“Cô vốn dĩ sức lực lớn, Lỗ Tam cũng đang dùng hết sức bình sinh chạy ngoài.”
Cả hai bên cùng dùng sức, lớp vải áo chịu nổi nữa, bộ phần vải lưng Nam Sênh x.é to.ạc một cách gọn gàng.
Sau lưng Lỗ Tam lạnh toát, lực kéo áo của Nam Sênh kéo theo, ngã thẳng xuống đất.
Vừa mới chạm lưng xuống nền đất lạnh lẽo, gã cảm thấy đỉnh đầu luồng gió mạnh ập tới.
Lỗ Tam sợ hãi dùng hết sức bình sinh lăn sang một bên.
“Bộp!"
Viên gạch đ-ập xuống đất, Nam Sênh vỗ nát thành bột cám.
Phát nếu đ-ập trúng thì Lỗ Tam trực tiếp cưỡi gió mà lên trời luôn .
Có thể thấy, Nam Sênh hề nương tay chút nào.
Cũng chính âm thanh đó khiến Nam Sênh tỉnh táo cơn giận dữ vì đ-âm lưng.
Cô phủi sạch bụi gạch tay, tới mặt Lỗ Tam, lạnh lùng hỏi:
“Ai sai ngươi tới?"
Lỗ Tam khạc một miếng bụi gạch, chân tay bủn rủn, sợ hãi thôi.
Cái đầu gã chắc chắn cứng bằng viên gạch xanh đất , phát nếu đ-ập trúng thì vỡ gáo là vết thương nhẹ nhất .
Đây đúng là một kẻ tàn nhẫn mà.
“Cô nãi nãi tha mạng!"
Lỗ Tam lập tức nhận sai, chẳng gì quan trọng bằng mạng sống của gã cả.
“Là Vu Sâm sai tới, cô hủy hoại danh tiếng của em gái , bảo tới đây dạy dỗ cô một trận."
Lỗ Tam chẳng hề vấp váp lấy một câu, trực tiếp bán Vu Sâm.
“Vu Sâm?"
Nam Sênh :
“Em gái là ai?"
“Vu Diểu!"
“Cô nãi nãi, chỉ là một kẻ tép riu, theo Vu Sâm kiếm miếng cơm ăn thôi, lời sẽ đ-ánh, cô cứ coi như cái rắm mà thả ."
“Vu Diểu?"
“Phải."
Thì là cô , tiểu tam của chồng cũ Lữ Liên.
“Nói cho kỹ , hủy hoại danh tiếng của cô như thế nào?"
“Cụ thể thì cũng rõ lắm, chỉ một thời gian, một gã đàn ông tên Thi Nguyên ngày nào cũng tới khu tập thể chặn đường Vu Diểu."
“Hắn còn vì Vu Diểu mà ly hôn, cuối cùng cũng thể ở bên cạnh Vu Diểu linh tinh gì đó mấy lời mê sảng."
Vu Sâm thể để mặc cho Thi Nguyên bôi nhọ danh tiếng của Vu Diểu ?
Hắn sai đưa Thi Nguyên , qua một hồi bức hỏi đe dọa, Thi Nguyên hứa chắc chắn sẽ phiền Vu Diểu nữa, lúc mới thả .
Không trực tiếp đ-ánh ch-ết Thi Nguyên, mà là chuyện giữa Thi Nguyên và Vu Diểu đang lúc bàn tán xôn xao, bản tính thì tàn nhẫn tiếng đồn xa.
Hắn đang cạnh tranh cho vị trí phó chủ tịch Ủy ban huyện, lúc đương nhiên là chuyện ít một chút thì hơn, tiên đuổi , dẹp yên chuyện cũ mới là đạo lý đúng đắn.
Tính sổ thì cần vội vã nhất thời.
Nam Sênh gật đầu, thời gian khớp , chuyện đó chắc hẳn chính là chuyện Thi Nguyên cầu xin Lữ Liên tái hợp nhưng từ chối.
Sau , còn tin tức gì về Thi Nguyên nữa.
