Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 91: Ta Quay Lại Rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ta bí mật động trời, liền cấp tốc trở về tiền tuyến, định báo cho Lăng Thanh Vân .

, kịp đến cửa Hiệp Thủy, trông thấy cảnh tượng binh mã nhốn nháo.

Chân tay c.h.é.m rơi đầy đất, nước sông nhuốm màu đỏ, một tháng nay thấy vô cảnh tượng như , nhưng vẫn hãi hùng khiếp vía, thể quen nổi.

Ta chặn mấy bại binh mặc giáp Lăng quốc , vội vàng hỏi: "Sao thế ? Quốc chủ ?"

"Cửa Hiệp Thủy thất... Thất thủ!" Vẻ mặt binh sĩ thê lương.

"Quốc chủ, Quốc chủ... Bị Dạ bao vây... Bắt ..." Một khác .

Đầu óc ong ong, Dạ tộc bắt tù binh ? Vết xe đổ của Giang Hữu An hiện lên trong đầu , dám tưởng tượng, nếu thấy đầu Lăng Thanh Vân treo đỉnh ngọn giáo thì sẽ thế nào.

"Lăng phu nhân, , mau chạy ... Để muộn sẽ kịp..."

Bọn lính đào ngũ bỏ chạy, cưỡi ngựa, giữa dòng nước ngược, giống như hòn đá thủy triều vỗ .

Ngươi sợ , đương nhiên là sợ.

, nếu rút lui, đời sẽ còn ai thể cứu nữa.

Xích bay vòng vòng, nhặt bầu rượu bên cạnh một cỗ t.h.i t.h.ể lên, bên trong vẫn còn thừa nửa bầu, đổ òng ọc xuống cổ họng.

Từ bỏ gà phết nước khoai tây, từ bỏ chocolate Dove, bỏ cả việc trở về thế giới hiện đại.

Cả đời cẩn thận kín đáo, kiêng dè hậu quả.

hiện tại, quyết định, phá vỡ.

Chỉ một lát , Dạ xúm tới đây, dẫn đầu chính là Dạ Hoa phu nhân, lúc đang mặc áo giáp, bên cạnh hai binh sĩ cận.

"Dạ Hoa phu nhân, nể tình từng quen , thể dẫn đến gặp tôn chủ của bà ? Ta một bí mật, với ngài ," Ta hành lễ ở ngựa, cố gắng dùng âm điệu bình thường nhất, nhưng bàn tay vẫn còn run rẩy—— Ta cũng , bởi vì sợ hãi, mới uống rượu xong.

Có lẽ Dạ Hoa phu nhân cũng ngờ, tình huống như vẫn còn đưa yêu cầu.

đáp , giọng mang theo một chút chế nhạo: "Lăng phu nhân, bây giờ bí mật gì, e là cũng đổi mạng của phu quân về ."

Ta mỉm : "Vậy bà tiện tay bắt thêm Phu nhân Lăng thị, chẳng lẽ tổn thất gì ?"

Dạ Hoa phu nhân dùng đôi mắt mù lòa, chằm chằm về phía , một lúc lâu, lẽ đang suy đoán biểu cảm mặt lúc .

chính hiện tại cũng đang biểu cảm gì, chỉ thấy m.á.u trong cơ thể chảy nhanh, ăn thẳng thắn, thậm chí còn mang theo men say, say rượu, ngược còn thấy cực kỳ náo nức, trong đầu là cảnh tượng hồi trung học: Khi đó bệnh, nhưng nhất định tham gia một cuộc thi biện luận, tu nửa bầu rượu xái, quả thực giành giải hùng biện giỏi nhất.

Cuối cùng, khi đối phương lên tiếng, chỉ thốt một câu đơn giản: "Được!"

Ta vứt bầu rượu xuống mặt đất, để nó kêu bụp một tiếng, đó lau miệng.

-

-

Ta gặp Lăng Thanh Vân ở đại trướng Dạ gia, vẫn may, ngược đãi tàn khốc, chỉ là cánh tay gầy gò thêm sợi xích sắt, chắc hẳn thể bỏ chạy một cách dễ dàng.

