Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 86: Mây Đen Vần Vũ
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiết động lực của cỗ máy đẩy lên mức tối đa, con rối khổng lồ chạy nhanh về hướng xuất phát ban đầu.
Trước con quái vật khổng lồ, Dạ mặt đất trông thật nhỏ bé, chỉ cần dẫm bàn chân cỡ lớn xuống, bọn họ sẽ buộc tản . Có hoảng loạn lạc biển cát hoang vu, giống như con kiến rơi cái bẫy của kiến sư t.ử, chỉ trong phút chốc cát nuốt chửng.
Bình minh bắt đầu le lói nơi chân trời, ánh sáng nhạt nhòa như bụng cá trắng. Từ xa thấy lửa trại cháy âm ỉ tại các đại doanh.
, đúng lúc , vội vàng phanh một chân .
Bởi vì mặt đất một nữ t.ử rũ rượi, bạch y lấm lem, dáng vẻ tiều tụy đáng thương, chính là Sở Đinh Lan!
Mấy bọn bất giác liếc sang Phong Gian Nguyệt, nhỏ giọng : "Cứu nàng ..."
Cũng , bọn cứu An Ngọc Noãn lên đây, chút mâu thuẫn nhỏ giữa và Tiểu Vương chẳng đáng gì. Thế là, bèn điều khiển con rối, vươn bàn tay khổng lồ, đưa nàng trong gian điều khiển.
Lúc , gian điều khiển vô cùng chật chội, Sở Đinh Lan dồn đến sát cửa khoang, thậm chí còn thể duỗi thẳng tay, khoanh lưng.
"Đinh Lan, nàng chứ?" Phong Gian Nguyệt đang ôm ca ca trong lòng, nên chỉ thể hỏi nàng bằng giọng điệu quan tâm, "Sao một nàng ở đây?"
"Ta, khác bắt cóc. nhân lúc bọn họ lơ là, tự chạy trốn khỏi đó."
Sự chú ý của đều dồn cỗ máy, nhưng câu trả lời ngập ngừng, trong lòng bỗng hiện lên một dấu chấm hỏi: Không đúng, kẻ bắt cóc Sở Đinh Lan là ám vệ của An thị. Sau đó mới lạc tay Dạ, tại nàng ấp úng, nhắc tới .
lúc , bên trong tượng thần đột nhiên truyền đến một âm thanh cực kỳ ch.ói tai, giống như kim loại xẹt qua đầu gỗ, chẳng khác gì tiếng còi báo động trong căn phòng hiện đại, mấy trong gian điều khiển vô thức bịt tai . Ngay đó, đột nhiên cảm thấy cơ thể nghiêng mạnh, con rối khổng lồ giơ một chân , còn cử động nữa.
Cửa khoang rung lắc bật mở, Sở Đinh Lan rơi xuống đất. May mà bên chỉ cát, nên nàng thương nặng. Chỉ là, trong chớp mắt, mấy chục tên Dạ từ xung quanh lao tới, bọc lấy nàng .
Phong Gian Nguyệt sợ tới mức hô lên một tiếng, nhưng cảnh tượng tiếp theo ngoài dự kiến của bọn .
Ta khỏi cửa sổ nơi l.ồ.ng ng.ực con rối, Dạ Hoa phu nhân xuất hiện giữa đám Dạ, bà cầm roi dài, cao giọng: "Làm lắm, đây mới là Dạ cơ của chúng !" Sau đó, đám Dạ xung quanh cũng đồng loạt hô lên, khoác cho Sở Đinh Lan một bộ áo choàng tua rua ngũ sắc.
Mấy bọn đều m.ô.n.g lung, chuyện gì chứ?
Phong Gian Nguyệt xuống, vịn tay cửa sổ, hét lên một tiếng đứt ruột gan, "Đinh Lan!!"
Dường như Sở Đinh Lan cũng thấy tiếng gọi, nàng chỉ ngẩn nửa giây hét to trung: "Ta còn cách nào khác, thật sự còn cách nào khác!"
Dạ Hoa phu nhân chắn phía , : "Dạ cơ đại nhân, vạn tổ quy tông, nhất vẫn nên vứt bỏ chuyện cũ thì hơn."
