Xuyên thành nhóm đối chiếu của nữ chính trong văn thập niên - Chương 310

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:58:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phong Ký Dư gật đầu:

 

“Đây là chuyện cách nào khác."

 

Nếu nhóm Vân Sênh nổ xe khách ngay con đường bắt buộc của nó, thì nguồn gốc của quả b.o.m cũng sẽ trở thành một lỗ hổng trời giáng.

 

Vụ án xe khách lớn sẽ trở thành một vụ ám s-át chắc như đinh đóng cột.

 

Chi bằng hiện giờ chọn địa điểm , hợp ý của nhất.

 

Phong Ký Dư đặt một cái chén mặt Vân Bình Giang:

 

“Ông đừng vội, hai chúng đều về nhà hỏi mấy đứa nhỏ chuyện lớn trong thầm lặng ở nhà xem, bọn nó chắc là thể đưa một cách giải thích."

 

Điều Phong Ký Dư chính là, cách giải thích , chắc là do Vân Sênh nghĩ thôi.

 

Không còn cách nào khác, đứa nhỏ nhà ông tuy tâm tư cũng kém Vân Sênh, nhưng dù cũng ông và ông già nhà ông nuôi dạy theo lối quân nhân chính thống, chắc chắn là linh hoạt bằng Vân Sênh .

 

Vân Bình Giang suy nghĩ của Phong Ký Dư, gật đầu, chuẩn uống hết nước trong chén về nhà tìm Vân Sênh.

 

Ông bưng chén nước đưa gần môi, liền ngửi thấy mùi r-ượu.

 

“Đây là?"

 

“Chuyện , chẳng lẽ đáng để chúng cạn một chén ?"

 

Phong Ký Dư bưng chén lên, “Lát nữa, để cảnh vệ của đưa ông về là ."

 

Vân Bình Giang sảng khoái vài tiếng, cùng Phong Ký Dư chạm chén, hai uống cạn r-ượu trong một .

 

“Đã!"

 

Hai đồng thanh .

 

Không họ đang là uống r-ượu cùng thì , là vụ nổ lớn đây?

 

Vân Sênh về đến nhà mang theo lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ.

 

Đường Minh Lệ thấy liền lập tức qua giúp xách đồ.

 

“Mua nhiều đồ thế , nặng hả con?"

 

“Không nặng ạ, con khỏe lắm."

 

“Mợ ơi, hai cái là tặng mợ ạ."

 

Vân Sênh tìm thấy đồng hồ và kẹp tóc, đưa cho Đường Minh Lệ.

 

“Ôi chao, hôm nay là ngày lành gì thế , còn mang quà về cho mợ nữa."

 

Vân Sênh đáp lời, cứ “hì hì", tâm trạng đến mức thể thấy rõ mười mươi!

 

“Có quà của đây?"

 

Vân Bình Giang từ ngoài cửa bước .

 

“Ô, giờ ông về ?"

 

Đường Minh Lệ đón lấy, “Không chuyện gì xảy chứ?"

 

“Không ."

 

“Uống r-ượu ?"

 

“Chỉ một chén thôi."

 

Vân Bình Giang hì hì , “Gặp chuyện vui, nên đối ẩm một chén với Ký Dư."

 

“Thế ông, đây là về nhà để một lát ?"

 

Đường Minh Lệ hỏi, nhưng trong lòng mấy tin tưởng.

 

Tửu lượng của Vân Bình Giang lắm, một chén r-ượu còn hạ gục ông.

 

Với , chuyện vui gì mà khiến ông và Phong Ký Dư sốt sắng uống r-ượu ngay trong giờ việc ?

 

Nhìn hai cha con đều đang hớn hở, Đường Minh Lệ cảm thấy, chuyện họ vui mừng khi nào là cùng một chuyện ?

 

Gần đây bà cũng hỷ sự gì liên quan đến trong nhà cả mà?

 

Tuy nhiên, Đường Minh Lệ hề thăm dò.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-310.html.]

