động bao nhiêu ám , mà là thật sự quá gượng gạo, đặc biệt gượng gạo.
Hạ Sở Nguyệt cứng rắn thu tay về: “Ha, ha ha, cái , về đây.”
Nàng luống cuống đặt bát xuống, gần như chạy trối c.h.ế.t mà rời .
Lý Thiếu Cẩu bóng lưng Hạ Sở Nguyệt rời , tay vẫn bưng bát cháo, chậm rãi tới gần Lục Thời Vân : “Lục , cháo ngon ? Vừa nãy Hạ nương t.ử đút nhanh như , thấy bỏng miệng ?”
“.......” Lục Thời Vân bất lực liếc y một cái: “Lo mà ăn của ngươi .”
“Hắc hắc.” Lý Thiếu Cẩu hì hì ăn một miếng: “Ta đang ăn đây .”
Lục Thời Vân, “.......”
Đêm đó lời nào để .
Bởi vì tối qua đều ngủ ngoài trời, nên hầu như ai dám ngủ, chỉ liên tục giữ cho lửa trong đống củi cháy, đó dựa đống lửa để sưởi ấm.
Mãi cho đến khi trời sáng, mới dám dậy hoạt động, nhưng cũng vì nhiều thương, nên dám quá xa.
Cùng lắm cũng chỉ là ở gần đó, nhặt một ít củi về mà thôi.
“Hạ nương t.ử, nàng cần củi ? Ta định c.h.ặ.t ít củi gần đây.”
Lý Thiếu Cẩu định nhặt củi, liền nghĩ tới nên qua hỏi Hạ Sở Nguyệt .
Hạ Sở Nguyệt đương nhiên cũng khách khí, vội : “Cần, đương nhiên là cần , chỉ là phiền Cẩu T.ử .”
“Hứ, đều là chuyện nhỏ thôi.” Lý Thiếu Cẩu chẳng hề bận tâm phất tay, đoạn xoay rời tìm củi.
sự chiếu cố đặc biệt của Lý Thiếu Cẩu tự nhiên gây sự bất mãn cho những khác.
Liền thấy Trương Quả phụ đun nước nóng, với giọng điệu đầy mỉa mai: “Hừ, thật đúng là hổ, chẳng chỉ là nhặt củi thôi , thế mà cũng phiền Lý công t.ử bọn họ, quả thật ai đó lấy cái mặt dày đến thế.”
Tạ Kim Hoa chớp cơ hội, cũng vội vàng phụ họa: “Chẳng , chỉ bọn là da mặt mỏng, chỉ nghĩ đến chuyện tự lực cánh sinh, nào dám như mấy kẻ , chỉ dựa dẫm sự giúp đỡ của nam nhân khác!”
Hạ Sở Nguyệt thấy , cũng khách khí với đối phương, trực tiếp nhéo mũi một cái : “Sao sáng sớm nặng mùi thế , cũng chẳng là kẻ nào mở miệng phun lời dơ bẩn, sợ hôi thối khác .”
“Lanh mồm lanh miệng, ngươi chẳng qua chỉ là một đàn bà nửa đường mới đến, coi chừng lão nương xé rách cái miệng của ngươi!”
Trương Quả phụ trực tiếp chống nạnh bắt đầu c.h.ử.i rủa.
Hạ Sở Nguyệt lạnh: “Sao, ngươi đ.á.n.h ư? Hay đuổi ? Cứ việc, miễn là ngươi bản lĩnh đó!”
Vốn dĩ nàng gia nhập đoàn chạy nạn cũng là vì Lục Thời Vân ba và Hoàng lão gia t.ử, căn bản liên quan gì đến những .
Cho nên nàng cũng sợ Trương Quả phụ , dù cho mối quan hệ với kẻ đó căng thẳng, cùng lắm nàng dẫn con trai rời , tìm một nơi mà ẩn nấp, sẽ đợi đến khi xuân về hoa nở.
Ba nương con bọn cũng sẽ c.h.ế.t đói!