Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 83: Bọ Ngựa Bắt Ve, Chim Sẻ Rình Sau Lưng
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bọn chen chúc, bò trong sơn động. Nơi rộng hơn tưởng tượng nhiều, ba rốt cuộc cũng đặt chân lên mặt đất, nào nấy đều quỳ rạp, thở d.ốc một lúc.
Sau đó, Lăng Thanh Vân bỗng nhiên lên tiếng: "Mặt nhọn, nốt ruồi đen ở thái dương, Phong Gian Nguyệt, ngươi từng nhắc tới kẻ ngoại hình như thế ?"
Phong Gian Nguyệt cũng kinh ngạc: "Không hẳn là nhắc... Ta từng thấy nàng !"
Hai bọn họ nhắc tới chuyện , bỗng nhớ , hồi cải trang thành thiếu niên du ngoạn, bốn từng một đoạn đối thoại. Phong Gian Nguyệt trong tiệc sinh thần , một tiểu tỳ nữ chạy tới thông báo cho , trông giống y như , đó và Lăng Thanh Vân còn kiên quyết phủ nhận, đáp rằng cung nhân của Lăng gia.
Bây giờ, sự thật sáng tỏ. Nếu An Ngọc Noãn phái thông báo cho Phong Gian Nguyệt, thì đương nhiên đó thể là của Lăng thị, mà là ám vệ của An gia!
Khu vực An Ngọc Noãn phát hiện, nên chuyện ám vệ An thị xuất hiện ở đây, chẳng gì kỳ quái.
" mà..." Đôi mắt kim sắc của Lăng Thanh Vân khẽ đảo, "Ai g.i.ế.c nàng ?"
Hắn trúng tim đen, khiến hai bọn ngây như phỗng.
Ám vệ An thị xuất hiện ở đây chẳng gì kỳ quái, nhưng tại nàng c.h.ế.t, mới chính là vấn đề.
Công phu của ám vệ đương nhiên hề yếu, nhưng dựa t.h.i t.h.ể , cơ thể là thương tích, rõ ràng trải qua một trận ác chiến, thể địch .
Vậy thì chứng tỏ, bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình lưng, ván cờ biến hóa khôn lường vẫn còn một cao nhân khác phía ...
Sống lưng bọn chợt lạnh ngắt, cuối cùng, cất tiếng vẫn là Lăng Thanh Vân: "Suy đoán cũng vô ích, tiếp tục tiến về phía thôi, cẩn thận một chút là ."
Ta gật gật đầu, đ.â.m lao thì theo lao, thế là đành căng da đầu, bước lên phía .
Chẳng mấy chốc, cảnh tượng hiện khiến bọn giật :
Cái hang mà bọn giống như miệng hồ lô, càng bên trong càng rộng. Hơn nữa, nền động đá vôi còn càng ngày càng nhiều dấu vết nhân công rìu đục, kẻ cố ý mài mòn mặt đất, lát gạch xanh, nó bóng loáng tiện cho . Những nhũ đá treo lơ lửng cũng biến thành cây cột, các bức tường đá, thỉnh thoảng còn những chiếc đèn đom đóm phát ánh sáng lạnh lẽo.
Rõ ràng, trong lúc nào cũng đóng quân hành tẩu. Ta khỏi dấy lên một suy đoán: Nơi đây biến thành căn cứ điểm của từ lâu, thậm chí, thành Vạn Quỷ và truyền thuyết mồ ăn thịt cũng là họ cố tình truyền , khiến ngoài dám tiếp cận.
Ngẫm việc xảy hôm nay, giải thích theo một cách khác, nếu coi "thành Vạn Quốc" là một trung tâm thương mại thời hiện đại: Tầng một là mặt đất; qua hang động đá vôi và một chiếc cầu treo chính là tầng hầm một, vị trí hiện tại của bọn , lẽ là tầng hầm hai.
Ta nghi ngờ, mặt đất đến tầng hầm một, tầng hầm một sẽ tới tầng hầm hai.
Và chính cái tầng hầm hai mới là khu vực khiến khó ngờ nhất, nó tựa như một cung điện hoa mỹ, cũng giống như một "thành phố ngầm"của các c.h.ủ.n.g t.ộ.c trong các trò chơi.
lúc , ánh mắt Lăng Thanh Vân đột nhiên trở nên sắc bén, đặt ngón tay lên miệng, hiệu "suỵt".
Ta lập tức hiểu ý, nhanh nhẹn tắt lửa, nép bóng tối, vểnh tai ngóng. Trong gian rộng lớn, chợt tiếng bước chân vang lên.
Một lát , ánh sáng lạnh lẽo, một nam t.ử mặc đồ đen xuất hiện, hắc y vốn dĩ mũ choàng, nhưng trùm lên, khuôn mặt lộ rõ ràng.
Ta che miệng, để bản phát âm thanh kinh ngạc. Kiểu trang phục , từng thấy, con , cũng từng gặp qua, hai điều chồng chéo lên , khiến nghẹn họng, đầy trân trối.
Trang phục đó, là thuộc hạ của Hoan Dạ phường.
Còn , chính là Thân Phong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-83-bo-ngua-bat-ve-chim-se-rinh-sau-lung.html.]
Xem , khi đảo Lưu Tiên hủy hoại, Thân Phong chạy thoát, hiểu tại gặp Dạ Hoa phu nhân.