Nếu chuyện thể cho bà , bà cần thăm dò, nhà tự nhiên sẽ .

 

Nếu chuyện là chuyện thể cho bà , bà thăm dò cũng vô dụng, miệng họ kín lắm.

 

Bà vô cùng thấu hiểu, vì những chuyện thể đều là công vụ, là chính sự.

 

Nhìn biểu hiện của Vân Sênh và Vân Bình Giang là , chuyện đó là chuyện .

 

Vậy là .

 

“Hai cha con ông chuyện ?"

 

Đường Minh Lệ , “Hai thư phòng , chút điểm tâm cho hai ăn."

 

“Cảm ơn bà xã."

 

“Cảm ơn mợ ạ."

 

Xong , Đường Minh Lệ xác định , chuyện hai cha con họ vui mừng là cùng một chuyện, còn đang bàn bạc nữa kìa.

 

bước bếp.

 

“Vân Sênh, theo bác thư phòng."

 

“Dạ ạ."

 

Sau khi hai xuống trong thư phòng, Vân Bình Giang hề dò xét, hề nhảm, mà trực tiếp kể chuyện xảy với Vân Sênh một lượt.

 

“Cho nên, bác ơi, bác cùng bác Phong ăn mừng một lát ạ."

 

Điểm chú ý của Vân Sênh lệch một chút, “Hai đều vui vẻ ạ?"

 

Vân Bình Giang trực tiếp lớn, ông đưa ngón tay trỏ chỉ chỉ Vân Sênh, :

 

“Con bé láu lỉnh !"

 

Vân Sênh cũng , đó, lý do mấy tin cậy mà nghĩ đó.

 

“Thế ạ?

 

Họ tin ạ?"

 

Vân Sênh nhún vai:

 

“Tin tùy họ thôi, dù thì xe khách lớn là do họ tự sắp xếp, lái xe cũng là của họ."

 

Cô hớn hở Vân Bình Giang một cái:

 

“Hiện trường chắc là phá hoại gần hết ạ?"

 

“Vậy thì chỉ cách giải thích thôi ạ."

 

Vân Bình Giang nghĩ , cũng thấy, hẳn là .

 

Ngày hôm , ông liền gọi một cuộc điện thoại cho đại sứ quán.

 

Sơn Hạ Lưu sững sờ luôn , gã nghĩ tới việc lời giải thích mà Vân Bình Giang đưa thể giống với kỳ vọng của gã, nhưng gã ngờ nó giống đến mức nha?

 

“Ý của ngài là, là."

 

Sơn Hạ Lưu nghẹn nhẹ, “Là những chiếc xe khách lớn đều linh chiến trường lôi kéo ?"

 

“Tham mưu trưởng Vân, ngài đang ?"

 

“Ngài tình hình hiện tại của Hoa Quốc các ngài là thế nào ?"

 

“Ngài thế mà dám dùng lý do hoang đường như để lừa gạt , ngài sợ tố cáo ngài ?"

 

Sơn Hạ Lưu cảm thấy thật phi lý, Vân Bình Giang thế mà đưa cho gã một lý do nực như , liệu gã tin cơ chứ?

 

Vân Bình Giang thản nhiên, ông ném nguyên văn lời của Vân Sênh :

 

“Hoa Quốc chúng đương nhiên là đang bài trừ mê tín dị đoan , nhưng đây là mê tín dị đoan của Hoa Quốc chúng , mà là của Nhật Bản các ngài đấy chứ."

 

“Nếu , ngài còn cách giải thích nào khác ?"

 

“Ngài chịu thừa nhận là các ngài thanh lý môn hộ."

 

, chiếc xe khách đó hậu bối quan hệ họ hàng với bên ?"

 

“Hóa , vốn dĩ mê tín dị đoan của Nhật Bản các ngài chỉ là dặn dò hậu bối một chuyện thôi, ngờ là, cái mê tín dị đoan đó quên mất , bản thì sợ mìn, nhưng hậu bối của thì vẫn chịu nổi vụ nổ ."

 

 

Loading...