Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 84: Ngài Cũng Là Bao Tay Trắng Của Thiếp
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hóa là Quốc chủ, đại giá quang lâm, Dạ Hoa kịp tiếp đón từ xa."
Khóe môi Dạ Hoa phu nhân hiện lên một nụ nhàn nhạt, bà khom , hành lễ vạn phúc, tà váy xanh sẫm nhăn , tựa như hồ nước xuân gió thổi gợn lăn tăn.
"Dạ Hoa, chuyện gì đang xảy ?" Phong Gian Tuyết vén tay áo, đến gần Dạ Hoa phu nhân, xưng hô của hai , rõ ràng là mật, nhưng trong giọng điệu phần trách móc.
"Quốc chủ đang gì thế? Thiếp vẫn hiểu."
"Dạ Hoa, giữa hai chúng , đừng chơi trò đ.á.n.h đố," Phong Gian Tuyết , "Ta nhận thông báo, ôn dịch Tam Sơn là do con gây nên. Hơn nữa... Có ở vùng dịch, thấy thuộc hạ của nàng."
Ta nép một hõm đá phía xa, cuộc đối thoại của bọn họ, trong lòng khỏi dấy lên tia nghi hoặc: Như , chẳng lẽ chuyện ôn dịch, Phong Gian Tuyết hề ?
"Quốc chủ lúc nào cũng tỉnh táo sáng suốt, đến tận bây giờ, vẫn từng lừa gạt ngài," Dạ Hoa phu nhân mỉm nhàn nhạt, "Giang Hiển Diệu chỉ là đứa con út, nếu dùng chút thủ đoạn đặc biệt, mưa gió, thì nào đến lượt y lên ngai."
"Hoang đường!" Phong Gian Tuyết siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, quát, "Cho dù là , thì cũng thể phát tán dịch bệnh con dân?! Huống hồ, thứ như ôn dịch, nếu khống chế , phản ngược Phong quốc thì ?"
"Tuyết Lang, ngài đang trách móc ư?" Dạ Hoa phu nhân rũ mi, chỉ trong giây lát lộ dáng vẻ ấm ức tột độ.
Tiếng "Tuyết Lang" dường như khiến thái độ của Phong Gian Tuyết dịu ít, giọng vẻ dịu dàng, "Dạ Hoa, cũng , nàng lúc nào cũng tận tụy vì , mong điều nhất, chỉ là, chuyện trái với luân thường đạo lý thế gian. Hiện giờ tin tức rò rỉ, nàng thu tay ."
Dạ Hoa phu nhân gật gật đầu, : "Dạ Hoa ..."
Nói xong, bà nhẹ nhàng bước lên, sửa sang cổ áo giúp Phong Gian Tuyết, y phục Phong Gian Tuyết cầu kỳ, cổ áo xếp chồng lên , nhưng bà hề vấp , ngón tay vuốt phẳng nếp áo hoa văn mờ.
Bầu khí còn chút căng thẳng, phút chốc trở nên dịu dàng, Phong Gian Tuyết bà bằng ánh mắt trìu mến, trầm giọng gọi một câu, "Dạ Hoa..."
"Thiếp theo Quốc chủ, năm năm sáu tháng mười bảy ngày..." Dạ Hoa phu nhân chậm rãi , "Được Quốc chủ tin tưởng, chỉ liên tục trở thành bên gối, mà còn bao tay trắng và huyết trích t.ử..."
Lời tựa như đang nũng chờ thưởng, Phong Gian Tuyết bật , vươn một tay vỗ về mái tóc dài của Dạ Hoa phu nhân, đó nhẹ nhàng : "Xin , Dạ Hoa, vẫn thể cho nàng một danh phận, nhưng chính nàng cũng , bao nhiêu năm qua từng cưới thê là vì ai..."
Dạ Hoa phu nhân ngẩng đầu, Phong Gian Tuyết bằng đôi mắt xám xịt, cho dù hai mắt thể thấy, nhưng vẫn vẻ phong tình vạn chủng, bà dịu dàng hỏi: "Quốc chủ cho rằng, Dạ Hoa vẫn đang chờ ngài cho một danh phận ư?"
"Không, Dạ Hoa chỉ..."
Giọng bà dừng một giây, đó bỗng chuyển sang độc ác: "Dạ Hoa chỉ cho ngài—— ngài cũng chỉ là bao tay trắng và huyết trích t.ử của thôi!"
