“Phong Từ:
……”
Phong Từ lẳng lặng đưa chiếc nắp bình r-ượu bóp bẹp cho Vân Sênh.
Vân Sênh trực tiếp dùng lực bẻ một cái, bẻ đôi chiếc nắp bình r-ượu .
Bên trong nắp bình càn khôn, nó một lớp ngăn, trong lớp ngăn là một tờ giấy gấp , khít rịt trong nắp bình.
Mở tờ giấy , nó mỏng như cánh ve, là một tấm bản đồ địa hình.
“Đây là bản đồ phân bố bãi mìn!”
Cao Song Toàn mừng rỡ .
Thấy ánh mắt đều về phía , yếu ớt hỏi:
“Sao, thế?
Không ?”
“Ai coi bản đồ phân bố bãi mìn là bảo bối như thế chứ?”
Đoạn Bách cạn lời, “Chỉ riêng tờ giấy mỏng như cánh ve thôi giá trị liên thành .”
“Hơn nữa, chiếc bình thiếc truyền qua nhiều năm trong gia tộc Alexander, thứ bên trong lớp ngăn thể bỏ từ lúc đúc bình.”
“Hả?
Vậy cái là gì?”
Cao Song Toàn gãi đầu.
“Bản đồ chứ gì.”
Đoạn Bách trợn trắng mắt.
“Hầy!
Cái tính nóng nảy của , Đoạn Bách, năng cho hẳn hoi !”
Cao Song Toàn huơ huơ nắm đ-ấm to như cái bát ăn cơm về phía Đoạn Bách.
Ai mà chẳng đây là bản đồ chứ?
Cái tên Đoạn Bách chỉ giỏi cà khịa , giỏi thì cà khịa Phong Từ Vân Sênh .
Thạch Sương:
……
Tính , cô còn tư cách để cà khịa nữa.
“Đây khi nào là bản đồ kho báu ạ?”
Vân Sênh hỏi.
Cô rành cái lắm nha, Kho báu Từ công ở cầu Độ Mã, đến giờ cô còn giải hết bí mật nữa kìa.
Bản tờ giấy chế tạo rẻ, giấu trong nắp bình r-ượu tượng trưng cho phận tộc trưởng gia tộc Alexander, bí mật bên trong rõ ràng liên quan đến cả gia tộc Alexander.
Trong lòng Vân Sênh rục rịch, nếu là kho báu của nước Nga, cô thể chút áp lực tâm lý nào mà đào lên chiếm của riêng.
Ừm, cũng thể quyên góp cho đất nước, góp gạch xây tường cho công cuộc kiến thiết Hoa Quốc mà!
“Vân Sênh, em ngửi thử xem, mùi hương lạ em ngửi thấy là từ tờ giấy .”
“Dạ?”
“À, .”
Vân Sênh đang mải tưởng tượng cảnh đào mộ tổ của bọn lão Nga, đào hằng hà sa bảo bối lạch bạch chở về.
Tờ giấy mỏng như cánh ve Phong Từ nhét tay cô.
Phía là đống lửa đấy đại ca!
Vân Sênh vội vàng hồn, hai tay giữ c.h.ặ.t tờ giấy, nhỡ cẩn thận lửa l-iếm mất thì cô uất ức ch-ết mất!
Cô đưa tờ giấy xuống mũi ngửi thật kỹ, đó gật đầu:
“ là mùi ạ.”
“Trong tờ giấy chứa Phụ Hương Tử.”
Vân Sênh giải thích, “Phụ Hương T.ử là một loại d.ư.ợ.c liệu chống thối rữa, chống thấm nước cực .”
“Bản nó mùi hương đặc trưng, thể hấp thụ đủ loại mùi vị khác, hình thành nên một mùi hương lạ đặc biệt.”
“Lâu dần, mùi hương vốn của Phụ Hương T.ử dần che lấp, thường khó mà nhận .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-266.html.]
