Xuyên thành nhóm đối chiếu của nữ chính trong văn thập niên - Chương 130

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:24:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vân Sênh lúc đó tò mò hỏi cô :

 

“Anh là ai ạ?”

 

Kế Đề khẽ gõ trán cô một cái, mắng:

 

“Con nhóc đừng hóng hớt, bài học hôm qua nhớ kỹ ?”

 

Trong lời đối với chỉ sự hoài niệm và cảm khái, gì khác.

 

Nghĩ đến đây, sự tin tưởng của Vân Sênh dành cho Phàn Hộ tăng thêm một chút.

 

Thấy vẻ mặt Phàn Hộ lạc lõng, Vân Sênh nhịn an ủi:

 

“Duyên phận giữa với kỳ diệu, lẽ bao lâu nữa, sẽ gặp chị thôi.”

 

“Chao ôi, mượn lời chúc của cháu .”

 

Phàn Hộ .

 

Vừa chuyện, ba bộ đến công viên Bắc Hải, ở đó, Vân Tung đợi sẵn.

 

Khu quân sự tổng cục Bắc Kinh, văn phòng Tổng tham mưu trưởng.

 

Tưởng Hành Hán gõ cửa .

 

Vân Bình Giang thấy là Tưởng Hành Hán, tâm trạng chút vi diệu.

 

Vân Sênh hiện giờ trong sổ hộ khẩu nhà họ đấy.

 

Ông chẳng thấy chột chút nào, vẫn chào hỏi như :

 

“Hành Hán tới đấy , .”

 

“Anh cả, em việc qua khu quân sự, tiện đường ghé qua văn phòng chút.”

 

Tưởng Hành Hán .

 

Anh rút một điếu thu-ốc đưa cho Vân Bình Giang.

 

Vân Bình Giang đón lấy, hút, kẹp lên vành tai.

 

Ba năm , hai còn thể kẻ tung hứng trò chuyện đôi câu về chuyện gia đình, mở rộng sang công việc, nhiều thông tin trao đổi qua như , giờ thì nữa .

 

Tưởng Hành Hán khách sáo vài câu xong liền thẳng vấn đề chính.

 

Anh chút ngại ngùng, thú nhận:

 

“Anh cả, thực hôm nay em đặc biệt tới tìm đấy.”

 

“Ồ?

 

Tìm việc gì?”

 

Vân Bình Giang hỏi.

 

Đường Minh Lệ vì Vân Bình Giang luôn thể hiện sự yêu chiều đối với Tưởng Chỉ Tuệ như đây, dù nỗi khổ tâm của ông, nhưng trong lòng vẫn chút ý kiến.

 

, chuyện Tưởng Chỉ Tuệ bêu rếu, Đường Minh Lệ cứ một hả hê, cố ý kể cho Vân Bình Giang .

 

Lúc , Vân Bình Giang thực sự Tưởng Hành Hán đặc biệt tới tìm để gì?

 

Nhà họ Vân và nhà họ Tưởng hiện giờ thể chuyện , cũng chỉ chuyện của Vân Tung thôi.

 

chuyến của Tưởng Hành Hán rõ ràng vì Vân Tung.

 

“Là chuyện của Chỉ Tuệ.”

 

Tưởng Hành Hán mặc kệ Vân Bình Giang là thực sự giả vờ , trực tiếp thẳng .

 

“Hôm qua con bé bắt nạt ở cửa hàng Hữu Nghị.”

 

“Lúc đó chị dâu cũng mặt ở đó, chị với ?”

 

“Không .”

 

“Vậy để em kể đầu đuôi câu chuyện cho .”

 

Tưởng Hành Hán tóm tắt diễn biến sự việc theo lời kể của Tưởng Chỉ Tuệ một lượt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-130.html.]

“Cho nên, ý của là?”

 

Giọng điệu của Vân Bình Giang chút thâm trầm.

 

Đường Vọng đó kể cho ông về sự lợi hại của Vân Sênh, cũng nhắc tới việc cô mang theo bột thu-ốc phòng .

 

Điều , ông vô cùng ủng hộ.

 

Mà lời kể của Tưởng Hành Hán mang tính thiên kiến lớn, khiến qua là ngay, việc Tưởng Chỉ Tuệ đột nhiên mất kiểm soát là do ám toán, kẻ tay nghi ngờ gì chính là Vân Sênh.

