“Vậy đây.”
Trần Lương gần như là dùng tư thế một bước đầu ba để biến mất mặt Nam Sênh và Phùng Hải Âu.
Điệu bộ của cán cân trong lòng Phùng Hải Âu nghiêng thêm một chút.
“Đi thôi.”
Nam Sênh nhắc nhở:
“Người xa .”
“Cậu nhạo !”
Phùng Hải Âu hổ thấp giọng gào lên.
“Không , chỉ cảm thấy đồng chí Trần Lương dùng ngôn ngữ c-ơ th-ể để bày tỏ suy nghĩ của bản .”
“Lần coi như hiểu thế nào là quyến luyến rời, thế nào là một ngày gặp như cách ba thu.”
Nam Sênh đùa giỡn :
“Hai định mấy năm gặp mặt nữa ?”
Phùng Hải Âu:
...
Tại rõ ràng là sự giằng co mập mờ nỡ của các cặp đôi tình nhân, mà Nam Sênh xong, cô cũng cảm thấy sến súa thế nhỉ?
Nam Sênh độc!
Ngày hôm là ngày nghỉ, Nam Sênh vẫn chạy đến chỗ đại d.ư.ợ.c phòng như cũ.
Tối qua khi tách , Phùng Hải Âu sẽ để ba cô điều tra Trần Lương, còn bảo Nam Sênh yên tâm, cô tuy thích Trần Lương nhưng kẻ ngốc.
Cô còn cảm ơn Nam Sênh mấy ngày nay hộ hoa sứ giả đưa cô về nhà, khi điều tra rõ chuyện của Trần Lương sẽ gặp riêng , bảo Nam Sênh cứ yên tâm.
Nghĩ đến đây, mặt Nam Sênh lộ nụ , Phùng Hải Âu tỉnh táo thì chuyện sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.
Ba cô vốn đồng ý cho cô ở bên Trần Lương, bây giờ Phùng Hải Âu nới lỏng miệng, họ còn tra Trần Lương đến ch-ết ?
Bộ mặt thật của Trần Lương sớm muộn gì cũng vạch trần.
Lúc Nam Sênh lẽ ngờ tới, Trần Lương đơn thuần là một gã tồi, tiếp cận Phùng Hải Âu còn mục đích khác.
Một bộ đồ Trung Sơn phẳng phiu, túi áo cài b.út máy, Nam Sênh đàn ông vội vàng phía , nhớ mô tả của Nam Đường về sự kiện tặng nhân sâm kiếp .
Đây chẳng là cách ăn mặc của vị nhân vật lớn ?
Tốt quá !
Người cuối cùng cũng xuất hiện, cũng uổng công cô lượn lờ con đường mấy ngày trời.
Nam Sênh hề do dự, trực tiếp bám theo.
Theo một lúc, cô phát hiện điều bất thường.
Người ngoài tìm d.ư.ợ.c liệu quý cho nhân vật lớn, theo lý mà , chẳng nên đến những nơi đông để thử vận may, hoặc là đến đại d.ư.ợ.c phòng, trạm thu mua để hỏi thăm ?
Sao vẻ hỏa tốc vội vàng, đường càng lúc càng hẻo lánh thế ?
Tuy nghi ngờ nhưng Nam Sênh dừng bước, ngược vì sợ mất dấu mà tăng nhanh tốc độ.
“Sao giờ mới tới?”
Bước chân Nam Sênh khựng , Trần Lương?
“Phùng Hải Âu bắt đầu nghi ngờ , cô chắc chắn sẽ cho tra .”
Trần Lương :
“Nhà cô đ-âm rễ sâu ở trấn Thanh Sơn, chuyện của chắc chắn giấu .”
“Giờ tính ?”
“Đã với từ , cái bộ thủ đoạn mềm mỏng vòng vo đó của hiệu quả .”
“Chỗ Phùng Hải Âu, bảo sớm tìm cơ hội tay , giờ thì .”
Người mặc đồ Trung Sơn nỗi đau của khác:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-33.html.]
“Vịt nấu chín bay mất thì , nhưng hỏng việc của Ngụy gia, cũng bảo vệ .”
“Được , mau nghĩ cách , nếu việc thành, chúng đều kết quả .”
Trần Lương bực bội .
“Cái còn cần cách gì nữa, lừa Phùng Hải Âu đây, trực tiếp hỏi là .”
“Cô gái nhỏ da trắng thịt mềm, dọa dẫm bừa một chút, chuyện gì mà hỏi ?”
“Sao, nỡ ?”
“Trần Lương, lẽ tưởng đổi cái tên là thật sự ‘từ lương’ ?”
Người mặc đồ Trung Sơn lạnh một tiếng:
“Đừng mơ mộng hão huyền nữa, những việc phạm , việc nào mà bay đầu?”
“Được, đến chỗ cũ đợi , sẽ đưa tới.”
Trần Lương .
Những lời mà Nam Sênh thấy lạnh cả sống lưng, cô thật sự chỉ tưởng Trần Lương là một gã tồi thôi.
Không ngờ tới, còn mưu đồ đồ đạc của Phùng Hải Âu!
Chuyện cô giải quyết , báo cho chính chủ!
Cách giải quyết nhất dĩ nhiên là báo công an.
Chỉ cuộc đối thoại của hai là họ chắc chắn trong sạch.
Thế nhưng, bằng chứng, đồn cảnh sát sẽ lập án.
Nghĩ đến đây, Nam Sênh còn kiên nhẫn lén góc tường nữa.
Cô cẩn thận lùi rời khỏi ngõ nhỏ, chạy thẳng đến nhà Phùng Hải Âu.
“Nam Sênh, tới đây?
Mau !”
Phùng Hải Âu thấy Nam Sênh thì vui mừng.
Nam Sênh phát hiện khi cô xem bức thư nặc danh thì tâm trạng , vẫn luôn thầm bên cạnh cô , trong lòng Phùng Hải Âu cảm kích.
“Hải Âu, thấy Trần Lương.”
Nam Sênh chạy suốt quãng đường tới đây, chỉ sợ kịp, bây giờ thấy Phùng Hải Âu vẫn , tảng đ-á lớn trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
Sau khi nhà xuống, Nam Sênh hề giấu giếm mà kể những gì thấy cho Phùng Hải Âu .
“Trên thứ gì đáng để Trần Lương thèm ?”
Phùng Hải Âu thắc mắc.
“Trên con dĩ nhiên là .”
Một giọng đàn ông trung niên trầm đục truyền đến:
“Thứ nó nhúng tay là đồ của nhà họ Phùng.”
“Ba.”
Phùng Minh Sơn để ý tới Phùng Hải Âu, mà với Nam Sênh:
“Cháu là Nam Sênh , đa tạ cháu chiếu cố Hải Âu.”
“Bác đừng khách sáo ạ, bình thường Hải Âu cũng chăm sóc cháu.”
“Cháu là một đứa trẻ .”
Phùng Minh Sơn khen Nam Sênh một câu, khi xuống thì lên tiếng nữa.
Lời khen của Phùng Minh Sơn chút bề xuống kẻ , lọt tai Nam Sênh khiến cô cảm thấy khó chịu một cách khó hiểu.
Vì báo tin xong, Phùng Minh Sơn Trần Lương nhắm thứ gì, Nam Sênh trực tiếp đưa lời từ biệt.
Phùng Minh Sơn cũng ý định giữ .
Ra đến cửa, của Phùng Hải Âu đuổi theo, đưa cho Nam Sênh một hộp bánh ngọt, là thù lao đáp lễ cô cất công chạy tới một chuyến.