Xuyên thành nhóm đối chiếu của nữ chính trong văn thập niên - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:03:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dạ ạ.”

 

Sau khi Phùng Hải Âu rời , biểu cảm của Phùng Minh Nhạc trở nên nghiêm trọng.

 

“Sao ?

 

Chuyện dễ giải quyết ?”

 

“Có đẩy sóng góp gió, lôi mấy vụ chuyện cũ năm xưa.”

 

Phùng Minh Nhạc do dự một chút, vẫn :

 

“Anh cả, còn nhớ nữ sinh tên Dương Thu Hạnh năm đó ?”

 

“Ai?”

 

Phùng Minh Sơn giật , theo bản năng hỏi ngược .

 

“Dương Thu Hạnh!”

 

Phùng Minh Nhạc lặp .

 

“À, cô , đều là chuyện quá khứ , ?”

 

Phùng Minh Sơn né tránh ánh mắt của Phùng Minh Nhạc, tay vô thức dùng lực nắm c.h.ặ.t lấy tay vịn của chiếc ghế.

 

“Bây giờ cô tố cáo từng hành vi lưu manh với cô !”

 

“Xì!”

 

Nghe thấy là lời buộc tội , Phùng Minh Sơn thả lỏng hẳn :

 

“Chuyện cũ năm xưa, căn bản bằng chứng, chỉ cần thừa nhận thì chỉ là vu khống.”

 

“Người nhân chứng!”

 

“Cái gì?”

 

“Đứa trẻ tướng mạo cực kỳ giống !”

 

“Bằng chứng thép!”

 

“Anh cả, chuyện em cũng lực bất tòng tâm.”

 

Phùng Minh Nhạc dậy:

 

“Em qua đây là nhắc nhở , mau ch.óng dọn dẹp trong nhà cho sạch sẽ, thứ gì bán thì nhanh ch.óng bán , cố gắng giấu thêm ít tiền.”

 

“Như , khi xuống nông thôn cũng thể bớt chịu khổ chút ít.”

 

“Không, chuyện vẫn còn chuyển biến.”

 

đem đồ trả cho cô , cưới cô chứ gì.”

 

Phùng Minh Sơn lẩm bẩm tự nhủ.

 

, cưới cô , chuyện sẽ trôi qua thôi.”

 

Phùng Minh Sơn khẳng định chắc nịch :

 

“Chú hai, chú đúng ?

 

Đi, chúng tìm cô !”

 

“Vô ích thôi, em tìm cô .”

 

“Cô , thứ đó cứ coi như là đồ tùy táng cho .”

 

Phùng Minh Nhạc ép sát Phùng Minh Sơn:

 

“Thứ gì ?”

 

Phùng Minh Sơn né tránh ánh mắt của Phùng Minh Nhạc:

 

“Không thứ gì cả.”

 

“Đã như thì cứ theo lời em .”

 

“Ngoài , em sẽ đăng báo đoạn tuyệt quan hệ với .”

 

“Chú hai!”

 

Nói xong câu , Phùng Minh Nhạc liền rời .

 

Sau khi Phùng Minh Nhạc , Phùng Minh Sơn im nhúc nhích, mãi cho đến khi Phùng Hải Âu tìm tới.

 

“Ba, chú hai ?

 

Chú thế nào ạ?

 

Chuyện qua ?”

 

“Tiêu !”

 

“Cái gì cơ ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-38.html.]

 

“Chúng tiêu !”

 

Tại một ngôi nhà dân bình thường trấn Thanh Sơn, “Dương Thu Hạnh” dùng thu-ốc nước tẩy sạch lớp hóa trang mặt, để lộ là khuôn mặt của một đàn ông!

 

Nếu Nam Sênh mặt ở đây, chắc chắn thể nhận —— Tào Phương.

 

“Ba ơi, con thể hiện thế nào ạ?”

 

Giọng của một bé vang lên, là Ngụy Vân Bằng.

 

“Làm lắm, là một đứa trẻ thông minh.”

 

Ngụy Tiết sờ sờ đầu Ngụy Vân Bằng, khen một câu.

 

Thì , cái gọi là bằng chứng thép trong miệng Phùng Minh Nhạc là do họ l-àm gi-ả.