 

Nói thật, tâm trạng hiện giờ của Vân Bình Giang chút, nhỉ, khá là phức tạp.

 

Thấy an ủi, thấy khó tả, thấy thầm mong đợi, còn một chút, thôi , là nhiều tâm trạng xem kịch .

 

Ông đ-ánh giá từ xuống một Tưởng Hành Hán đang nghiêm chỉnh đó để đòi công bằng cho “con gái” , cảm thấy đúng là một tên ngốc.

 

“Anh cả, chị dâu cô gái đó là nhà họ Vân?”

 

Tưởng Hành Hán ánh mắt của Vân Bình Giang cho cả thoải mái, nhưng vẫn kiên trì hỏi.

 

“Đương nhiên !”

 

Vân Bình Giang lập tức trả lời, một chút do dự ngập ngừng.

 

Tưởng Hành Hán , sắc mặt liền trở nên khó coi.

 

“Anh cả, dù con bé là đứa trẻ nhà họ Vân, cũng thể ỷ thế h.i.ế.p , Chỉ Tuệ cũng là đứa trẻ nhà họ Vân...”

 

“Ê, dừng!”

 

Vân Bình Giang lập tức đính chính, “Tưởng Chỉ Tuệ là nhà họ Tưởng, chẳng quan hệ gì với nhà họ Vân hết.”

 

Tưởng Hành Hán Vân Bình Giang vẫn luôn nguôi ngoai chuyện ba năm , thở dài một tiếng, :

 

“Anh cả, hà tất như chứ?”

 

“Chuyện năm đó đúng là của Chỉ Tuệ, nhưng lúc đó con bé còn nhỏ, những năm nay, mấy em Vân Đệ còn yêu thương đối đãi với con bé nữa, trong lòng con bé cũng khó chịu.”

 

Nhìn Tưởng Hành Hán đang hết lời giải thích bao biện, cực lực bảo vệ Tưởng Chỉ Tuệ, Vân Bình Giang thực sự chút mong chờ phản ứng của Tưởng Hành Hán khi sự thật về thế của Vân Sênh tiết lộ.

 

“Vậy thế nào?”

 

Vân Bình Giang ngắt lời giải thích dông dài của Tưởng Hành Hán, hỏi.

 

Tưởng Hành Hán cũng vòng vo, mặt nhà họ Vân vẫn luôn xây dựng hình tượng là nấy.

 

“Anh cả, nể mặt nhà họ Vân, em cũng khó cô gái , bảo cô mang theo quà tới tận cửa xin Chỉ Tuệ, chuyện chúng cứ thế bỏ qua.”

 

“Tới cửa xin ?”

 

Vân Bình Giang hỏi vặn .

 

.”

 

Vân Bình Giang lộ vẻ mặt như , lắc đầu :

 

“Cái , thể để đứa trẻ nhà họ Vân chịu ấm ức.”

 

“Anh cả, trong chuyện chịu ấm ức là Chỉ Tuệ, con bé cũng là...”

 

Anh vốn định “con bé cũng là đứa trẻ nhà họ Vân”, nhưng Vân Bình Giang dứt khoát phủ định cách đó.

 

Thế là khựng một chút mới tiếp tục :

 

“Em sẽ khó cô gái , chỉ là bảo cô xin Chỉ Tuệ thôi mà.”

 

“Anh cả, cũng yêu thương Chỉ Tuệ mà.”

 

Tưởng Hành Hán bắt đầu đ-ánh đòn tâm lý tình cảm, “Mặt con bé sưng hết cả lên, cứ suốt.”

 

Vân Bình Giang “ồ” một tiếng.

 

Tưởng Hành Hán thấy Vân Bình Giang thái độ , hôm nay một chuyến vô ích .

 

Đừng là thăm dò tin tức gì, ngay cả việc đòi công bằng cho Tưởng Chỉ Tuệ ước chừng cũng vô vọng.

 

Mấy năm nay, vì nhà họ Vân luôn đặt kỳ vọng cực lớn Phàn Hộ, dù quan hệ với nhà họ Tưởng còn như .

 

thái độ của Vân Bình Giang đối với Tưởng Chỉ Tuệ bao giờ đổi.

 

 

Loading...