Nói xong, bà giơ roi kiếm, như thể đang khích lệ sĩ khí cho tộc nhân: "Bây giờ chúng tìm thấy "Dạ cơ", đại nghiệp của quân vương sắp thành! Hãy để vinh quang của Dạ tộc thiêu rụi tất cả những kẻ hại chúng !!"
Chuyện tới nước , cũng mơ hồ hiểu tất cả, nhưng tình thế hiện tại cho phép bàn luận thêm.
An Ngọc Noãn vẫn trầm mặc từ đầu tới cuối, che vết thương bụng, nghiến răng : "Vừa nàng ... khởi động cơ chế tự hủy trong tượng thần..."
Ta: "..."
Lăng Thanh Vân: "..."
Cả bọn bước tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, tiếp tục ở con rối cũng , nhưng mất tấm khiên , với tình trạng già nua yếu ớt hiện tại, bọn sẽ đám Dạ phía bao vây ngay lập tức.
Lúc , đột nhiên nhớ , trong nguyên tác, Phong Gian Nguyệt từng sử dụng trận Bạch Nhạn hai , cách khác, vẫn thể khởi động thêm một nữa!
Ta cấp tốc về phía Phong Gian Nguyệt, chính bản cũng hiểu, tình thế hiện tại dù mạo hiểm, nhưng còn lựa chọn nào khác.
Đàn chim bạch nhạn triệu hồi, bay kín cả trời, chúng mang theo những tiếng kêu thê lương xé lòng. Chở mấy bọn vượt qua đoạn đường ngắn cuối cùng, chênh vênh giữa ranh giới của sự sống và cái c.h.ế.t, chiến tranh và hòa bình.
Người Dạ phóng tiễn đuổi theo, b.ắ.n trúng một con bạch nhạn, nhưng cuối cùng, bọn cũng đến gần doanh trại.
Binh lính trong doanh trại đều chạy , chứng kiến cảnh tượng kỳ diệu, nhất thời giơ hết đao kiếm lên. Cũng may, mặc dù chật vật, nhưng quốc chủ ba nhà đều tiếp đất, hơn nữa vẫn còn trong trạng thái tỉnh táo. Tránh chuyện hiểu lầm lẫn .
Ta đầu , vẫn thấy bức tượng thần ở phía xa xa, nó phát nổ, tựa như một quả cầu lửa ở phía . ở cách , mảnh hoang mạc mênh m.ô.n.g, dáng vẻ to lớn bỗng nhỏ bé đến nao lòng. Khung cảnh đó khiến lòng khỏi dâng lên cảm giác "niệm thiên địa chi du du, độc sàng nhiên nhi thế hạ (1)".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-86-may-den-van-vu.html.]
(1) Trích Đăng U Châu đài ca của Trần T.ử Ngang, nghĩa là: Phía thấy xưa, phía cũng chẳng thấy ai đến.
Ba vị quốc chủ lập tức ban lệnh chuyển thế phòng thủ sang thế tấn công, phái đội quân nhỏ tiến thành Vạn Quốc, truy tìm những Dạ còn .
đoán, hiệu quả sẽ chẳng khá khẩm , nhóm Dạ cũng , một khi bọn tìm đội quân, nhất định sẽ bao vây tấn công bọn họ, cho nên nhanh ch.óng rút lui khỏi hang động. Đường hầm rắc rối phức tạp, bọn truy lùng, chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Trong lúc chờ tin tức, thời gian cứ thế chầm chậm trôi từng phút từng giây.
Ba vị quốc chủ đều xử lý vết thương , Lăng Thanh Vân và An Ngọc Noãn rốt cuộc vẫn còn trẻ, vết thương cũng trí mạng. Chỉ Phong Gian Tuyết, cho dù dùng phương t.h.u.ố.c nhất, nhưng đến mắt thường cũng thể , sinh mệnh của đang chuyển biến , nửa tỉnh nửa mê, tới gần trưa mới mở mắt một .
Ta phát hiện tinh thần hình như khá lên một chút, trong lòng kịp sung sướng thì Lăng Thanh Vân lắc đầu, trầm giọng thì thầm bên tai: "Hồi quang phản chiếu..."
Phong Gian Tuyết chiếc sập hành quân, vươn một tay xoa xoa đầu Phong Gian Nguyệt, mỉm : "Gian Nguyệt, lâu gặp..."