Vân Sênh dứt lời, Phong Từ cực kỳ ăn ý tiếp một câu:
“Cách dùng để che giấu loại giấy ghi chép bí mật là nhất.”
“ .”
Vân Sênh gật đầu, “Phụ Hương T.ử cực kỳ quý hiếm, là d.ư.ợ.c liệu là một loại hương liệu vô cùng trân quý.”
Cô tránh đống lửa, đưa tờ giấy cho Phong Từ:
“Tờ giấy dù bản đồ kho báu thì nơi đ-ánh dấu đó chắc chắn cũng là một nơi vô cùng quan trọng đối với gia tộc Alexander.”
Phong Từ nhận lấy tờ giấy, hỏi:
“Làm để bảo quản tờ giấy , lưu ý gì ?”
Vân Sênh lắc đầu:
“Có Phụ Hương Tử, tờ giấy cứ để cũng nghìn năm mục hỏng.”
Thế là Phong Từ gấp tờ giấy , nhét túi áo ng-ực.
“Đội trưởng, hóa bí mật bản đồ trong bình thiếc là cái ạ.”
Giọng Cao Song Toàn đầy vẻ tiếc nuối.
Anh hứng thú với bí mật của gia tộc lão Nga, mà mong tờ giấy là bản đồ phân bố bãi mìn hơn, như thể giảm bớt nhiều hy sinh vô nghĩa cho các quân nhân.
Hai chữ “rà mìn” chứa đựng m-áu và nước mắt của vô chiến sĩ.
Sự tiếc nuối trong lời của Cao Song Toàn đều , thế là chủ đề về lúc đầu, việc bọn họ nên chôn mìn ở phía biên giới .
“ mà, dù chôn mìn thì chúng cũng nhắc nhở bọn lão Nga chứ.”
Cao Song Toàn hậm hực , “Cái gì mà nhắc nhở chủ nghĩa nhân đạo, cái gì mà hiệp định hữu nghị biên giới giữa các quốc gia, thật là ch-ết tiệt.”
“Nhắc nhở thế nào ạ, cắm biển cảnh báo ?”
Vân Sênh hiểu nên hỏi.
“Cái đó thì cần, ví dụ như chúng chôn mìn ở đây.”
Phong Từ chỉ tay vùng tuyết trắng phía , tiếp, “Vậy thì khi của bọn lão Nga tới, chúng cảnh báo, hô lớn cho họ là chỗ mìn, đừng giẫm nhầm.”
Vân Sênh vẻ mặt xui xẻo đầy bất mãn của Cao Song Toàn, đột nhiên hỏi một câu liên quan chút nào:
“Cao Song Toàn, là ở thế?”
“Hả?
ở tỉnh Sơn mà.”
Cao Song Toàn dậy, dùng chiều cao của để chứng minh xuất , “Cô xem cao lớn thế cơ mà.”
Vân Sênh bật , đó cô :
“Vậy một câu tiếng quê cho thử xem.”
Cao Song Toàn gãi đầu, đang yên đang lành, Vân Sênh bảo tiếng địa phương gì?
Tuy nhiên, hỏi mà trực tiếp tuôn một câu phương ngôn.
Vân Sênh gật đầu, cũng một câu phương ngôn vùng trấn Thanh Sơn.
“Vân Sênh, cô cái gì thế?”
Cao Song Toàn hỏi.
“Anh hiểu đúng .”
Vân Sênh .
Cao Song Toàn gật đầu.
“Lời , cũng hiểu .”
Vân Sênh híp mắt .
“Vân Sênh, em……
ý em là gì?”
Trong đầu Phong Từ thoáng hiện qua cái gì đó, nhưng tiếc là nắm bắt .
Vân Sênh chút tinh quái:
“Không ai quy định quân nhân chúng nhất định tiếng phổ thông chuẩn chứ ạ?”
Cô xong liền mong chờ Phong Từ.
Phong Từ gật đầu, chuyện đúng là , các quân nhân đến từ khắp miền đất nước, tiếng phổ thông, chuẩn, nhan nhản khắp nơi.