“Được , ghi công cho con một , con đừng ở đây nữa, mấy cái bát thôi, rửa loáng cái là xong, con cũng nghỉ , chăn gối đều phơi cho con đấy.”
“Cảm ơn , ngay với con nhất mà.”
Đợi Đường Vọng cũng về phòng nghỉ ngơi, Đường Minh Lệ rửa bát xong bắt đầu gói sủi cảo.
Bà đợi Vân Bình Giang, tiện thể chuyện phiếm với Vân Tung đang cán vỏ bánh giúp .
“Lão Tam , từng thấy cô bé nào xinh như Nam Sênh , quan trọng là con bé còn ngoan nữa.”
“Con , con bé thích căn phòng trang trí cho nó, nhất là cái ban công .”
Đường Minh Lệ sợ ồn đến hai đứa trẻ nghỉ nên hạ thấp giọng .
“Vâng, em gái xinh, điều ạ.”
Vân Tung phụ họa.
“Chuyện bên phía bố vẻ hóc b.úa lắm ạ?”
Anh hỏi:
“Nếu thì giờ chắc chắn ông về .”
Cả nhà họ mong đợi sự xuất hiện của Nam Sênh nhất chính là Vân Bình Giang.
Kể từ khi nhận điện báo, mười câu ông thì chắc chắn đến tám câu là về Nam Sênh.
Đường Minh Lệ lắc đầu:
“Cụ thể thế nào cũng , Phó Diên đưa một về, với bố con vài câu là ông chẳng kịp dặn dò câu nào, vội vội vàng vàng luôn .”
Vân Tung gật đầu, xem chuyện nhỏ, Đường Vọng chắc là chút ít, tìm cơ hội hỏi xem .
Hai con gói thêm một lúc sủi cảo, Vân Bình Giang vẫn về, hai liền ngủ.
Vốn dĩ, Vân Bình Giang thấy Phó Diên là nở nụ mà ông cho là ôn hòa, từ ái nhất .
Kết quả, phía Phó Diên căn bản cô gái mà ông mong đợi, chỉ một đàn ông xí.
Xấu đến mức khiến ông dành thêm một giây biểu cảm cũng thấy lãng phí.
Ông lập tức thu cảm xúc, hỏi:
“Chuyện gì thế?”
Phó Diên ghé tai ông thì thầm vài câu, ông giật , lập tức :
“Lái xe, cùng đến khu quân sự!”
Vân Bình Giang thực sự ngờ , Nam Sênh về nhà còn mang cho ông bất ngờ lớn thế .
Với chức vụ của ông, vụ án chuyên gia trúng độc tự nhiên là ông rõ.
Hiện tại mặc dù bắt hạ độc, nhưng thực tế bộ vụ án vẫn tiến triển gì lớn.
Dựa theo lời khai của Ngũ Năng, Thịnh Giác và tìm thấy độc d.ư.ợ.c giấu xà nhà, viện trưởng bệnh viện quân y Trình Giải dẫn đầu các chuyên gia trong lĩnh vực d.ư.ợ.c học cùng nghiên cứu thu-ốc giải, nhưng cho đến tận bây giờ vẫn thu hoạch gì.
Vân Bình Giang trực tiếp đưa đến văn phòng tổ điều tra.
Trong văn phòng, Thịnh Giác và Điền Bồi đang bàn bạc cách tìm đưa độc d.ư.ợ.c cho Ngũ Năng theo lời khai của .
Các chuyên gia đợi lâu nữa .
“Cộc cộc cộc~” Cửa văn phòng gõ vang.
Thịnh Giác và Điền Bồi cùng đầu , thấy là Vân Bình Giang, hai lập tức dậy chào:
“Tham mưu trưởng!”
Vân Bình Giang chào , đó trực tiếp giải thích ý định đến đây:
“Người chính là kẻ chủ mưu vụ án trúng độc.”
Thịnh Giác và Điền Bồi , trong mắt đều lộ rõ vẻ vui mừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-trong-van-thap-nien/chuong-108.html.]
