Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 94: Kết Cục
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:20:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mặt trời chiếu rọi khắp nơi, tuyết tan.
Lăng Thanh Vân một ở quân doanh suốt một ngày cùng với mẫu ruột.
Ta khó tưởng tượng tâm trạng của .
Những đứa trẻ bán khi còn nhỏ, lớn lên cha ruột vẫn còn sống, sẽ tâm trạng thế nào?
Mối quan hệ m.á.u mủ, liệu xua tan những rào cản thời ?
Người xa lạ quen nhất, liệu gánh vác tình mẫu t.ử bản năng ?
Ta ...
Ta chỉ thấy, khoảnh khắc Lăng Thanh Vân bước , vết thương tay chân thoa t.h.u.ố.c, băng bó cẩn thận. Đôi mắt lúc nào cũng cong cong sưng như hai quả hạch đào.
Ngoại trừ mấy đương sự, một ai , doanh trướng ngày hôm đó rốt cuộc xảy chuyện gì. Mọi chỉ thấy, Dạ đến như thủy triều đen cuồn cuộn, rút cũng nhanh như thủy triều, bỏ về chỉ trong một đêm.
Triều đình công bố với bên ngoài, Lăng Thanh Vân một cưỡi ngựa vượt ngàn dặm, đàm phán với thủ lĩnh Dạ tộc, ký kết hiệp nghị ngay cửa Hiệp Thủy.
Nhận tin , phản ứng của Phong Gian Nguyệt là trợn tròn hai mắt, đôi mắt to như cái chuông đồng, tựa như sét đ.á.n.h giữa trời quang:
Đàm phán? Nói trắng chỉ múa miệng thôi ?
Múa miệng mà cũng thể khiến hàng ngàn hàng vạn Dạ rút lui, ngươi đùa ?
phục cũng chẳng , Dạ quả thực rút quân.
Chuyện lan tới chợ, tự dưng thành một cảnh tượng khác.
Lăng Thanh Vân biến thành nhân vật chính trong miệng các thuyết thư ở tiệm quán rượu, thậm chí họ còn đồn đại là hóa của thần thú thượng cổ, mở miệng thể triệu hồi mười vạn thiên binh thiên tướng... Nói ngắn , truyện xuân cung tục tĩu ghẻ lạnh, ngược là thoại bản huyền huyễn, bán hết sạch.
, còn vụ ôn dịch nữa.
Không ngoại địch xâm lăng, chỉ cần chú trọng nội bộ, đương nhiên xử lý dễ hơn nhiều.
Ta tìm tới Dạ nữ, thu thập một lượng m.á.u, hoặc là mảnh móng tay, đốt cháy y phục mà các nàng từng mặc—— khi thí nghiệm, mới phát hiện m.á.u là hữu hiệu nhất. cho dù chỉ hỗn hợp tro từ tóc, móng tay và y phục cũng tác dụng kháng bệnh nhất định, thể rút ngắn thời gian và giảm bớt bệnh trạng.
Ta giữ bí mật cách điều phối t.h.u.ố.c, phong tỏa thông tin, để nó bảo mật cao nhất. Đồng thời ban pháp lệnh, cùng phối hợp, liên tục tuyên truyền triệu chứng ôn dịch, khuyến khích bách tính giữ thông thoáng, rửa tay nguồn nước chảy; đào tạo các y giả lang trung, trọng thưởng hậu hĩnh những dũng phu đến vùng dịch; cách ly bệnh, đó dùng phương t.h.u.ố.c cung cấp, chẩn trị cho họ.
"Không ngờ, việc thể giải quyết như thế ..." Lăng Thanh Vân cảm thán. Mấy ngày nay, trở thành nguồn cung cấp sống của , cơ thể dường như hiệu quả trị liệu gấp đôi, thế là mỗi móng tay mới mọc một chút, đều cắt hết sạch.
Ta bứt tóc , : "Mấy ngày hôm nay, vẫn luôn suy nghĩ một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Trăm năm , lẽ ôn dịch quả thực do Dạ tộc phát tán."
Lăng Thanh Vân bằng vẻ mặt "nàng đang cái gì ".