Nghĩ theo một hướng khác, thể chính Dạ Hoa phu nhân lợi dụng bọn , để tìm hòn đảo?
Nghĩ đến đây, càng bịt miệng thật c.h.ặ.t, đây tìm Dạ Hoa phu nhân "xem bói", đúng là bảo hổ tự lột da.
Ngẫm nghĩ, Lăng Thanh Vân hiệu với , ý bảo "đuổi theo".
Ta cũng phản ứng một chút, ngõ ngách rối ren phức tạp, nhưng nếu theo đuôi trong nội bộ, lẽ sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Thế là cả bọn bèn bám theo, cách một , từ từ thâm nhập hang động , Thân Phong vẫn ngựa quen đường cũ ở phía , đến một đoạn đường giao giữa các hang động, cánh cửa gỗ xuất hiện, móc một chiếc lệnh bài , rắc một tiếng, cánh cửa bật mở.
Khoảnh khắc cánh cửa cuối cùng mở , bước , quả thực suýt nữa mù mắt ch.ó. Đây là một gian rộng, thoạt vẻ thông cả "tầng hầm một" và "tầng hầm hai". Cũng thể gọi nơi là một "thần điện", bởi vì trần nhà cao v.út, chỉ để chứa một bức tượng thần khổng lồ ngay giữa trung tâm. Bức tượng sơn vàng, tua rua ngũ sắc, đầu ưng , lưng còn mọc đôi cánh màu đen, giống như những đám mây u ám.
Ban đầu sửng sốt, đó mới nhớ , bản từng thấy bức tượng ở .
Chẳng lẽ, nó chính là tác phẩm năm đó "mẫu " thiết kế?
Hình dạng và cấu trúc của nó khác với bức tượng trong "miếu Ôn nương", nhưng tổng thể, chúng vẫn tương tự năm sáu phần..
Dưới chân tượng thần là mặt đất lát gạch lưu ly, điều bốn phía xung quanh là nước suối sôi trào cuồn cuộn, nó cô lập mặt sàn giống như một hòn đảo nhỏ. Trong dòng suối, những đóa hoa kính lập lờ trôi—— lẽ khi đảo Lưu Tiên phá hủy, Thân Phong mang chúng ngoài.
Suối nước nóng vây quanh bức tượng thần, xung quanh dòng suối là mặt đá xanh cứng cáp. Muốn vượt qua dòng suối, từ mặt đất đến bức tượng đặt giữa trung tâm, bọn thể theo con đường thẳng, mà là qua hàng chục viên đá đen lơ lửng, xếp theo trật tự, tạo thành một cây cầu nổi nghệ thuật.
Thân Phong vẫn ý đồ tiến về phía bức tượng sừng sững giữa trung tâm, hàng đá nổi, gõ vài cái cánh cửa, chẳng mấy chốc, một bóng xuất hiện, hình lả lướt cao gầy, tay còn cầm một cây gậy dò đường, bà dẫm lên hàng đá nổi, nhẹ nhàng bước qua.
Ta thầm than một câu: Đã lâu gặp, Dạ Hoa phu nhân.
Dáng vẻ của Dạ Hoa phu nhân gần như chẳng gì đổi so với cuộc chạm mặt đó, mặc áo bạch nguyệt, tà váy xanh sẫm, dáng uyển chuyển giống như đuôi của mỹ nhân ngư. Bà bước lên nền đá xanh, vẻ mặt hòa nhã, chuyện với Thân Phong.
Thân Phong vội vàng cúi đầu báo: "Phu nhân, tìm thấy Dạ Cơ !"
"Thật ?"
"Là thật, thuộc hạ sai thẩm vấn, những gì kể khớp với chuyện đó mà Phu nhân ."
Dạ Cơ? Cái tên hình như từng ở đó ? Chuyện đó là chuyện gì? Bọn họ mấy câu đầu đuôi, đang định tiếp thì Dạ Hoa phu nhân bỗng xua tay: "Biết , nhân lúc đang rảnh rỗi, để tới gặp nàng, ngươi mau lui xuống."
Thân Phong tuân lệnh, lùi khỏi "thần điện", thái độ cung kính giống kẻ ngạo mạn và phản loạn đây, tựa như hai con khác biệt.
Thân Phong khỏi, nhưng Dạ Hoa phu nhân giữa gian phòng trống trải, biểu cảm ái một cách khó hiểu, hình như bà đang lắng tai gì đó. Rồi bỗng nhiên bật : "Đừng ẩn nấp nữa, đây ."
Ta kinh hãi siết c.h.ặ.t t.a.y áo Lăng Thanh Vân, rõ ràng ba cố gắng nín thở, nhưng vẫn phát hiện ? Vẻ mặt Lăng Thanh Vân và Phong Gian Nguyệt cũng cực kỳ khẩn trương, bà đang nhử mồi là thật sự thấy gì đó, rốt cuộc cả bọn nên bước ngoài .
, đúng lúc , một bóng bỗng lộ khỏi cột đá. Hắn lạnh nhạt gọi một tiếng: "Dạ Hoa."
Giọng , ảnh , vô cùng quen thuộc. Ta mở to hai mắt, Phong Gian Nguyệt cũng nghẹn họng trân trối.
Bởi vì, đó chính là trưởng của , Quốc chủ Phong gia, Phong Gian Tuyết.