Xuyên Thành Nhân Vật Pháo Hôi? Dẫn Toàn Thôn Chạy Nạn, Sống Tốt Nhờ Hệ Thống - Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-04-14 14:19:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời sập tối nhanh, khắp sơn trại đều thắp đuốc sáng rực như ban ngày.

Giờ Tý là lúc bắt đầu chưng cất tiên t.ửu, đám sơn tặc ai nấy đều kích động khôn cùng.

Tiên t.ửu mà, xưa nay từng ai thấy, nên kẻ nào kẻ nấy đều mở mang tầm mắt.

Dẫu cho uống, chỉ cần một cái thôi cũng đủ thỏa lòng.

Lúc đây, từ xuống trong trại, cũng thấy bọn chúng bàn tán xôn xao về chuyện tiên t.ửu.

Đến giờ Hợi, Lý Tứ và Vương Đại Chùy tìm tới căn nhà nhỏ.

Theo yêu cầu của Tô Nguyệt, họ mang tới đủ các loại rượu khác , mỗi loại một vò lớn.

Vò rượu xếp đầy đất, ước chừng đến bảy tám vò.

"Lý , Vương , tiên t.ửu một khi luyện thành, chúng cũng sắp rời khỏi núi Thúy Vi .

Đa tạ hai vị chiếu cố suốt thời gian qua, gia đình khi cùng hai vị uống một bữa túy lúy, xem như là trọn vẹn duyên phận gặp gỡ giữa đôi bên." Tô Nguyệt mỉm lên tiếng, ánh mắt đó lướt qua chùm chìa khóa bên hông Lý Tứ một cách kín đáo.

Vương Đại Chùy sững , đôi mày nhíu: "Uống rượu?

Chẳng bảo chúng đến đây để lo việc chưng cất tiên t.ửu ?"

Tô Nguyệt giải thích: "Chính là liên quan đấy ạ.

Trước khi chưng cất tiên t.ửu, t.ửu sư buộc uống chút rượu , như mới thông đạt với thiên địa, luyện loại 'Dao Đài Ngưng Lộ' thượng hạng nhất."

"Hóa ." Lý Tứ hì hì, "Vậy thì chúng cùng Tô cô nương và gia quyến uống vài chén thì ?

Tô cô nương uống cho vui vẻ, đến lúc đó chưng cất tiên t.ửu chắc chắn sẽ càng thêm tuyệt hảo!"

"Ta uống, ngươi ở bồi họ .

Đêm nay việc luyện tiên t.ửu vô cùng hệ trọng, thể lơ là.

Ta ngoài cửa canh gác, chuyện gì cứ gọi ."

Vương Đại Chùy giữ vẻ mặt lầm lì, dầu muối thấm, xong liền thẳng ngoài.

Chỉ còn Lý Tứ đó với vẻ mặt chút ngượng ngùng.

nhanh, đó khôi phục vẻ tự nhiên, bảo: "Tô cô nương đừng để bụng, tính tình vốn dĩ là .

Để uống cùng , cô nương ngàn vạn đừng để chuyện hỏng tâm trạng."

"Không , , Lý uống cũng như cả.

Nói về sự quan tâm, ở núi Thúy Vi , chiếu cố chúng nhiều nhất chính là mà." Tô Nguyệt mỉm .

Người đó đương nhiên hiểu rõ tính khí của Vương Đại Chùy.

Chính vì rõ, nên mới nghĩ hạ sách .

Ngay từ đầu, mà Tô Nguyệt chuốc say vốn dĩ chỉ một Lý Tứ.

Còn về phần Vương Đại Chùy, lát nữa còn bám theo đó để chứng kiến màn "chưng cất tiên t.ửu" cơ mà.

Trong gian nhà nhỏ nhanh ch.óng bày biện xong bát đũa.

Lý Tứ còn sai mang lên một bàn thức ăn thịnh soạn, đương nhiên trong đó các món thịt đều là loại thịt bình thường.

"Lý , xin kính một bát .

Nếu , chúng núi Thúy Vi đãi ngộ đến !" Tô Nguyệt nhanh tay nâng bát rượu lên, lời ngớt lời tâng bốc Lý Tứ lên tận mây xanh.

Lý Tứ thấy liền dốc cạn bát rượu trong một , khà khà: "Đều là duyên phận, duyên phận cả thôi."

Lúc Tô Điền giơ tay mở một vò rượu khác, rót đầy bát cho và Lý Tứ, : "Lý đương gia, kính ngài một bát.

Nghe Vương tráng sĩ ngài nay thăng lên chức Nhị đương gia, chúng vẫn kịp chúc mừng ngài."

"Vận may, chỉ là vận may thôi.

Ta cũng chỉ là kẻ chạy việc vặt, gì mà chúc với tụng." Lý Tứ xua tay, nhưng vẫn ngửa cổ uống sạch bát rượu.

Tất nhiên, bát rượu và bát đó là hai loại rượu khác .

"Lý , cũng kính .

Nếu cơ hội, mong giúp vài câu mặt Hoắc đương gia.

Nếu , chúng cũng gia nhập sơn trại, coi núi Thúy Vi là nhà!" Tô Lạc Đằng cũng cầm một vò rượu lên, rót đầy cho và Lý Tứ.

