Xuyên thành nhóm đối chiếu của nữ chính trong văn thập niên - Chương 132

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:24:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái biểu cảm thực sự phức tạp, nhưng những khác mặt ở đó đều hiểu rõ.”

 

Chẳng qua là, cảm giác của Vân Bình Giang lúc , bọn họ đều trải qua hết .

 

Không cả, cứ bình tĩnh, ai luận đường nấy là .

 

Phàn Hộ xưa nay vẫn luôn theo ý , căn bản chẳng thèm quan tâm Vân Bình Giang biểu cảm gì, ông tình nghĩa với cô bé chứ tình nghĩa với nhà họ Vân, quan tâm phản ứng của nhà họ Vân gì chứ.

 

Ông lắc đầu:

 

“Ba năm cách nào trị tận gốc mà.”

 

Vân Bình Giang và Vân Tung một cái, trong lòng đều hiểu , ba năm lời cam đoan chắc nịch của Tưởng Chính Khai là lão thất phu đó truyền giả thánh chỉ .

 

chị để địa chỉ tạm trú cho cháu, trong thời gian ngắn cháu căn bản thể tìm thấy chị ạ.”

 

“Vậy thì cháu .”

 

Phàn Hộ tiếp lời tự nhiên.

 

Vân Sênh:

 

...

 

Vấn đề mấu chốt là cô mà.

 

Cô còn đạt đến trình độ suông lý thuyết nữa là.

 

chứ?

 

Đây là chân của ba cô đấy, chứ chân giò , chân giò đấy!

 

“Vậy thì cũng chịu thôi.”

 

Phàn Hộ nhún vai, với vẻ dửng dưng như như .

 

Ông là nghiên cứu y học chính thống, một chút về độc lý, và đều là do Kế Đề với ông năm đó.

 

Trấn áp độc tố thì ông thạo, chứ giải độc thì ông chịu thua.

 

Hơn nữa trấn áp độc tố cũng thời hạn nhất định, cũng thể gây ảnh hưởng gì đến c-ơ th-ể.

 

Hàn độc chân của Vân Tung tới giới hạn , thể trì hoãn thêm nữa.

 

Vân Sênh vô cùng khó xử, nếu cô đạt chút thành tựu nào đó con đường y độc, cô chắc chắn sẵn lòng cố gắng thử một phen để cứu chữa cho Vân Tung.

 

hiện giờ, cô thực sự dám.

 

Cô sợ chữa hỏng cho mất.

 

Cô quyết định nỗ lực thêm một nữa:

 

“Phàn đại ca, em ngay cả bắt mạch cũng , mạo giải độc...”

 

“Anh ước tính cho em một thời gian đại khái , chân của ba em lâu nhất còn trụ bao lâu nữa?

 

Em sẽ thử tìm chị gái em xem .”

 

“Ồ, một đến ba ngày thôi.”

 

Phàn Hộ , “Cũng thể lát nữa là xong .”

 

“Hàn độc một khi phát tán, thần tiên cũng khó cứu thôi.”

 

Mọi :

 

!

 

“Em gái, em cứ tới chữa cho , kết quả thế nào tự gánh chịu.”

 

Vân Tung .

 

Vân Sênh hít sâu một , đợi những khác lên tiếng khẩn cầu thêm nữa, cô với :

 

“Con cần chút thời gian để hồi tưởng tất cả những kiến thức về hàn độc mà chị gái với con.”

 

Mọi gật đầu.

 

“Vân Sênh, sẽ giữ yên lặng tuyệt đối.”

 

Vân Bình Giang , “Ngoài , con cần loại d.ư.ợ.c liệu gì, thiết gì, cứ việc nêu , bác nhất định sẽ dùng tốc độ nhanh nhất mang tới đây.”

 

“Dạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-132.html.]

 

“Cô bé quyết đoán đấy.”

 

Phàn Hộ khen ngợi, “Thế , dù cũng chẳng việc gì, trợ thủ cho cháu nhé, thấy ?”

 

Vân Sênh mừng rỡ:

 

“Em đang định đề đạt yêu cầu với đây, cảm ơn , Phàn đại ca.”

 

Tiếng Phàn đại ca gọi bằng cả sự chân thành thực thụ.