"Hoa kính uy lực như thế, tất nhiên sẽ kẻ bí mật gieo trồng, chỉ là ngờ, phấn hoa của nó, đối với huyết thống Dạ tộc, chẳng khác gì t.h.u.ố.c độc." Ta tiếp, "Ôn dịch càn quét đại lục, chỉ Dạ nhiễm bệnh. Kẻ khởi xướng thuận nước đẩy thuyền, úp cái nồi lên Dạ tộc. Bách tính bình thường chuyện gì, chỉ ôm suy nghĩ " tộc ", nên cuối cùng, việc mới mất khống chế. Mọi đều rỉ tai cho rằng Dạ đầu độc, khai quan quất xác công chúa Dạ tộc, bắt đầu c.h.é.m g.i.ế.c, mở trăm năm chiến hỏa, kết thành huyết hải thâm thù... Trận chiến năm đó cũng giống như bây giờ, tất cả mục đích, đều vạ lên thê t.ử, nhi nữ, nhân và bằng hữu của . Vốn dĩ chẳng đáng khai chiến."
Lăng Thanh Vân kinh ngạc , dường như suy nghĩ của cho kinh hãi.
Ta khẽ : "Suy đoán mà thôi. Không sự thật."
Dịch bệnh trong Lăng thị bình nhanh nhất, đó tiếp tục tới An quốc, lấy kinh nghiệm vốn trợ giúp bọn họ. An thị hiện giờ tạm thời vài vị trưởng bối phiên chấp chính, nhưng khi xử lý ôn dịch, cũng bắt đầu hiểu dần dần nội vụ An gia, để lộ năng lực của . Có đột nhiên đề xuất, luận theo huyết thống, huyết mạch kề cận với Tiên quốc chủ nhất. Ta vội vàng , chuyện thể xem nhẹ, là Phu nhân Lăng thị, đương nhiên bàn bạc với phu chủ .
"Cho nên nàng mới hỏi tới ?" Ta trở về kinh Nam Hải, Lăng Thanh Vân chỉ tủm tỉm.
Ta gật đầu.
"Đứng lập trường của , đương nhiên là hy vọng nàng , nhưng vẫn xem ý định của nàng thế nào." Hắn .
"Chẳng vẫn nghĩ ."
"Đừng nóng vội, cứ từ từ suy nghĩ, tham dự tiệc mừng ."
Ánh nắng tươi , đến làn gió cũng thật ấm áp, xích ngũ sắc bay khắp buổi. Yến hội tổ chức ở cung Bích Lan, sảnh treo một bộ câu đối: Hội thiên hạ danh sĩ, yến vạn lý tân bằng. Ta chú ý đến, ít tiểu thành liên bang thuộc phe An thị và Phong thị cũng tới tham gia tiệc mừng của Lăng quốc hôm nay, rõ ràng coi Lăng thị là bá chủ mới của thiên hạ.
Phong Gian Nguyệt vẫn xuất hiện, nhưng lúc tiệc mừng, bọn nhận một bức thư dài của . Lời lẽ trong thư cẩn thận khéo léo, xem chừng trang trọng, khiến suýt nữa dám tin đây là do cái tên Phong Gian Nguyệt . Nửa đầu đại khái là mấy câu chúc mừng, nửa đoạn tiếp theo, kinh ngạc rớt cả cằm.
Trên thư , và Sở Đinh Lan sắp thành hôn, đến lúc đó sẽ mời bọn tham dự hôn lễ.
Đã như , vẫn thể cưới Sở Đinh Lan ? Giữa hai bọn họ chính là mạng của ca ca ...
"Chẳng lẽ, cái tên Phong Gian Nguyệt , đến bây giờ vẫn còn não yêu đương?" Ta cất giọng khe khẽ, than thở với Lăng Thanh Vân bên cạnh.
Lăng Thanh Vân cũng bức thư, lâu mới đáp: "Không, não yêu đương."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-94-ket-cuc.html.]
Nghe Lăng Thanh Vân , đột nhiên phản ứng .
Thiếu niên là gì?
Thiếu niên khí phách, ân oán rõ ràng, khổ chính là khổ, ngọt chính là ngọt.
Nếu là Phong Gian Nguyệt của quá khứ, cho dù trả thù Sở Đinh Lan, cũng khó mà chấp nhận nữ nhân từng hại c.h.ế.t ca ca trở thành thê t.ử, ngày ngày xuất hiện ở bên cạnh.
hiện tại, mà chấp nhận, giống như uống rượu đắng, nhưng vẫn thể ngọt ngào —— như thế giống Phong Gian Nguyệt, mà giống cách hành sự của Lăng Thanh Vân hơn.
Mục đích của là gì chứ?
Gióng trống khua chiêng đón Dạ cơ về, nếu quân chủ Dạ tộc tự vả mặt, thì sẽ ép khô chút giá trị cuối cùng. Nàng vẫn thể liên hôn chính trị, sinh con đẻ cái, mặc dù công chúa thật sự, nhưng vẫn một nửa dòng m.á.u thuộc về Dạ tộc.
