Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 88: Chuyển Biến Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy trận kế tiếp thắng bại lẫn lộn, ngăn cản đợt tiến công của Dạ dễ như trở bàn tay, sĩ khí khôi phục, chiến sự nhất thời lóe rạng đông.
, mấy ngày đó, An Ngọc Noãn hề tham dự hội nghị quân sự, mà chỉ vài vị trưởng lão và quý tộc trẻ tuổi của An gia.
Bọn họ bắt đầu kiếm cớ, thỉnh thoảng Quốc chủ sẽ phong hàn, nhưng ba ngày , đầu óc dù khù khờ đến , Lăng Thanh Vân và vẫn phát hiện gì đó đúng.
Ép hỏi mãi, mới nhận một tin sét đ.á.n.h giữa trời quang: Ba ngày , An quốc chủ bắt đầu xuất hiện các đốm trắng, cơ thể đau nhức, nôn mửa ngừng.
Nói cách khác, An Ngọc Noãn nhiễm ôn dịch.
Từ khi phát hiện dịch bệnh tới nay, bọn vẫn đang tìm biện pháp giải quyết, nhưng , dọc đường gặp vô trở ngại, nên đừng là kết quả, đến chút "dấu vết hóa thạch" cũng chẳng tìm . Trước mắt, ôn dịch , ngoại trừ "nước bùa" đặc biệt của Dạ, bọn vẫn chẳng thêm phương t.h.u.ố.c hữu hiệu nào.
Nghe trưởng bối An thị , ba ngày qua Quốc chủ uống nhiều t.h.u.ố.c, nhưng bệnh tình hề chuyển biến , ngược còn liên tục , những đốm trắng đó biến thành màu đen.
Ta thầm thấy kinh sợ, đây từng quá trình nhiễm bệnh, một khi đốm trắng chuyển sang màu đen, gần như còn phương t.h.u.ố.c nào cứu nữa.
Ta cùng mấy Lăng Thanh Vân, Phong Gian Nguyệt vội vàng chạy tới thăm An Ngọc Noãn, nhưng nàng lấy lý do bệnh, tự nhốt ở trong phòng, bọn chỉ thể cách một cánh cửa, đối thoại với nàng.
"Mộc Vân, Khả Tâm, Gian Nguyệt, các rốt cuộc cũng tới , , thể giấu lâu mà..."
Âm thanh của tỷ tỷ truyền qua cánh cửa gỗ rắn chắc, yếu ớt, khản đặc và thê lương vô cùng, nhưng hiểu tại nó vẫn mang một chút ý .
"Mộc Vân ," Nàng tiếp, "Bây giờ, còn nhớ câu chuyện cổ tích mà từng kể ... Chuyện kể về ba chú lợn con tự xây một căn nhà, một con sói xuất hiện gõ cửa từng nhà, ăn thịt lợn con, khi hỏi, nếu ba chú lợn con cùng ở chung một chỗ thì ?"
"Lúc đó, chỉ trả lời cho lệ, rằng, a, lẽ con sói sẽ bỏ ."
" mà hiện tại, rốt cuộc cũng kết cục , một khi con sói rời , ba chú lợn con sẽ đ.á.n.h trong phòng. Tới cuối cùng, chúng thương, cửa nhà phá, lúc chúng mới phát hiện, hóa con sói hề xa, nó vẫn luôn chờ đợi ở gần đó..."
Câu chuyện cổ tích giản dị, hồn nhiên như , nhưng lúc cảm giác chấn động.
Câu cuối cùng dứt, "tỷ tỷ" dường như hụt , ho một tràng dữ dội.
Lăng Thanh Vân vội : "Tỷ tỷ... Trước tiên đừng chuyện... tiết kiệm sức lực, chăm sóc bản thật ."
Trong phòng truyền tiếng của An Ngọc Noãn.
"Chăm sóc, còn chăm sóc cái gì chứ? Đương nhiên quá trình phát bệnh ."
Nàng hít sâu một : "Ta ý định giở trò, khi tin tức ôn dịch, chẳng coi nó là chuyện lớn, ngược còn lợi dụng thế cục ở Tam Sơn, châm ngòi mâu thuẫn giữa hai nhà Phong Lăng... Cho nên hiện tại, cũng là quả báo..."
Trong giọng tràn ngập nỗi đau đớn, hối hận và đền tội, khiến đành lòng trách móc, đổ trách nhiệm lên nàng.
"Ngọc Noãn tỷ, chuyện quá khứ... Đừng nhắc tới nữa," Phong Gian Nguyệt nghẹn ngào, "Bây giờ ba nhà đồng tâm hiệp lực, chúng vẫn cần tỷ... Không tỷ, tác chiến với Dạ?"
Ta cũng vội vàng bổ sung: "Bọn thấy Tam Sơn t.h.u.ố.c giải, tỷ tỷ cố gắng chống cự, bọn nhất định sẽ nghĩ cách..."
Lời của một âm thanh lạnh lùng cắt ngang, giọng "tỷ tỷ" rõ ràng tràn ngập phẫn nộ.
"Thuốc giải? Muội đang đến nước bùa của đám Dạ ?"
"Chưa đến việc bọn chúng đầu độc, cho dù "thuốc giải" đáng tin vài phần, cũng sẽ dùng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-88-chuyen-bien-bat-ngo.html.]
"Ta và Dạ tộc mang nỗi nhục g.i.ế.c cha, huyết hải thâm thù, cả đời tranh đấu với Dạ tộc, thể để thứ nước bùa dơ bẩn tiến trong cơ thể?!"