Hợp là vì sự can thiệp của cô, khiến Lữ Liên sống , tỉnh táo và dứt khoát ly hôn, khiến Thi Nguyên thể như ý nguyện rút lui sạch sẽ khỏi cuộc hôn nhân , còn quấy rầy Vu Diểu, hỏng danh tiếng của Vu Diểu.
Thế là Vu Sâm liền đổ hết chuyện lên đầu cô ?
Vu Sâm thực sự đang nổi trận lôi đình, em gái là Vu Diểu do một tay nuôi nấng, yêu thương như con gái, giờ đây chỉ trỏ, ngày nào cũng lóc sướt mướt, trong lòng thể dễ chịu cho ?
Kiếp , khi Lữ Liên nhảy sông đầu cứu lên, lâu tìm đến c-ái ch-ết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-62.html.]
Sau đó, Thi Nguyên với bên ngoài nguyên nhân Lữ Liên t-ự t-ử là do cô nhiều năm con, nhất thời nghĩ quẩn.
Hắn còn xây dựng hình tượng một chồng chung thủy đau khổ khi mất vợ, mấy năm trời cũng tái hôn.
Thực tế là Vu Sâm căn bản đồng ý chuyện giữa và Vu Diểu, cảm thấy Thi Nguyên là một kẻ r-ác r-ưởi, căn bản xứng với em gái .
Cuối cùng, Thi Nguyên và Vu Diểu cũng như ý nguyện ở bên .
Vu Sâm trực tiếp gửi Vu Diểu nơi khác học.
Người sách, trường học mà đầy.
Vu Diểu , Vu Sâm liền tay tàn độc với Thi Nguyên, trực tiếp sai đ-ánh gãy chân Thi Nguyên.
Sau , Thi Nguyên mai mối giới thiệu, cưới một phụ nữ góa chồng mang theo con.
Người góa phụ đó thể đảm đang chịu khó, chăm sóc chu đáo như Lữ Liên , cô chỉ tìm một nơi nương tựa cho và con mà thôi.
Sau khi kết hôn với Thi Nguyên liền ép kiếm tiền nuôi gia đình, nếu sẽ ở trong nhà đ-ập phá, c.h.ử.i bới ầm ĩ.
Thi Nguyên tay với cô , nhưng quá vài hiệp bại trận, ấn xuống đất mà tẩn.
Cuối cùng, chỉ thể kéo cái chân thọt, tìm một công việc quét r-ác ngoài đường.
Không quãng đời còn từng hối hận ?
Nam Sênh nheo nheo mắt, hỏi:
“Thi Nguyên ?"
Lỗ Tam khựng :
“Cô và Thi Nguyên?"
lúc , một luồng gió đêm thổi qua, bụi gạch mặt đất cuốn bay lên, tung lên chút bụi bặm nhỏ xíu.
Lỗ Tam:
!
“Cái đó, Thi Nguyên , quyến rũ phụ nữ nhà lành, tội đáng muôn ch-ết."
Lỗ Tam nhắm mắt :
“ bán tới làng góa phụ giống ."
Nam Sênh:
...
“Cô nãi nãi, những gì cần đều hết , thể ?"
Chân Lỗ Tam vẫn bủn rủn như sợi b.ún, nhưng chỉ cần cô nãi nãi gật đầu một cái, gã dù bò cũng sẽ bò khỏi con hẻm !
“Cho ngươi hai sự lựa chọn."
Nam Sênh .
“Cô cứ ."
“Ở ."
“Không !"
Lỗ Tam liều mạng từ chối.
Đây là mời gã ở ăn cơm, là bảo gã để mạng mà, chuyện đó chắc chắn .
“Tự tới đồn cảnh sát khai báo rõ ràng những chuyện đây."
Chuyện Lỗ Tam cũng mấy sẵn lòng, đồn cảnh sát thì ước chừng gã lâu mới thể ngoài .
Cũng thể, sẽ nữa.
Cảm thấy kiểu gì cũng là ch-ết, liệu thể chọn phương án thứ ba ?
Điều đó hiển nhiên là thể.
Nam Sênh giẫm lên lớp bụi gạch nhẹ nhàng di di mũi chân.
“ đồn cảnh sát, cô nãi nãi, đồn cảnh sát."