Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 89: Nàng Đi Đi
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước khi An Ngọc Noãn lâm chung, nàng cố gắng giao quyền lực cho các tộc nhân nắm rõ tình hình nội bộ An thị và thế cục trận chiến, lập thành một đội ngũ tạm thời, song bộ quyền chế hành, sát phạt vẫn thuộc về Quốc chủ.
Cán cân thắng bại một nữa nghiêng, chỉ trong vòng mấy ngày, đội quân liên tiếp gặp thất bại.
Cùng lúc đó, ôn dịch bùng phát ở nhiều nơi, đây cả bọn vất vả tìm cách bắt giữ Giang Hiển Diệu, mục đích chính là đổi thời gian lấy gian, thông qua khống chế, định bách tính Tam Sơn, để ngăn cản dịch bệnh phát tán. bây giờ Tam Sơn rơi tay Dạ, nhân dân chạy nạn tránh khói lửa chiến tranh, đồng thời cũng khiến dịch bệnh như cỏ mọc lan tràn.
Loạn trong giặc ngoài, đúng là loạn trong giặc ngoài.
Giống như một kẻ đang cần phẫu thuật trị bệnh đông m.á.u, nhưng khả năng đông m.á.u quá kém, căn bản thể bước xuống bàn phẫu thuật.
Một vòng tuần nực và bi kịch.
Ta thấy, trong đôi mắt chỉ còn màu đen tuyệt vọng.
Chẳng khác gì một kẻ đang thấy cơ thể từ từ thối rữa.
Chính cũng nỗi thống khổ bao bọc, bởi vì, chợt phát hiện, bản tự phụ thông minh, nhưng trong tình cảnh chẳng thể gì.
Trong bóng đêm đặc quánh, tiếng kèn vang lên, quanh quẩn bốn phía.
Lăng Thanh Vân trở , mấy ngày qua, tiếp chiến với quân Dạ, lúc nào cũng nơm nớp lo thể trở về nữa.
Khóe môi nở một nụ nhạt, vẻ trầm trọng cho lắm, nhưng quá quen, rõ nụ chỉ để khiến tin tưởng. Nhìn lớp băng đầy m.á.u quấn áo giáp, nhận tình hình mấy khả quan.
Ta dẫn bên trong, cởi bỏ áo giáp, vệ sinh đơn giản giúp .
Hắn thương nặng, khắp đều là những vết trầy xước linh tinh, chiếc áo giáp cứng cáp lạnh lẽo vốn dĩ thường phục, phần giáp cổ tay cũng chẳng mấy linh hoạt, dù cách một lớp áo, nhưng nó vẫn cọ làn da, khiến cơ thể bắt đầu mưng mủ.
Ta cẩn thận giúp thoa t.h.u.ố.c lên đó, chăm chú đột nhiên một câu: "An Lị, trở về ."
"Về ?" Ta nhất thời ngây , bởi vì cái tên gọi chính là tên thật của .
"Tất cả thứ ở thế giới , vốn dĩ liên quan tới nàng... Nàng cần ở chôn thây cùng ."
Ta giật , bấy giờ mới phản ứng , đang , để trở về thế giới cũ.
Chuyện nực , , là kẻ nào nhấn đầu xuống nước?
Ta bật , đôi mắt vẫn rời khỏi vết thương, : "Chuyện tới nước , cũng chẳng gạt , từng thử . Thất bại."
Nói xong, bèn kể cho chuyện và Tiểu Vương từng thí nghiệm theo Thần Dị ký.
Lăng Thanh Vân , chỉ thốt lên một câu: "Ngốc ạ, hai đụng tới hoa kính."
Ta nghẹn họng trân trối, lúc mới bừng tỉnh, đó bọn quả thực mới chỉ vẽ trận pháp và niệm một ít thần chú. Không là do Tiểu Vương dịch thuật thông, thấy ghi chú về hoa kính, là tại Thần Dị ký chỉ còn nửa quyển, nên tình cờ bỏ sót chi tiết .
