Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 95: Ngoại Truyện: Hiện Đại

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:20:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Los Angeles khó đậu xe thật," Ta xoay mạnh tay lái, đây thứ năm vòng vòng quanh cổng Disney .

"Đằng , bên bên ," Lăng Thanh Vân ở ghế phụ, chỉ về phía mấy cây cột màu vàng xanh ở mặt.

Không sai, rốt cuộc cũng luyện phép thành thục , cuối cùng cũng tài ba đến mức đưa cả xuyên tới, hiện giờ chính là thời gian nghỉ phép hiếm hoi của cả hai.

"Cái gì cơ?" Ta híp mắt mấy cây cột, hỏi.

"Chỗ đậu xe tính phí, nàng hướng dẫn ?"

Ta chạy đến gần mới phát hiện giữa mỗi cây cột một trống, rộng chừng một chiếc ô tô, trong đó ít xe đậu. Phía cột treo một tấm biển, một khe bỏ tiền và một instruction đơn giản.

Nói tóm , trong gian chật hẹp , thể đậu xe theo thời gian, tối thiểu là nửa tiếng, bạn thể ước lượng bản sẽ dừng bao lâu, mua ngần thời gian. Phía tấm biển là dòng cảnh báo to tướng: Nếu mua đủ thời gian, xe của bạn thể sẽ kéo .

Ta thở dài, bây giờ, tới cũng tới , thế là đành lùi chiếc Honda màu trắng mà thuê tới, cái vị trí chật chội .

Vừa mới dừng xe, một chiếc Lamborghini bỗng nhiên vụt qua bọn , xe vàng ch.ói tựa như bông hoa hướng dương, kiểu dáng thể thao thuôn dài, động cơ gầm rú. Chủ nhân chiếc xe là một da trắng đầu trọc, để bộ râu ngắn màu vàng, mặt đeo một cặp kính râm.

"Wow, thật là quyến rũ!" Ta cảm thán một câu.

-

-

Đến tận chiều, bọn mới rời khỏi Disney, chỗ để xe.

Ta cất tấm chắn phản quang màu bạc , Lăng Thanh Vân lúc chẳng khác gì Cát Ưu (1), phịch xuống ghế phụ.

(1) Diễn viên Trung Quốc.

"Thế nào? Tai bằng mắt thấy ?" Ta hỏi.

"Có chút," Hắn lười nhác trả lời.

"Cũng , trò nào cũng xếp một hàng dài." Ta .

"Hơn nữa, cái trò chơi mặt nước quả thật chẳng khác gì rửa xe tự động."

Ta phì , đột nhiên cảm thấy miêu tả cũng đúng. Trò chơi đó, bọn xếp hàng lâu, mới một chiếc xe bé xíu, chui đường hầm tối đen, bọn họ chỉ thiết kế hai sườn phun nước, thậm chí còn sắp đặt một chướng ngại vật trẻ con. So với nó, mấy cái chổi vải tít trong tiệm rửa xe tự động còn k.ích th.ích hơn.

"Ít nhất vẫn còn mục xe hoa diễu hành," Ta , "Mấy nàng công chúa đó trang điểm xinh . Đặc biệt là nàng Belle, cảm thấy sát nguyên tác."

"Không chứ? Ta cảm giác, thế giới , chẳng ai giống Belle hơn nàng."

Ta khúc khích, xoa xoa hai cánh tay lời thổ lộ bất thình lình của : "Sến quá, sến quá, quân Mỹ đ.á.n.h tráo ."

Hắn cũng phản bác, nghiêng đầu áp cửa kính xe, mỉm .

Không chuyện nữa, tờ phiếu đậu xe tay, đó vì an nên mua nhiều một chút, bây giờ thành thừa tận bốn mươi phút, thể nào .

Ta đang định khởi động xe, thì đột nhiên thấy trong tấm kính chiếu hậu, chiếc xe Lamborghini màu vàng ch.ói chạy về phía . Hơn nữa, , nó dần dần chậm . Vì chủ xe dễ nhận diện, nên ngay đó là chiếc xe ban sáng.

"Hình như đang lái tới chỗ ," Ta lên tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-95-ngoai-truyen-hien-dai.html.]

"Không tới xin vé đậu xe đó chứ?" Lăng Thanh Vân thò đầu , gương chiếu hậu, .

"Chàng đùa , lái Lambor đấy." Ta khinh thường .

"Đánh cược ?"

Nghe thấy , khuôn mặt đột nhiên đỏ bừng.

Mấy ngày nay, bọn lấy đủ thứ chuyện lông gà vỏ tỏi để cá cược, chẳng rõ tại , nào cũng thua t.h.ả.m bại, còn cứ đòi hỏi chút thương tiếc.

hôm nay, cảm giác bản tuyệt đối thể thua.

Thế là kiềm lòng, nhíu mày : "Cược thì cược!"

Chủ nhân chiếc Lambor tới mặt bọn , hạ cửa kính xuống.

"Excuse me. May I ask how long is left on your parking ticket?" Anh hỏi.

"About forty mins." Lăng Thanh Vân trả lời.

"May I borrow it?"

"Sure." Lăng Thanh Vân vươn tay, đưa phần phiếu còn thừa cho , dù cả hai cũng chẳng dùng tới nữa.

...

Bọn lái xe xa, mãi đến khi dừng cửa một nhà hàng, vẫn còn trong trạng thái nửa hóa đá.

Ta thật sự thể hiểu nổi, một lái Lambor, mà tiết kiệm đến nỗi xin vé đậu xe thừa của bọn .

Lăng Thanh Vân ở bên cạnh nghiêng ngả.

"Này, nàng góc độ mà suy ngẫm?" Hắn , "Lỡ chính vì bủn xỉn như , mới tiền?"

Ừ, góc đấy...

"Tóm nàng thua ," Hắn hì hì, xáp tới gần, ghé tai thì thầm, "Lần ... Ở ghế nhé...?"

Ta tức giận đến mức dù đang thắt dây an , cũng kìm mà đ.ấ.m mạnh đùi mấy cái.

...

Trong lúc ầm ĩ, đột nhiên ngẩng đầu lên.

"Làm ?" Lăng Thanh Vân cũng ngừng cợt nhả, tò mò ngước lên theo .

Ven đường, một đôi vợ chồng qua, vợ mang khuôn mặt châu Á dịu dàng, chồng hình như là bản địa, trong lòng bọn họ đang ôm một đứa trẻ lai với đôi mắt to tròn.

"Đó là ..." Ta cất tiếng, đó bổ sung, "Nói chính xác hơn, đó là cơ thể ban đầu của ."

"Nói cách khác... Là Khả Tâm?" Giọng Lăng Thanh Vân trầm xuống.

chỉ trong phút chốc, vẻ trầm tư của dần trở bình tĩnh. Hắn thở dài một , tựa như đang thoải mái vì trút bỏ gánh nặng đè nén từ lâu.

Cả hai dõi mắt theo đôi vợ chồng lâu, bọn họ thấy chúng , hai bên lướt qua đoạn đường xa lạ và ồn ã, tất cả thứ trong quá khứ đều tan biến bản nhạc "Let it go" của nhà hàng.

[KẾT THÚC]

Loading...