"Khả Tâm, nàng tới đây?" Thấy , đầu tiên kinh ngạc, đó nổi giận, xích sắt kéo, vang lên những tiếng loảng xoảng, "Chẳng , c.h.ế.t một là đủ, cần kéo theo hai ?!"

Thị vệ Dạ bên cạnh nắm c.h.ặ.t dây xích, cố gắng ngăn để kích động.

Ta bước đến, quỳ một gối xuống đất, vươn đến lưng chừng, nhẹ nhàng vu.ốt ve gò má .

Sau đó lấy hoa kính , tựa như Belle trong truyện cổ tích lấy đóa hoa hồng, bình tĩnh : "Ta ."

"..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-91-ta-quay-lai-roi.html.]

Lăng Thanh Vân im lặng, mái tóc chạm tay , giống như quái vật đang thoi thóp, còn thì vu.ốt ve tựa như một con mèo.

"Chậc chậc," Âm thanh truyền từ ngai thiết trong đại trướng, "Có ân ái gì, xuống mà thể hiện."

Ta sang, Nữ đế Dạ tộc đang vương tọa, áo giáp vẫn còn nguyên, chỉ chiếc mũ là cởi xuống, ánh lửa, đôi mắt màu nho càng trở nên sâu xa. Nhìn dáng vẻ, rõ ràng hồi trẻ cũng là một mỹ nhân, chỉ là vết sẹo vắt ngang khuôn mặt phá hủy tất cả.

Bà mỉm : "Người Dạ truyền thống, kính nể lòng dũng cảm ngu ngốc, nếu ngươi dám đến đây một gặp phu quân, thì sẽ giúp các ngươi giữ thây, phu thê hợp táng. Thế nào, đủ nhân từ ?"

Ta ngẩng đầu bà: "Tôn chủ, vốn dĩ thể rời , nhưng vẫn tới đây gặp , chỉ để vài bí mật. Yêu cầu duy nhất chỉ là lắng ."

Thấy Nữ đế lộ một chút biểu cảm mất kiên nhẫn, bèn bổ sung một câu: "Kẻ cô độc, tay tấc sắt còn dám tới đây, tôn chủ chẳng lẽ dám mấy câu ư?"

"Nực !" Nữ đế kíc.h th.ích, cuối cùng cũng liếc mắt một cái, đó chuyển nơi khác, lạnh nhạt , "Vậy ngươi ."

"Bí mật thứ nhất là về ôn dịch. Ta , nguyên căn của ôn dịch chính là phấn hoa kính."

Ánh mắt tất cả đều dồn về phía , dõng dạc tiếp: "Cho nên, ban đầu, Dạ Hoa phu nhân mới cần kẻ khác giúp bà tìm đảo Lưu Tiên, mang hạt giống hoa kính , gieo trồng vô cây độc."

"Vậy tại ...?" Lăng Thanh Vân , đáy mắt tràn ngập sự m.ô.n.g lung. Ta đang hỏi chuyện gì, tại đảo vẫn bình yên vô sự? Hắn, , Phong Gian Nguyệt và Sở Đinh Lan cũng chẳng mảy may ảnh hưởng?

"Đây chính là đáp án mà công bố," Ta cao giọng, "Trong cơ thể của Dạ kháng thể tự nhiên, cho nên tất cả Dạ, hoặc là kẻ từng quan hệ mật với Dạ đều may mắn thoát nạn!"

Lăng Thanh Vân thoáng sửng sốt, mặc kệ bầu khí ở đây, vành tai vẫn đỏ bừng, lẽ đang nhớ tới một nào đó từng trao đổi kháng thể với .

"Nếu thể trở về, bí mật sẽ công khai," Đã đ.â.m lao thì theo lao, tiếp tục bộ, "Nói trắng , nếu những kẻ nhiễm bệnh lấy t.h.u.ố.c giải, thì hai phương pháp, một là hòa thông hôn với Dạ tộc, dùng phương thức hòa bình để đổi lấy kháng thể miễn dịch. Hai là săn g.i.ế.c Dạ để lấy m.á.u, hoặc là xâm hại nữ t.ử Dạ tộc. Quyết định để dân chọn cách nào, chẳng bây giờ trong tay tôn chủ ?"