Phong gia đang tổn thất nghiêm trọng, ôm một cây đại thụ, đối đầu với Lăng thị, thanh thế đang như mặt trời ban trưa. Hiện tại, chỉ cưới "Dạ cơ" danh nghĩa, chứ Sở Đinh Lan mà từng yêu thời niên thiếu.
Hai bên đều ôm ý , ăn nhịp với , quân cờ của sống c.h.ế.t, căn bản chẳng quan tâm.
Sở Đinh Lan ở bên Phong Gian Nguyệt, mỗi phút mỗi giây đều nhắc nhở Phong Gian Nguyệt, ca ca c.h.ế.t như thế nào.
Ta mơ hồ thấy kết cục của Phong Tuyên Nhược nàng .
Một chiếc l.ồ.ng vàng ngọc cầm tù con chim, nhổ từng sợi lông.
Lăng Thanh Vân thở dài thật sâu.
Ta thở dài là vì hình như Phong Gian Nguyệt sắp trở thành một đối thủ đen tối khó chơi, khó đối phó; đơn thuần chỉ cảm thán, mua hoa quế, rượu mang cùng; chỉ là còn qua thời thiếu niên.
...
Một ngày đón rước trôi qua, buổi tối, và Lăng Thanh Vân mới trở tẩm điện.
Hai tháng nay, vì bận rộn tới mức trời đất cuồng, nên cả hai vẫn thời gian ở riêng. Ta sụt tới năm cân, qua cũng gầy ít. Chỉ còn hương quýt ở , len trong mũi khiến cảm thấy tràn đầy sức sống.
Ta tiến lên, giúp cởi mũ miện đặt lên chiếc tủ cạnh mép giường.
Hắn mỉm : "Còn trở về hiện đại ?"
Tâm trạng phức tạp, cảm xúc dâng trào mãnh liệt.
Mấy ngày nay, nhờ sự trợ giúp của , rõ ràng ôn dịch yếu dần, bách tính trở về nhà, khi rời , bệnh nhân hồi phục cũng vui vẻ đầy hẻm đưa tiễn, nước mắt liên tục trào .
Ta cuối cùng cũng cảm thấy, ở thế giới , bản là khán giả lạnh lùng, mà thật sự tham gia câu chuyện, chừng, nơi mới là thế giới của .
vẫn trêu chọc Lăng Thanh Vân, cố tình bảo: "Muốn."
Lăng Thanh Vân hì hì, đáp: "Được thôi, thỉnh thoảng cũng nên nghỉ ngơi một thời gian, đợi luyện phép thành thục, sẽ cùng nàng tới thế giới đó."
Ban đầu sửng sốt, đó mỉm : "Thật ?"
"Thật," Hắn , "Ta lên hẳn lộ trình du lịch . Ta đến Universal Studios và Disney!"
Ta: "..."
Đại ca , thể thực tế một chút , trông giống kẻ tiền đến nước Mỹ lắm ?
...
Cả hai lải nhải chuyện tới nửa ngày, cuối cùng, thấy sắc trời còn sớm, bèn hành lễ định cáo từ, rời khỏi tẩm cung Lăng Thanh Vân.
Hắn ở phía , đột ngột tóm lấy cánh tay : "Vẫn còn chính sự."
Ta nghĩ nhắc tới vấn đề bên An thị, bèn nhanh nhẹn xáp gần, vẻ chăm chú lắng .
Hắn ghé sát tai , giọng thì thầm: "Nhiều năm như , vẫn lo kháng thể của nàng đủ, nhận thêm một chút ?"
Ta mất tới ba giây mới hiểu tên xa đang chuyện gì, vành tai nhất thời đỏ bừng lên.
A a a... Nếu con trai ruột của Lăng Hải Lưu, thì tất nhiên cũng quan hệ huyết thống với An Khả Tâm. Gông cùm xiềng xích bọn bất tri bất giác phá vỡ, nhưng thời gian gần đây quả thực quá bận, căn bản nghĩ tới phương diện ...
Trong lúc nghĩ ngợi, xáp gần, bao giờ thấy đôi đồng t.ử kim sắc, lúc nào cũng cong cong gần như , trong mũi tràn ngập hương quýt.
"Này ... Cái đó... Chẳng ... Chính sự ..."
Hơi thở nóng bỏng từ bên tai trái, lướt sang tai , dường như còn mang theo giọng điệu trêu chọc.
"Đây chính sự giữa... Phu thê... Hợp pháp ... Ưm?"
-----Hoàn Chính Văn-----