Xuyên thành nhóm đối chiếu của nữ chính trong văn thập niên - Chương 263

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:54:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vân Sênh ."

 

Phong Ký Dư , “Là một nữ đồng chí lợi hại."

 

Trong lời của Phong Ký Dư là sự khẳng định và tán thưởng tràn đầy dành cho Vân Sênh.

 

“Lần thể thuận lợi tiêu diệt bọn giặc Nga, Vân Sênh đáng ghi công đầu!"

 

“Ồ?

 

Mau kể cho cụ thể xảy chuyện gì?"

 

Phong Bạch Nguyên vội vàng truy hỏi.

 

Phong Ký Dư liền kể đại khái những gì về chuyện chiến trường lúc đó.

 

Sau đó, cảm thán:

 

“Nếu Vân Sênh, Phong Từ nguy hiểm ."

 

Phong Bạch Nguyên ở đầu dây bên xong cũng sợ khiếp vía.

 

Đối với thực lực của Phong Từ, họ đều tin tưởng.

 

vài tên giặc Nga thô kệch vây công, lui bước mà sứt mẻ gì là chuyện hầu như thể.

 

Nếu Vân Sênh, Phong Từ dù đột phá vòng vây thành công, ước chừng cũng trọng thương.

 

“Đợi chúng từ biên giới về, chúng mời nhà họ Vân ăn một bữa cơm để cảm ơn một chút."

 

Phong Bạch Nguyên .

 

“Ba, con ba đang nghĩ gì mà."

 

Phong Ký Dư trêu chọc, “Chuyện của bọn trẻ, ba đừng xen ."

 

suy nghĩ gì chứ?"

 

Phong Bạch Nguyên cứng cổ phản bác, “ chẳng suy nghĩ gì cả, chỉ gặp gỡ hậu bối ưu tú thôi!"

 

“Nhà chúng con gái, hiếm lạ (?), ?"

 

“Được , đến lúc đó con sẽ hẹn thời gian với Bình Giang, hai nhà chúng quả thực lâu tụ tập ."

 

“Thế mới đúng chứ, thôi , việc , gọi điện cho lão Vân."

 

“Ba, hai chuyện thôi, đừng lật tung cả mái nhà lên đấy."

 

“Hừ, bậy bạ, tính khí hai chúng đều lắm."

 

“Thôi, thèm với nữa."

 

“Cạch!"

 

Không đợi Phong Ký Dư trả lời, Phong Bạch Nguyên trực tiếp cúp điện thoại.

 

Phong Ký Dư thấy tiếng “tút tút" trong ống , mỉm lắc đầu đặt ống về chỗ cũ, tiếp tục xử lý công việc.

 

Tại biên giới, khi Vân Sênh tỉnh dậy, mặt trời ngả về phía Tây.

 

Cô xoa xoa cái bụng đang kêu râm ran, khỏi lều.

 

“Cô tỉnh ."

 

Phong Từ đưa tới mấy quả dại:

 

“Đây là quả hái, cô ăn tạm một chút lót , nhà ăn sắp mở cửa cơm ."

 

“Cảm ơn."

 

Vân Sênh khách sáo với Phong Từ, khi cảm ơn liền nhận lấy quả gặm, cô thật sự đói.

 

“Đồng chí Phong Từ, công tích của và chị Thạch Sương đủ để bảo lãnh chị ?"

 

Vân Sênh hỏi vấn đề quan tâm nhất.

 

Phong Từ gật đầu :

 

“Đủ ."

 

“Còn thừa nữa đấy."

 

Anh bồi thêm một câu.

 

Sau đó, :

 

“Đồng chí Vân Sênh, chuyện lúc cảm ơn cô cứu ."

 

Vân Sênh lắc đầu, :

 

“Đồng chí Phong Từ, khách sáo quá, chính mà, chiến trường trong khả năng của , giúp đỡ lẫn là lẽ đương nhiên."

 

Cô mặt đầy ý :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-263.html.]

 

“Nếu lúc đó, còn dư sức, mà đang gặp nguy hiểm, cũng sẽ ngần ngại cứu giúp , đúng ?"