Lý Tứ lúc bắt đầu cảm thấy lâng lâng, lời của Tô Lạc Đằng thì tâm tình càng thêm sảng khoái: "Chuyện gì khó!

Các núi Thúy Vi, việc thể tự quyết định.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nhan-vat-phao-hoi-dan-toan-thon-chay-nan-song-tot-nho-he-thong/chuong-102.html.]

Cạn!"

Đối với Lý Tứ mà , cái nỗi sợ hãi của đêm qua vơi bớt, hôm nay chỉ còn niềm hoan hỉ khi lên chức Nhị đương gia.

Giờ thêm rượu kích thích, nhà họ Tô tung hô, Lý Tứ càng thấy như đang cưỡi mây đạp gió.

Tô Thạch hề do dự, cũng rót đầy rượu như , dõng dạc : "Lý , cũng kính một ly.

Nếu chê, sẽ cung kính như đại ca Tô Lạc Đằng của !"

"Tốt, lắm!

Uống, uống !" Lý Tứ híp mắt, trong lòng sướng râm ran.

Người nhà họ Tô nịnh nọt đó như , mười phần thì hết chín là vì cái danh Nhị đương gia .

Quả nhiên, thủ lĩnh và tiểu lâu la đúng là một trời một vực.

Tiếp đó, những khác của nhà họ Tô kẻ một bát, một chén phiên kính rượu Lý Tứ.

Cảnh tượng vô cùng náo nhiệt, , khí hài hòa đến cực điểm.

"Ơ?

Tiểu Nguyệt , chẳng bảo khi chưng rượu cô nương uống rượu ?

Sao nãy giờ uống nhiều thế ?" Đột nhiên, Lý Tứ lầm bầm hỏi, chân vững, đầu óc cũng bắt đầu mụ mẫm.

khí bàn rượu quá tình, đó thậm chí còn gọi theo nhà họ Tô là "Tiểu Nguyệt".

Nghe , lòng thắt , vô cùng căng thẳng, sợ Lý Tứ nhận điều bất thường.

Tô Nguyệt mỉm , khẽ lắc bát rượu trong tay, đáp: "Đó là tại Lý thấy thôi.

Chỗ rượu , mỗi vò đều uống một bát , như thì t.ửu khí mới nồng đậm .

Ta , uống chẳng kém gì ."

"Hóa là thế, hóa là thế!" Lý Tứ khà khà, nâng bát rượu lên, "Uống, chúng tiếp tục uống!"

Người nhà họ Tô liếc mắt , vội vàng nhiệt tình bồi Lý Tứ uống tiếp.

Rượu đục dù độ cồn thấp, nhưng uống lẫn lộn nhiều loại với thì cũng dễ say.

Lý Tứ chỉ cảm thấy càng uống càng hưng phấn, sảng khoái vô cùng!

Tô Nguyệt thấy thời cơ chín muồi, bèn lên tiếng: "Giờ rượu cũng nếm qua hết một lượt, coi như đủ , để đến nơi chưng cất chuẩn .

cứ tiếp tục dùng rượu, bảo Vương cùng là ."

Tất nhiên, đây chỉ là lời dối để lừa Lý Tứ.

Chừng rượu, đó thể uống hết sạch , chẳng qua chỉ nhấp vài ngụm cho miệng vương chút men mà thôi.

Lý Tứ lúc say khướt, nhưng trong tiềm thức vẫn còn vướng víu một tia lý trí, dù chưng cất tiên t.ửu cũng là đại sự.

"Ta ...

cùng cô nương, cùng chứ!" Người đó uống đến mức năng bắt đầu líu lưỡi.

"Lý , Vương ở đó cứ yên tâm , cứ ở đây uống cho đời." Tô Nguyệt vội vã ngăn .

Tô Lạc Đằng cũng nhanh ch.óng nắm lấy cánh tay Lý Tứ, giả vờ như cũng say, : "Lý , ở uống tiếp , mấy việc chưng rượu đó, một lo liệu là thỏa cả ."

" đấy, đúng đấy!

Huynh chính là vị thứ hai của , mấy em uống cho thật sướng!"

Tô Thạch cũng túm lấy cánh tay còn của Lý Tứ.

Lý Tứ kẹp ở giữa, nghĩ bụng, Vương Đại Chùy vốn là kẻ việc công minh, đáng tin cậy, để theo chắc chắn vấn đề gì.

Hơn nữa bữa rượu đó quả thực cũng đang uống .

"Được, ...

Tiểu Nguyệt cô nương cứ , chuyện gì cứ bảo với Vương là xong." Đôi mắt Lý Tứ lờ đờ, một câu mãi mới xong, rõ ràng là quá chén.

"Đã rõ, Lý ."

Tô Nguyệt gật đầu, đưa mắt hiệu cho trong nhà, đó xoay bước ngoài.

Lúc Lý Tứ say mất bảy tám phần, chỉ cần thêm một chút mê hồn d.ư.ợ.c, chắc chắn đó sẽ lăn ngủ như c.h.ế.t.

Một khi Lý Tứ ngủ, chùm chìa khóa chẳng sẽ dễ như lấy đồ trong túi ?

Tuy nhiên, vở kịch lớn mang tên "chưng cất tiên t.ửu" tiếp theo đây vẫn cần một đó diễn cho trọn vai.

 

Loading...