Lời còn dứt, thấy một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, hình như Phong Gian Tuyết thứ gì đó kí.ch thí.ch, đẩy mạnh bà , cơ thể ngã về phía .
Ta kinh hãi tới mức nổi, vô thức ló đầu khỏi chỗ ẩn nấp, xem xem rốt cuộc xảy chuyện gì.
Phong Gian Nguyệt hô to một tiếng "Ca!" Cả phi bên ngoài.
Nếu thể nấp tiếp , cả bọn chỉ còn nước chạy , đến bên cạnh Phong Gian Tuyết, lúc mới rõ, n.g.ự.c Phong Gian Tuyết cắm một thanh đoản đao, m.á.u tươi thấm bạch y, theo nhịp thở, tia m.á.u liên tục chảy từ khóe miệng.
"Ca, cố gắng, cố gắng một chút!" Lúc , Phong Gian Nguyệt quên sạch hiềm khích đây, giọng tiếng nghẹn ngào, ôm trưởng, cố gắng kéo về phía , dường như chỉ cần cách ả độc phụ đối diện càng xa thì họ càng an .
Bạch sam Dạ Hoa phu nhân cũng m.á.u b.ắ.n tung tóe, nhưng dáng vẫn vô cùng yểu điệu, khuôn mặt điểm phấn nở nụ nhạt nhẽo.
"Tại chứ? Ca ca từng bạc đãi !" Khóe mắt Phong Gian Nguyệt mở to, khàn giọng gào mặt bà .
"Tại ư?" Sự phẫn nộ của tựa như đ.á.n.h bịch bông, Dạ Hoa phu nhân lạnh nhạt trả lời, lặp một nữa, "Đương nhiên là bởi vì là Dạ. Khi các ngươi phát động chiến tranh với Dạ tộc, tàn sát hết những t.h.a.i nhi mang Dạ huyết, khai quan quất xác công chúa Dạ tộc, các cũng nên giải thích vì ?"
Cháy nhà mới mặt chuột, bảo hổ tự lột da.
Xâu chuỗi nhát d.a.o của Phong Gian Tuyết với câu , chỉ trong chớp mắt, thông suốt tất thảy.
Thế đạo , chim sẻ bay thành đàn, đừng là ve, đến bọ ngựa cũng đủ chia phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-84-ngai-cung-la-bao-tay-trang-cua-thiep.html.]
Trước đây, bọn từng suy đoán, Dạ Hoa phu nhân là công cụ đắc lực nhất của Phong Gian Tuyết, lợi dụng Hoan Dạ phường, gài gián điệp các chính khách quốc gia, thu thập thông tin, chèn ép An Lăng, mưu lợi cho .
Khi đó, còn năng hùng hồn, đầy lý lẽ. Nào là một bà chủ thanh lâu thì thể mưu đồ chính trị gì chứ, hành động chắc chắn đều theo sự sai bảo của Phong Gian Tuyết, phục vụ lợi ích của Phong quốc.
bây giờ xem , chỉ lầm mà còn lầm to.
Nhìn góc độ khác, Hoan Dạ phường lợi dụng Phong Gian Tuyết, mở rộng tầm ảnh hưởng khắp ba nước, xây dựng mạng lưới cho Dạ tộc ?
Phong gia giống như một cơ thể thuần túy, tổ chức Hoan Dạ phường chính là một cơ quan bình thường, liên tục cung cấp dinh dưỡng và khí.
, tổ chức chỉ là một khối u...
Hoan Dạ phường nhận tiền tài, nhân lực của Phong gia, quan trọng nhất là ô dù.
Biến Phong Gian Tuyết thành lá cờ da hổ, lừa gạt tất cả thế gian. Là tình nhân bán công khai của Quốc chủ Phong gia, hành động của Dạ Hoa phu nhân đều đời coi là ý của Phong gia, cho dù trong đó nhiều hành động, Phong gia căn bản chẳng gì.
Đứng từ góc độ , gọi Phong Gian Tuyết là "đại oan" cũng ngoa. Hắn thậm chí tới căn cứ điểm của Dạ, nhưng từng mục đích thật sự của Dạ Hoa phu nhân.
Người Dạ từng cam chịu thất bại mảnh đất , càng bao giờ buông bỏ thù hận với chư quốc Trung Nguyên.