 

Sau khi đuổi cha con nhà họ Phùng , Nam Sênh chạy nhanh đến nhà máy cơ khí.

 

May mà bây giờ c-ơ th-ể cô khỏe, tốc độ đủ nhanh, đạp lên giây cuối cùng của loa phát thanh nhà máy cơ khí để văn phòng.

 

“Nam Sênh, em đến văn phòng một chút.”

 

Ngô Tình Hà .

 

Nam Sênh:

 

...

 

Có chút ngại ngùng, dẫm giờ gì đó, liệu là bãi mìn của lãnh đạo nhỉ.

 

“Trong nhà Phùng Hải Âu xảy chút chuyện, tấm áp phích em vẽ thể lên chương trình nữa.”

 

Ngô Tình Hà giọng điệu đầy tiếc nuối .

 

Nam Sênh ngờ Ngô Tình Hà tìm cô là vì chuyện .

 

Tuy chút đáng tiếc nhưng cô thể hiểu và chấp nhận .

 

“Mấy buổi tổng duyệt hôm em giúp ích nhiều, những ý kiến đưa đều căn cứ rõ ràng.”

 

“Bên Chu Vũ Oanh nhiều bài hát cần tổng hợp, chỉ huy các đồng chí tham gia biểu diễn văn nghệ hát, đội hình, cô hy vọng em thể qua giúp cô .”

 

“Dạ ạ, lát nữa em sẽ tìm chị Vũ Oanh.”

 

“Được, bận .”

 

Nam Sênh bước khỏi văn phòng liền bắt gặp ánh mắt mong đợi của Chu Vũ Oanh.

 

“Chị Vũ Oanh, tiếp theo chúng cần gì ạ?”

 

Nam Sênh hỏi.

 

“Đi, chúng đến lễ đường, hôm nay tổng hợp xong các bài hát, nhất là để các đồng chí ghi nhớ lời bài hát.”

 

Chu Vũ Oanh giọng điệu nhẹ nhàng, rõ ràng sự gia nhập của Nam Sênh khiến cô vui.

 

Nội dung công việc giống như cùng Phùng Hải Âu hai tìm một nơi ai phiền để yên tĩnh vẽ tranh là xong việc.

 

Phải giao thiệp với , đặc biệt là giao thiệp với những nữ công nhân lớn tuổi một chút trong phân xưởng, nếu một trái tim kiên cường thì thật sự là gánh vác nổi.

 

Không họ khó giao thiệp, mà là những chủ đề họ tán gẫu trong lúc rảnh rỗi lúc luyện tập, nhiều thứ chút phù hợp với trẻ em.

 

Lúc , ánh mắt họ linh hoạt vô cùng, khả năng thấu hiểu cũng lập tức mở rộng, một cái liếc mắt tùy ý là đều thể hiểu ý.

 

“Chị Khổng Mai, ánh mắt của chị , cứ tìm cảm giác đó là , thẳng phía , ánh mắt đừng né tránh.”

 

Nam Sênh .

 

“Phụt!”

 

Lời của Nam Sênh Khổng Mai bật thành tiếng:

 

“Đồng chí Nam Sênh, cái thật sự là khó quá.”

 

“Vừa là đang tán gẫu với nên mắt mới thả lỏng thẳng đối phương đấy chứ.”

 

“Vậy khi biểu diễn, chẳng lẽ cũng coi khán giả là các chị em đang tán gẫu ?”

 

“Haha~”

 

Lời của Khổng Mai nghiêng ngả, Nam Sênh cũng theo.

 

“Đồng chí Nam Sênh, như giận chứ?”

 

Khổng Mai tò mò .

 

Nữ công nhân phân xưởng họ và những nữ đồng chí văn phòng ít khi chuyện hợp .

 

Ví dụ như đồng chí Chu Vũ Oanh, cô cũng khách khí với họ, nhưng họ dứt khoát là chuyện cùng .

 

Ngược là Nam Sênh mới đến, tuy cô hứng thú với một nội dung họ tán gẫu, nhưng mỗi họ về chuyện bát quái của nhà máy cơ khí và khu tập thể, tai của đồng chí Nam Sênh đều dựng lên cả.

 

Y hệt như khi họ bát quái .

 

 

Loading...