 

Nếp nhăn mặt Phàn Hộ á?

 

Không tồn tại , thứ Vân Sênh thấy chính là ánh sáng!

 

Phàn Hộ bật , cô bé đúng là thú vị, thể lọt mắt xanh của Kế Đề quả nhiên là khác biệt mà.

 

Dòng suy nghĩ của Phàn Hộ bay xa một chút.

 

Khoan , để ông xâu chuỗi xem nào.

 

Kiến thức y độc của Vân Sênh đều là do Kế Đề truyền dạy, thì Vân Sênh chính là đồ thực tế của Kế Đề .

 

Năm đó bọn họ ước hẹn là sẽ cùng nhận một t.ử chung, đem tuyệt học của mỗi bên dạy cho đối phương, để y và độc v-ĩnh vi-ễn tách rời mà!

 

Vậy thì cách khác, Vân Sênh chính là t.ử thất lạc nhiều năm của ông còn gì!

 

Tốt !

 

Sau khi thông suốt điểm mấu chốt , ánh mắt ông Vân Sênh hiền từ hơn nhiều.

 

“Cô bé, cháu cứ việc tay , ở đây, bảo đảm giữ mạng cho ba cháu tuyệt đối vấn đề gì.”

 

Phàn Hộ vỗ ng-ực cam đoan.

 

Vân Sênh:

 

...

 

Mặc dù, nhưng mà, cô chỉ giữ mạng cho Vân Tung, cô còn giữ cái chân của , để c-ơ th-ể bình phục nữa cơ.

 

“Cảm ơn Phàn đại ca!”

 

Sau khi cảm ơn xong, Vân Sênh nhắm mắt ghế sô pha, bắt đầu hồi tưởng tất cả nội dung về hàn độc mà Kế Đề giảng tàu hỏa.

 

Phàn Hộ tới bên cạnh Vân Bình Giang, hiệu bảo ông ngoài sân.

 

Vân Bình Giang theo Phàn Hộ khỏi đại sảnh, nhẹ nhàng khép cửa .

 

“...”

 

Vân Bình Giang nhất thời nên xưng hô với Phàn Hộ thế nào cho .

 

Ông thể gọi là “cháu trai đại ca” ?

 

Làm chỉ tổ khiến bỏ ngay tắp lự, đến lúc đó chịu khổ sẽ là Vân Tung thôi.

 

Phàn Hộ chẳng thèm quan tâm ông đang nghĩ gì, sợ ảnh hưởng đến Vân Sênh nên ông khẽ dặn dò:

 

“Tốt nhất hãy mau ch.óng chuẩn một lượng lớn d.ư.ợ.c liệu trung y , d.ư.ợ.c liệu độc cũng lấy.”

 

“Dạ.”

 

Vân Bình Giang vội vàng gật đầu ghi nhớ.

 

“Còn nữa, chuẩn một cái thùng gỗ lớn một chút, nếu cô bé vận khí giải hàn độc, sẽ mi-ễn ph-í điều dưỡng c-ơ th-ể cho thằng nhóc nhà một phen, bảo đảm nó sẽ khỏe như vâm.”

 

Vân Bình Giang mừng rỡ, liên tục cảm ơn, ghi nhớ các yêu cầu của Phàn Hộ.

 

Sau đó, Phàn Hộ nhấn mạnh thêm vài vị d.ư.ợ.c liệu:

 

“Đây là những thứ dùng để điều dưỡng c-ơ th-ể khi giải độc, cứ chuẩn .”

 

“Dạ, nhớ .”

 

Vân Bình Giang lúc chính là một cha già bình thường nhất đang lo lắng cho con trai, chẳng còn chút dáng vẻ nào của một Tổng tham mưu trưởng cả, đối với Phàn Hộ càng thêm phần cảm kích từ tận đáy lòng.

 

Phàn Hộ gì, ông cũng đều là “ ”, “đúng đúng đúng”.

 

Điều trái khiến ấn tượng của Phàn Hộ dành cho ông cũng lên nhiều.

 

Vân Sênh nỗ lực hồi tưởng nội dung về hàn độc mà Kế Đề giảng năm đó.

 

 

Loading...