Thậm chí bọn họ còn giữ bức tượng khổng lồ từng khiến họ tổn thất nặng nề, biến nó thành động lực, sự khích lệ cho bản .
Hoan Dạ phường chính là cái đinh mà họ cắm mảnh đất, đợi chờ thời cơ để trỗi dậy.
Nếu như, cú đ.â.m lưng của An thị là để mở rộng quyền lực, thì mục tiêu của Dạ tộc chính là trả thù diện.
Ba nhà Phong Lăng An tuy ồn ào nhốn nháo, nhưng vẫn bận tâm với con dân mảnh đất . Chỉ là ôn dịch khuếch tán gì đó, Dạ để bụng!
"Chuyện tới nước , cũng chẳng kiêng dè gì nữa," Biểu cảm mặt Dạ Hoa phu nhân vẫn điềm đạm, , "Ôn dịch đất liền, vượt qua tưởng tượng của các ngươi , Phong gia và An thị mai phục ở , đại quân của Dạ tộc sớm sai ám vệ lẻn bên trong. Chỉ chờ khi các ngươi loạn lạc, Dạ gia sẽ khôi phục vinh quang và vùng đất mất!"
"Người...!" Phong Gian Nguyệt bình thường cũng coi như miệng lưỡi sắc bén, nhưng lúc cũng chỉ thể bi giận, thốt lên một tiếng c.h.ử.i bất lực, "Đồ độc phụ !"
Lăng Thanh Vân ở bên cạnh đột nhiên rộ lên, vết thương bụng tiếng xen lẫn tiếng ho khan.
"Ta ... Khụ... Dạ Hoa phu nhân, bà tiết lộ kế hoạch quan trọng như , xem chắc chắn bọn thể rời khỏi đây ?"
"Không thì ?" Dạ Hoa phu nhân điềm đạm , "Nơi là căn cứ của Dạ, chỉ cần kêu một tiếng, ba trăm dũng sĩ Dạ tộc sẽ nhanh ch.óng bao vây, các ngươi chạy đằng trời."
"Có điều, Phu nhân quên mất , bây giờ ở đây, bà mới là thiểu chứ?" Phong Gian Nguyệt cất tiếng, rút kiếm chĩa về phía Dạ Hoa phu nhân.
Phong Gian Nguyệt sai, trong đại điện trống trải , bọn mới chiếm ưu thế.
biểu cảm của Dạ Hoa phu nhân chẳng đổi là bao, bà phất tay, tay bỗng xuất hiện một chiếc nỏ nhỏ, chiếc nỏ ánh lên ánh sáng màu lam nhạt, âm thanh phát cũng phần thê lương: "Ta mù hai mắt, a dua theo , sống tạm mấy chục năm chỉ chờ ngày hôm nay! Nếu các ngươi bắt cóc thì các ngươi sai , kẻ nào định hành động hấp tấp, đừng trách tiễn một theo!"
Bà già , dầu muối ăn...
Phong Gian Nguyệt nhất thời trở nên lúng túng, cho dù hiện tại thể giế.t ch.ết Dạ Hoa phu nhân, nhưng đó thì ? Chúng vẫn thể thoát nổi, đồng quy vô tận, chẳng ý nghĩa gì hết.
Bọn họ giằng co, đầu óc cũng điên cuồng nảy .
Ta sớm chú ý tới bức tượng thần khổng lồ , hình như các khớp của nó thể hoạt động, giống một con rối cỡ lớn .
Nếu nó quả thực là tác phẩm của An Chiêu Loan, Dạ vận chuyển tới nơi , đoán, thứ nhất họ định biến nó trở thành động lực chiến đấu, lúc nào cũng nhắc nhở tộc nhân đừng quên nỗi nhục năm xưa. Thứ hai là biến nó thành v.ũ k.h.í bí mật, gậy ông đập lưng ông, trả thù Trung Nguyên.
Vừa Dạ Hoa phu nhân từ phía xuống, bước lả lướt, còn Thân Phong thì quỳ suối nước nóng xa, rõ ràng là kẻ khác gần.
Khoảnh khắc đối đầu với kẻ địch, cả bọn tranh thủ, thì đ.á.n.h cược một phen!
Nghĩ , vận động cả tay lẫn chân, phủ phục mặt đất, c.ắ.n rách một miếng vải để giảm tiếng động, lặng lẽ tiến về phía cầu đá nổi.