“Hắn là một Nhật Bản ẩn náu ở Trung Quốc, bắt giữ chuyến tàu hỏa đến Bắc Kinh.”
“Trên chuyến tàu hỏa đến Bắc Kinh ư?”
Điền Bồi tò mò hỏi.
“ .”
Vân Bình Giang giao cho Thịnh Giác, giới thiệu với hai :
“Đây là Phó Diên, phó quan của , để kể cho các diễn biến sự việc.”
Đây chính là ý để Phó Diên thể hiện, dù đường đến khu quân sự, Phó Diên cũng kể sơ qua diễn biến sự việc .
Vân Bình Giang thể tự nhận lấy ân tình .
Đây là một ân tình nhỏ, mỗi một chuyên gia đang giường bệnh của bệnh viện quân y đều đại lão ủng hộ đấy.
Dù sóng gió Bắc Kinh lớn đến thì họ cũng từng ảnh hưởng chút nào.
Trong lòng Phó Diên thầm cảm kích, lúc kể diễn biến sự việc phi thường khách quan, cũng vơ lấy công lao về .
“Diễn biến sự việc là như , bắt chủ yếu là nhờ công lao của đồng chí Nam Sênh.”
Phó Diên cuối cùng .
“Hóa là cô ?”
Thịnh Giác thì thầm.
“Cậu quen ?”
Điền Bồi tò mò hỏi.
Văn phòng lớn, lời thì thầm của Thịnh Giác đương nhiên Vân Bình Giang cũng thấy, lúc ông cũng sang Thịnh Giác.
“Quen ạ, là một nữ đồng chí lợi hại.”
Thịnh Giác thực tế.
Vân Bình Giang xong, trong lòng vui mừng khôn xiết.
, con gái nhà họ Vân chính là lợi hại như thế đấy.
“Ý chí của mạnh, các thẩm vấn, khuyên nên đợi đến phát tác thu-ốc tiếp theo.”
“Đây là viên thu-ốc do đồng chí Kế đưa cho, thể nhanh ch.óng dịu các triệu chứng của .”
Cốc Bản khi đưa đến đây vẫn luôn ở trạng thái giả ch-ết, cho đến khi Phó Diên lấy viên thu-ốc, ánh mắt mới động đậy, cứ chằm chằm viên thu-ốc đó.
Thịnh Giác và Điền Bồi đều là những thông minh, chỉ qua là , d.ư.ợ.c hiệu của viên thu-ốc e rằng còn hung mãnh hơn nhiều so với tưởng tượng của họ.
Hai lời cảm ơn, Vân Bình Giang với tư cách là trực tiếp xử lý cẩn thận điền báo cáo điều tra, Phó Diên theo Thịnh Giác và Điền Bồi đến phòng thẩm vấn, đề phòng lời khai của Cốc Bản nhất quán.
Lúc Vân Bình Giang về đến nhà, đêm về khuya, ông xuống xe, ở trong sân vươn vai một cái mở cửa, phòng khách vẫn để đèn cho ông như khi.
Ông vô cùng thuần thục đến bàn ăn, cởi lớp áo bông cũ dùng để bọc bát canh bàn ăn .
Mở nắp , bên trong là một bát sủi cảo đầy ắp.
Sủi cảo nguội, nước canh lốm đốm những vệt mỡ.
Vân Bình Giang chẳng hề để tâm, mặt lộ nụ thoải mái, xuống ghế ăn, bắt đầu ăn một cách ngon lành.
Trong phòng thẩm vấn, d.ư.ợ.c hiệu đợt thứ hai của viên dưỡng nhan bắt đầu phát tác.
Cốc Bản thậm chí còn nhịn nổi mấy nhịp thở xin tha.
“Chỉ cho nửa viên thôi.”
Phó Diên :
“Đợi khai xong mới đưa nốt nửa viên còn .”
Ánh mắt Cốc Bản g-iết thẳng Phó Diên, Phó Diên chẳng hề cảm giác gì.