, tại Lăng Thanh Vân mới chỉ một câu, phát hiện bọn sai ở điểm nào?
Hắn , mỉm : "Đương nhiên là do, từng đúng."
Ta ngẩng đầu , che giấu đôi mắt nữa, đồng t.ử kim sắc tựa như ánh trăng rọi xuống mặt biển.
Lúc mới nhận , đang nghiêm túc, đùa.
"Nói ngắn gọn," Hắn tiếp, "Nàng đến đây là do ."
Ta: "..."
"Chuyện kể từ đầu." Lăng Thanh Vân chuyển chủ đề, "Mọi đều , năm đó phụ thu nhận đảo Lưu Tiên là vì hối lộ một món tiền lớn. mà, gì phụ cũng là một quốc chủ, mấy kẻ trong giang hồ như họ, đủ tiền đả động đến phụ ?"
Ta há miệng, quả thực, đây cũng từng cảm thấy chuyện phi lý.
"Không sai," Lăng Thanh Vân tự hỏi tự đáp, "Bọn họ dâng lên một đóa hoa kính, đồng thời cũng hứa hẹn tương lai sẽ đưa Dạ nữ trong cung."
"Phụ đây là bảo vật bí mật của Dạ tộc nên mới chịu thu nhận. , đó ông chẳng bao giờ động đến, bỏ trong xó."
"Vậy còn Thần Dị ký thì ?" Ta hỏi, "Cũng là phụ của Hồng Trọng dâng lên?"
"Không ," Đáp án của Lăng Thanh Vân ngoài dự đoán của , "Quyển Thần Dị ký đó, là của , đúng hơn, là của mẫu , đến giờ thỉnh thoảng vẫn mở tranh minh họa trong đó."
", ngôn ngữ Dạ đúng , những gì miêu tả về mẫu chỉ các câu chuyện cổ tích, bà bao giờ sử dụng ngôn ngữ Dạ tộc?" Ta nhanh nhạy nhận .
" , cũng cảm thấy kỳ lạ," Lăng Thanh Vân , "Có lẽ, tình hình khi đó quá căng thẳng, nên bà dám sử dụng? , vẫn nhớ rõ một chữ từ chủ nhân chiếc thuyền hoa, đó kết hợp với đoán mò, mới hiểu phần nào cuốn Thần Dị ký. Ghép những mảnh manh mối , là tìm phương pháp dịch chuyển thời . Chỉ là từng thử bao giờ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-89-nang-di-di.html.]
"Sau đó, An Khả Tâm bỗng tìm chất vấn."
"Ta nên thế nào... Ta cảm tình với nàng , điều, khi mối quan hệ thật sự, sợ hãi, chán ghét bản , nên tình cảm cũng theo đó mà phai dần."
"Khả Tâm vẫn luôn bảo vệ kỹ lưỡng, đột nhiên đối diện với sự thật , dối thì nàng sẽ tin, thật thì nàng suy sụp trong chớp mắt. Nàng giống nàng. Dù rơi tình huống tệ nhất, nàng vẫn giữ lý trí, phân tích lợi và hại. Khả Tâm thì thể bình tĩnh, cứ chìm trong vòng xoáy cảm xúc của . Lúc thì hét lên đòi trở về An thị, lúc bảo sẽ để cả thiên hạ bộ mặt thật của ..."
"Xin , quả thực tuyệt tình," Lăng Thanh Vân siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, " lúc chỉ một suy nghĩ, bản vất vả nửa đời mới thứ, thể để hủy hoại như ."
Ta im lặng, nhớ tới mảnh vàng lá năm xưa.
Tại Phong Tuyên Nhược và Sở Đinh Lan thể thưởng vàng dễ dàng như ? Bởi vì đó thứ các nàng kiếm .
Chuyện " yêu giang sơn, chỉ yêu mỹ nhân" là thể xảy .
nhất định sẽ xảy với loại như và Lăng Thanh Vân.