Ánh mắt Nữ đế bắt đầu chuyển từ khinh thường sang lạnh lẽo, bà hung dữ chằm chằm, những nơi Nữ đế lướt qua, cảm giác như lưỡi d.a.o cắt trúng .

Cuối cùng, bà nhạt một tiếng, dường như khôi phục vẻ bình thản, với Dạ Hoa phu nhân: "Ai cũng phu nhân của Lăng Thanh Vân dịu dàng hòa thuận, nhưng bảo, chỉ cần là dòng dõi của An Chiêu Loan, thì to gan lớn mật ?"

Dạ Hoa phu nhân cúi đầu, tỏ vẻ tán đồng.

"Có điều, chỉ dựa mỗi uy h**p ?" Giọng Nữ đế cảm giác vô cùng áp bức, "Nói cho ngươi , tộc nhân của , con dân của , sẽ tự bảo vệ! Bất kỳ kẻ nào dám hại, đều tru di tam tộc , xem ai sợ ai!"

Ta khẽ bật , mặc dù Nữ đế vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng , khi nhiễm bệnh sắp c.h.ế.t, ai mà bí quá hóa liều, một hình phạt nặng cũng thể ngăn nổi, dẫu Trung Nguyên đông , Dạ tộc thì ít. Điều sẽ gây mối đe dọa lớn cho tộc nhân bọn họ.

định lấy vấn đề để tiếp tục k.ích thí.ch bà, bèn chấm dứt tại đây, chuyển sang đề tài tiếp theo.

"Bí mật thứ hai, cho , là cách để con cháu thống nhất Trung Nguyên, thiên thu muôn đời."

Nữ đế hừ một tiếng: "Hiện tại, chẳng đang đó ?"

Ta trả lời: "Một, chắc thể san bằng bộ Trung Nguyên. Hai, cho dù thể san bằng, nhưng chắc gì thủ . Ba, với phương thức hiện tại, cuối cùng vẫn chỉ là "một tướng nên công, binh c.h.ế.t cả vạn", hao tổn bao nhiêu tộc nhân của , cách của , chẳng tốn một binh một ."

Nữ đế , hiện một vẻ mặt khó hiểu, đó bà phì , tiếng cứ mãi vang vọng trong doanh trướng.

Dạ Hoa phu nhân ở bên cạnh, cũng nhịn mà thốt lên: "An vương cơ, Lăng phu nhân, là ngươi ngu ngốc hóa điên mất ?"

Ta hé miệng định phản bác, nhưng đúng lúc , một tiếng gọi khe khẽ cất lên: "Mẫu đại nhân, đừng nàng hồ ngôn loạn ngữ!"

Ta sang, hóa tiến là Sở Đinh Lan, bây giờ nàng ăn vận hoa lệ sang trọng, tôn lên vẻ mỹ mạo, da trắng mắt tím, kết hợp với Nữ đế phía , như hai ngọn lửa rừng rực, nàng thở hổn hển: "Mẫu đại nhân, tuyệt đối đừng tin nàng yêu ngôn hoặc chúng, bôi nhọ xuất của nhi thần."

Ta khẽ thở dài.

Ta cảm thấy Tiểu Vương là kẻ bẩm sinh, trong lòng vẫn còn cảm kích sự bảo vệ nàng dành cho khi còn nhỏ.

Đáng tiếc, con luôn luôn về phía "quang minh chính đại" và "căm thù cái ác", cuối cùng chọn con đường .

Một còn lương thiện, chẳng qua là vì từng gặp thử thách mà thôi.

Thế là, khẽ : "Dạ cơ đại nhân, , định bôi nhọ xuất của cô? Ta còn lên tiếng cơ mà."

Nữ đế ngai cũng nghi ngờ, liếc mắt về phía nàng .

Ta : "Chọn ngày bằng đúng dịp, nếu Dạ cơ đại nhân đột nhiên lên sân khấu, thì sẽ về bí mật thứ ba, bắt đầu từ xuất của Dạ cơ ."

 

 

Loading...