Có lẽ An Ngọc Noãn cũng nhận bản quá kích động, nàng ho khan vài tiếng, bình tĩnh trở .
"Khả Tâm ... Ừ, cứ tạm thời gọi như , cũng , là vì suy nghĩ cho , chỉ là... Không còn thời gian nữa, cho dù chỉ mất ba ngày, nhưng lẽ vẫn đợi ..."
Ta im lặng, Phong Gian Nguyệt và Lăng Thanh Vân, hốc mắt ai nấy đều đỏ ngầu, nào cũng , thể tìm thấy t.h.u.ố.c trong vòng ba ngày .
"Một khi tin mất vì ôn dịch truyền ngoài," Tỷ tỷ tiếp, "Nhất định sẽ thành đả kích trí mạng cho binh sĩ."
"Chi bằng, cứ để c.h.ế.t chiến trường, lẽ ngược còn kí.ch th.ích tinh thần căm địch của họ hơn."
"Tỷ!" Ba ngoài cửa thấy câu , đồng thời kêu lên một tiếng.
Lệ nhòe hai mắt , nhưng cũng hiểu, tỷ tỷ đúng. Ví dụ như "lương sư tài đức" Trương Giác chữa bệnh lập nghiệp, khi khởi binh mấy tháng thì đổ bệnh mà mất, như hoàng cân tín chúng (1) thể tin "thiên mệnh" của ? Vì thế nên mới dễ đ.á.n.h tan, trở thành bàn đạp chân cho các hùng tam quốc.
(1) Tín đồ của Khởi nghĩa Khăn Vàng (黄巾起义) trong lịch sử Trung Quốc cuối thời Đông Hán (năm 184 CN).
"Quyết định như ," Giọng An Ngọc Noãn quả thực bình tĩnh, giống như đang chuyện tối nay ăn gì, "Ta sẽ khỏi thành dụ địch, với phận của , chắc chắn quân Dạ sẽ cử trọng binh, đến lúc đó, sẽ dụ kẻ địch thung lũng, hai quân các , một bên đóng quân ở cửa cốc, một bên mai phục ở phía , cổn mộc lôi thạch (2), khiến bọn chúng mà về. Đương nhiên, cũng sẽ trở nữa."
(2) Là một thuật ngữ quân sự cổ đại Trung Quốc, dùng để chỉ chiến thuật phòng thủ bằng cách sử dụng gỗ lăn và đá lăn từ cao để tiêu diệt hoặc cản trở quân địch đang tấn công thành trì.
Ta, Phong Gian Nguyệt và Lăng Thanh Vân đối mặt , Phong Gian Nguyệt nghẹn ngào đến mức nên lời, Lăng Thanh Vân cũng c.ắ.n c.h.ặ.t môi.
Không một ai chấp nhận sự thật , nhưng lý trí đều mách bảo, giữa hai cái hại, chọn lấy phương án ít hại nhất. Trước mắt, đây chính là cách tối ưu nhất.
"Gian Nguyệt ," Cửa phòng truyền tiếng , "Trước đây mẫu từng tranh luận với phụ ngươi, phụ ngươi , đặt hòa bình lên đầu, chấm dứt chiến tranh, nhưng mẫu bảo, đuổi giặc đuổi đến cùng, một mẻ khỏe một đời, bây giờ xem , mẫu đúng ..."
Mấy bọn , ai nhao nhao cãi lý, một mực đòi thắng như học sinh tiểu học, im lặng câu cuối cùng của An Ngọc Noãn, bên ngoài cửa gỗ chỉ tiếng nức nở khe khẽ.
-
-
Đêm xuống, đỉnh tường thành, trông thấy Hồ Lô cốc phía xa xa một chùm pháo lớn v.út lên.
Gió bắc cuồng loạn, màn đêm hạ xuống, tia pháo màu xanh lơ tỏa hai hướng như đôi cánh thanh điểu đang bay lên, cũng tựa như chiếc đuôi dài của loài lam thước. Ánh sáng rực rỡ, xua tan những tầng mây đỏ âm u, thậm chí còn hòa quyện với vài ngôi thưa thớt, giống một chòm mới đời bầu trời đêm tĩnh mịch. chẳng mấy chốc, tất cả sự lộng lẫy, huy hoàng chìm bóng tối. Đứng vị trí của , thậm chí còn cảm nhận chút khói s.ú.n.g nào.
Giọt lệ đọng mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Ta , An Ngọc Noãn mang một lượng lớn t.h.u.ố.c s.ú.n.g pháo hoa đến đó, khoảnh khắc , thung lũng còn lối thoát , hẳn đang bùng cháy dữ dội.
Vị tỷ tỷ mà nhận vơ giữa đường, từng thật lòng coi là , cuối cùng phát điên khi chân tướng, giờ đây còn nữa.
Ta nàng thất vọng , nhưng chắc chắn, nàng quốc gia thất vọng.
Rồi chợt nghĩ đến chuyện, An Ngọc Noãn căm thù Dạ từ nhỏ đến lớn.
vẫn nhận , cả đời , rốt cuộc nàng vẫn bao giờ bí mật của Lăng Thanh Vân.
Nếu , liệu nàng coi Lăng Thanh Vân là một vết nhơ trong cuộc đời ?
Vậy thì lẽ đó là vết nhơ duy nhất mà nàng yêu trong cuộc đời.