Lăng Thanh Vân trầm mặc hai giây, "Phu thê cũng , cũng , dẫu cũng từng yêu nàng , nên coi như chữa ngựa c.h.ế.t thành ngựa sống, thử chiêu cuối cùng."
"Ta tạm thời đ.á.n.h ngất Khả Tâm, lấy đóa hoa kính mà phụ vẫn luôn cất giữ, khởi động bí thuật trong Thần Dị ký... Nội dung của bí thuật đó là, đưa linh hồn con sang một gian khác, hoán đổi với một kẻ bất kỳ."
Ta: "..."
Trước đây, vẫn luôn cho rằng, bản xuyên đến cái thế giới xui xẻo chỉ là do đen đủi, ngờ kẻ chủ mưu .
Bây giờ mới nhận , vì hỏi, ở thế giới hiện đại, nếu một nữ hài nhà, mới đến, thể sống sót .
Cho dù tình yêu phai mờ, nhưng vẫn nhung nhớ nguyên chủ An Khả Tâm.
"Nói nhiều như , nhưng chốt chỉ với nàng," Lăng Thanh Vân tiếp, "Khi nào còn sống, nàng vẫn cơ hội trở về."
Lòng chợt xao động. Về hiện đại, chính là tâm nguyện từ tới nay của .
Hơn nữa, nếu quả thực dẫn tới, bây giờ đột nhiên trả về, hình như cũng chẳng ân nghĩa giúp đỡ, cùng lắm cũng chỉ gọi là lương tâm thôi.
cổ họng vẫn cảm thấy gian nan.
Sau một lúc lâu, hỏi: "Vậy còn thì ?"
Hắn : "Thế giới của nàng, nhưng nó là của ."
Ta lặng thinh.
Ta định khuyên cùng, nhưng trong lòng rõ nhất định là . Giống như lời từng , vất vả cả nửa đời mới thứ, thể dễ dàng từ bỏ.
Hắn kẻ vứt bỏ giang sơn chỉ vì mỹ nhân.
"Chuyện gì đáng để đắn đo ? Với cục diện hiện tại, c.h.ế.t một là đủ, tại kéo theo hai?" Hắn , "Không thể đưa quyết định lý trí, phán đoán thế cục lợi nhất, thì là nàng, An Lị."
Ta cắt lời , phun một chữ khô khốc cứng nhắc: "Được."
Lăng Thanh Vân , nụ tươi, khác hẳn điệu mỉm hằng ngày, khóe môi nhếch lên, để lộ hàm răng trắng đều đặn.
vẫn phát hiện, khoảnh khắc nheo mắt , ánh mắt là vẻ cô đơn khó mà che giấu.
Ta chung quy vẫn chọn vứt bỏ , cho dù cả hai đều hiểu, đó là điều lý trí mách bảo, thể trách cứ.
Ta cũng cảm nhận cảm xúc của , thể trách , nhưng trong lòng nhất định vẫn khó chịu.
Con mà, rốt cuộc, lý trí quá sẽ khổ, là nặng tình quá sẽ đau?
", hoa kính đang nuôi ở kinh Nam Hải." Ta .
"Hiện tại chúng thua sát thành ," Lăng Thanh Vân khổ, "Nàng lấy , nhưng trở mau một chút. Trước khi c.h.ế.t, hoặc là đổi chủ ý."
Ta cúi đầu, lặp một nữa, "Được."
Ta xuất phát ngay trong đêm, Lăng Thanh Vân đưa đến cổng thành. Gió đêm thổi qua, khiến tấm áo choàng màu đỏ cam bay phấp phới, giống như một ngọn lửa nhảy múa trong đêm tối.
Hắn híp mắt, giơ tay từ biệt , đắc ý buông một câu cực kỳ tây.
"Bye bye, Beauty."
Ta sửng sốt, đó mỉm .
"Bye, Beast..."