 

Phong Từ gật đầu:

 

“Đó là đương nhiên!"

 

“Vậy là , treo tên ở tổ Lang, chúng là chiến hữu, cứu giúp chiến hữu mà còn cảm ơn, còn tính là ơn cứu mạng thì thế thì khách sáo quá ."

 

Vân Sênh nuốt một miếng quả, híp mắt .

 

Tâm trạng cô hiện giờ thực sự , chủ yếu là vì nỗ lực của đền đáp, Thạch Sương rốt cuộc thể bảo lãnh .

 

Cảm giác , hình dung thế nào nhỉ?

 

Vào khoảnh khắc Phong Từ gật đầu, cô thực sự cảm giác nhẹ nhõm.

 

Giống như xiềng xích vô hình đột nhiên biến mất, thần thanh khí sảng hẳn .

 

“Đã là chiến hữu , cô trực tiếp gọi tên ."

 

Phong Từ ghi nhớ ơn cứu giúp của Vân Sênh trong lòng, mỉm :

 

“Nếu , trông khách sáo."

 

Vân Sênh gật đầu:

 

“Được thôi, cũng gọi tên ."

 

, Phong Từ, bọn giặc Nga tiêu diệt sạch sẽ, biên giới thể yên lâu chứ?"

 

“Có chúng đều sắp rời ?"

 

Phong Từ lắc đầu:

 

“Chưa nhanh thế ."

 

“Trong đám giặc Nga mấy tên là quý tộc của nước Ross, chuyện lẽ vẫn còn chút tranh chấp."

 

Vân Sênh chấn động:

 

“Sao cần tranh chấp?"

 

“Là bọn giặc Nga vượt tuyến, g-iết vô tội, chúng là tự vệ mà."

 

“Kẻ khơi mào là kẻ đê tiện, đ-ánh ch-ết luận tội chứ."

 

Phong Từ :

 

“Bọn giặc Nga hổ, chỉ sợ chúng dùng chuyện cái cớ để gây rắc rối."

 

“Tuy nhiên, công tích của cô và Thạch Sương tích đủ , thể rời bất cứ lúc nào."

 

“Chuyện treo tên cô đừng lo, khi cô rời khỏi biên giới, việc treo tên sẽ còn tồn tại nữa."

 

Vân Sênh lắc đầu:

 

lo chuyện đó."

 

“Tuy nhiên, cũng sẽ ngay bây giờ."

 

“G-iết giặc Nga cũng phần của , thể phủi m-ông thẳng ."

 

“Để hỏi chị Thạch Sương xem chị dự định gì khác ."

 

chẳng dự định gì cả."

 

Thạch Sương khỏi lều:

 

“Cô ở , ở đó."

 

“Chị Thạch Sương, chị tỉnh ?"

 

Vân Sênh vẫy tay bảo Thạch Sương xuống, với cô:

 

“Em hỏi Phong Từ , công tích của chúng đủ ."

 

“Chị Thạch Sương, chúc mừng chị, chị tự do !"

 

Thạch Sương lộ nụ rạng rỡ, trịnh trọng với Vân Sênh:

 

“Vân Sênh, cảm ơn cô liều mạng vì ."

 

Thực sự nếu truy cứu đến cùng, cô và Vân Sênh thực tế chỉ là những lạ bèo nước gặp .

 

Lúc cô cứu Vân Vãn Nguyệt đây, cô quan hệ gì với Vân Sênh, cô chỉ là khoảnh khắc đó trong lòng chút rung động, cứu Vân Vãn Nguyệt, nên theo trái tim mà thôi.

 

Sau đó đồng ý với Vân Sênh bắt đầu cuộc sống mới, nguyên nhân cũng chỉ đơn thuần là Vân Sênh thuyết phục.

 

Cô vốn dĩ Tả Ôn ngứa mắt, sớm “thịt" để tự lên nắm quyền .

 

Có thể , Vân Sênh chỉ là xuất hiện đúng thời điểm đó, và biểu hiện của cô hợp khẩu vị của Thạch Sương, đồng thời cho Thạch Sương một cơ hội để bắt đầu từ đầu.

 

 

Loading...