Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 90: Bằng Chứng Từng Tồn Tại

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ta chẳng gì với , ở thế giới dốc hết lực, thẹn với lương tâm.

Đây vốn dĩ thế giới của , chỉ kéo tới, đương nhiên cần hy sinh tính mạng vì một đám nhân vật trong sách, trở về, gì sai chứ.

Huống hồ, cho dù , cũng giúp gì? Với thế cục mắt, cùng lắm cũng chỉ thêm một cái xác chôn thôi.

Lăng Thanh Vân đúng, c.h.ế.t một là đủ, tại kéo theo hai.

...

Ta kinh Nam Hải, nhấn nhấn lý do thoái thác của .

Ta , những ý niệm đạo lý.

nếu đạo lý như , thì tại nhấn nhấn , chính cũng .

Bất luận thế nào, vẫn mơ mơ màng màng đến hoàng cung Nam Hải, bước lên Vô Nhai các.

Trông qua cánh cửa sổ duy nhất, phố xá Lăng thị hiện tại cực kỳ tiêu điều, bởi vì ôn dịch và chiến tranh, nhiều cửa hàng đóng cửa, lá cờ tiệm rượu bạc màu, ỉu xìu rũ gần xuống đất.

Ta thở dài thật sâu.

Ta chung quy vẫn là kẻ sắp , hồng thủy ngập trời, liên quan gì tới chứ.

Nghĩ , mở mật thất .

Giữa lúc chiến tranh loạn lạc, chẳng còn ai chăm sóc cho hoa kính, chúng chỉ ngâm trong nước. Khoảnh khắc bước mật thất, trong lòng ôm đầy thấp thỏm.

cuối cùng chút kinh ngạc, mật thất mở , tưởng chừng như nuôi cổ , những đóa hoa kính nhỏ đều úa tàn, chỉ còn bông lớn nhất ngay giữa hồ nước, cánh hoa tựa như thủy ngân, nhưng vẫn vương chút màu đỏ nhạt, nó nở rộ y hệt mẫu đơn, xinh mà yêu dị.

Ta khẽ vuốt cánh hoa.

Nếu quyết định trở về, đáng lẽ vui mừng mới đúng?

Lướt điện thoại, khui hàng chuyển phát nhanh, tiểu thuyết, chơi game, đói bụng thì ăn chocolate, cuộc sống thuận tiện mà ngày đêm mong ngóng...

Không gần ngay mắt ?

Nghĩ đến đây, chút hưng phấn.

Ta vòng tới vòng lui, định tìm một cái bình thuận tiện cho bông hoa kính, bây giờ nó giống như quả tim, mang theo cả một hy vọng.

Cuối cùng cũng thấy một cái tráp ngọc tồi ở cao, bèn trèo lên thang, cầm nó xuống.

Lúc ôm cái tráp, đoán mò đồ vật bên trong, nặng nhẹ, còn vuông vức.

Cuối cùng cái tráp mở , mới phát hiện bên trong là một quyển "sách", hoặc đúng hơn, là một cuốn sổ ghi chép, trong đó dày đặc b.út tích của Lăng Thanh Vân, kiềm chế nổi cơn tò mò, mở xem thử.

Trang thứ nhất, trang lót năm chữ: Người và quái vật.

Ta ngẩn ba giây, đó tiếp tục lật.

Nhìn xuống , chẳng gì đặc biệt hết, chỉ là bản của câu chuyện, quốc sự sâu xa, kinh thư cầu phúc, càng chẳng chú ngữ thần bí.

Mà chỉ là một cuốn truyện cổ tích, ghi câu chuyện mà kể cho Lăng Thanh Vân.

Tên truyện, thời gian kể, còn cả nội dung nữa.

Nét chữ giống như con , dịu dàng thanh tú, đến sai cũng hiếm, chỉnh tề.

Ta lưu những thứ để gì, nhưng sống mũi hiểu vì cay cay.

Cổ tích đều gạt , hiện thực chẳng bao giờ giống cổ tích hết, hiện tại, quái vật sắp mất nàng Belle mãi mãi.

mà, kịp cảnh tỉnh bản : Chuyện chẳng gì ngạc nhiên hết, rõ ràng là đêm cả hai cũng cùng suy nghĩ, thế ? Thế gian , thứ con yêu nhất chỉ bản họ, nếu thể sẽ mất mạng, Belle còn nữa ? Người trưởng thành chỉ coi trọng và mất, thể lựa chọn giống như trẻ con?

Chỉ là, quả thực vẫn thấy tò mò, với tính cách kín đáo như Lăng Thanh Vân, tại chép một tập truyện cổ tích ấu trĩ như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-90-bang-chung-tung-ton-tai.html.]

Ta lật đến cuối, cuốn sổ dày, nhưng hơn một nửa vẫn còn là trang trắng.

Xem ngày tháng bọn ở bên vẫn quá ngắn. Ta cũng kịp kể thêm nhiều câu chuyện cho Lăng Thanh Vân.