Câu khiến mũi cay cay, đây đôi bọn họ vì hiểu lầm đáng , nên xa cách lâu tới , nhưng bây giờ gặp , đối diện với sinh ly t.ử biệt.
Phong Gian Nguyệt đến nỗi nước mắt nước mũi tèm lem, ngũ quan tuấn gần như đều méo mó.
"Ca, ca... Cố một chút, sẽ cả... Đệ sẽ bắt độc phụ mắt mù đó , báo thù cho ..." Hắn nghẹn ngào, năng lộn xộn.
Phong Gian Tuyết cố gắng mở to mắt, , giường lắc lắc đầu: "Tình cảm vốn dĩ là tự nguyện, nếu đ.á.n.h cược thì dám chịu thua, hận nàng ."
Vậy mà đó Phong Gian Tuyết còn khẽ mỉm : "Gian Nguyệt , cho hành động theo cảm tính, ngờ, bây giờ bản thua trong tay một nữ nhân, nực ..."
Phong Gian Nguyệt trả lời, chỉ tiếng nức nở.
"Thôi, đừng nhiều nữa," Phong Gian Tuyết cầm một tay Phong Gian Nguyệt, chống nửa dậy.
Môi tái nhợt, khuôn mặt vàng vọt, trong phòng tràn ngập mùi ngọt tanh, gần như đều từ m.á.u của , nhưng Phong Gian Tuyết vẫn chống đỡ chút tôn nghiêm cuối cùng của bậc quốc chủ, cổ họng phát âm thanh nhỏ bé yếu ớt, nhưng chân thành và quả quyết.
"Chư khanh ở đây đều là nhân chứng. Cô con cái, nên truyền ngôi cho vương Phong Gian Nguyệt, Gian Nguyệt văn võ song , khắp thiên hạ thứ hai, chỉ là tâm tính đơn thuần, rành thế sự... Mong các khanh đồng tâm hiệp lực, phò tá Gian Nguyệt như phò tá cô, như khi xuống suối vàng, cô cũng thể nhắm mắt..."
Chứng kiến cảnh tượng , ở đây đều đỏ ngầu hai mắt, khuôn mặt đậm vẻ bi thương. Phong Gian Nguyệt nắm tay áo ca ca , gào : "Ca! Ca! Đệ cần vương vị, sống..."
Khóe môi Phong Gian Tuyết cuối cùng cũng khẽ cử động: "Gian Nguyệt, nên trưởng thành ..."
Chữ cuối cùng kịp dứt, ngón tay trượt khỏi mặt Phong Gian Nguyệt, rơi xuống mặt đất..
Tiếng bi ai vang vọng khắp nơi. Phong Gian Nguyệt cũng đến mức lạc cả giọng.
Ta mặt , trong lòng chua xót, nhưng nên thế nào.
Ai mà mãi mãi ngây thơ hồn nhiên chứ, kẻ nào mong trở về vẫn là thiếu niên năm .
Chỉ là thế giới luôn ép con gánh vác trách nhiệm, ép họ trưởng thành, trở thành một lớn phức tạp chỉ trong một đêm.
...
Trong khoảnh khắc bi thương, một tin chấn động hơn nữa bất ngờ truyền đến: Phía xa, một con thanh điểu bay doanh trại, chiếc đuôi dài rụng, bộ lông xanh biếc loang lổ vết m.á.u.
An Ngọc Noãn kinh hãi, để con thanh điểu đậu cánh tay.
Dưới chân nó thư, là tướng lĩnh biên cương An thị gửi đến.
Mở thư , bên trong là nét chữ thảo, bằng m.á.u.
Quân hoàng Dạ tộc xuất binh, ngóc đầu trở , đội quân biên giới hưởng thụ mấy chục năm hòa bình kịp đề phòng, thất bại liên tiếp, năm thành trì thất thủ. Không chỉ An thị, lãnh thổ của Phong thị cũng trong phạm vi tấn công. Bức huyết thư khi thành trì thứ sáu hết đạn cạn lương, nhằm báo tin về Trung Nguyên, sớm ngày chuẩn .
Đọc xong thư, tất cả đều bàng hoàng, như rơi hầm băng.
như Dạ Hoa phu nhân , Dạ tộc bao giờ từ bỏ ý định báo thù.
Bất kể bọn bằng lòng , tiếng còi báo động vang lên một nữa, mây đen chiến tranh phủ kín khắp lục địa.