Mãi đến khi lật tới trang cuối cùng, b.út tích của Lăng Thanh Vân rốt cuộc cũng xuất hiện.

Chỉ một hàng chữ, mềm mại nhỏ nhắn: Ta nhớ rõ, nàng từng tới đây...

Ta cảm giác thứ gì đó đập thật mạnh mũi .

Ta , nhưng nước mắt vẫn lăn xuống.

Dòng chữ giải đáp cho thắc mắc .

Hắn sớm rằng sẽ trở về, tới nơi hơn một năm, chỉ là một linh hồn trú trong xác của khác, chẳng đem theo và cũng chẳng lưu bất cứ thứ gì. Câu chuyện cổ tích , là bằng chứng duy nhất chứng tỏ từng tồn tại.

-

-

Ta dậy, im lặng lau nước mắt.

Ta một ngàn lý do thuyết phục bản rời .

hiện tại trong lòng chỉ băn khoăn duy nhất một vấn đề: Nếu rời , liệu hối hận ?

Con mà, lừa kẻ khác chứ lừa chính ...

Ta trong mật thất tăm tối, bắt đầu suy nghĩ một vấn đề.

Vậy thì Tiểu Vương đến đây bằng cách nào?

Trước đây, từng nghi vấn , chỉ là bao giờ nghĩ , bởi vì cảm thấy, cho dù cũng chẳng hề liên quan. Dẫu cuộc chiến khốc liệt cũng bắt nguồn từ Nữ đế đương nhiệm, chứ một con hiện đại bất kỳ kinh nghiệm thực chiến nào. Nghĩ lui , dù vạch trần chuyện nàng xuyên , Dạ cơ chân chính, thì ngoại trừ chút cảm giác trả thù, vẫn chẳng bất cứ lợi lộc nào cả.

bây giờ, khi bản xuyên là vì Lăng Thanh Vân, đột nhiên linh cảm, hình như phía chuyện , thể vẫn còn một bí mật long trời lở đất.

Ngoài Lăng Thanh Vân, vẫn còn một kẻ kích hoạt bí thuật . Người đó hoa kính, m.á.u Dạ, Thần Dị ký.

Trước đây nguyên chủ Sở Đinh Lan ở thuyền hoa, đó mới xuyên .

Lăng Thanh Vân từng nhắc tới việc chủ nhân con thuyền một chút chữ Dạ, hơn nữa, hồi nhỏ chính cũng từng ở đó một thời gian...

Nghĩ đến đây, nhảy dựng lên.

Tất cả thứ đều quy về một chỗ: Bồng Lai cảnh!

Ta âm thầm sắp xếp tất cả các manh mối một lượt, lẽ, bây giờ chỉ còn cách đ.á.n.h cược khả năng đó mới thể kết cục mới cho bản trong cuốn tiểu thuyết nát bét thôi...

Thế là thúc ngựa đến hồ sen, bước lên họa thuyền.

Nhớ khung cảnh đầu giả thiếu niên ngao du, đóa sen trắng nõn, hạt sen thanh ngọt, tất cả thứ vẫn còn ở mắt, chỉ là hiện giờ cảnh còn mất, ngoài thuyền hoa điêu tàn, lá héo úa khô vàng, dựng làn nước, khiến mặt hồ trông vẻ hoang tàn mênh m.ô.n.g.

Trước đây, mấy cùng chung một thuyền, nhưng hiện tại chỉ còn mỗi , nghiến răng, một gan góc hướng về Bồng Lai cảnh.

Thời cuộc như thế, Bồng Lai cảnh cũng tiêu điều, chiếc thuyền hoa khổng lồ còn đàn sáo tấu nhạc. Bên trong chỉ còn mỗi vị chủ nhân mặc chiếc váy vàng nhạt, bà ở đầu thuyền, tỉ mỉ rửa đôi chân đeo chiếc vòng ngọc.

Ta khom lưng mặt bà: "Nước Thương Lang trong a, thì giặt khăn đầu; Nước Thương Lang đục a, thì rửa chân (1). Giấu giữa chốn phồn hoa, ngờ mang tấm lòng từ bi cao cả."

(1) Trích Ngư Phủ của Khuất Nguyên.

nhạt, ngước đôi mắt màu hồng lên: "Tại thế?"

"Nợ m.á.u khó trả là chuyện thường tình ở thế gian, nhưng khác hẳn những kẻ nghiến răng nghiến lợi, quyết đội trời chung, bà để phận trói buộc , hy vọng thế nhân buông bỏ thù hận, hướng tới tương lai hòa bình ."

Chủ chiếc thuyền hoa thở dài: "Quá khen, thật , tâm tư."

Ta tiếp: "Chỉ là hiện giờ, đại cục sụp đổ, nếu bà đạt mục tiêu ban đầu, thì xin đừng tiếc lời vàng ngọc, chứng thực giúp một chuyện."

"Cô ."

 

 

Loading...