Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 82: Đây Là Do Huynh Lựa Chọn
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
An Ngọc Noãn phía xa xa, lông mày lãnh đạm mang theo ý trào phúng: "Không cứu Khả Tâm, nếu ả là An Khả Tâm thật..."
Ta và Lăng Thanh Vân ngây ngẩn, hóa , tỷ tỷ phát hiện từ khi nào.
Nếu thứ tái hiện bằng một cảnh phim, suy nghĩ trong đầu hẳn như những tia lửa lóe dọc theo các dây thần kinh, nhanh ch.óng hồi tưởng chuyện.
Kế hoạch sớm bắt đầu từ bữa tiệc sinh thần mà xuyên tới.
Có lẽ An Ngọc Noãn tình cờ bí mật đáng sợ từ cung nhân Thuận Tử. Thế là, khi tham dự tiệc sinh thần của An Khả Tâm, nàng nghĩ cách tiết lộ tin tức cho .
thời điểm đó, đoán, động cơ của nàng vẫn xuất phát từ việc bảo vệ , để từ từ tiếp cận chân tướng, chuẩn sẵn tâm lý, tránh để tương lai thứ phanh phui, chịu đả kích quá lớn.
Lý do , thể hiểu , nếu là bản An Ngọc Noãn, thấy bí mật đáng sợ như , chắc chắn sẽ kiềm chế nổi, đó lặng lẽ điều tra xem đó sự thật . Nếu là giả, tất nhiên sẽ thở phào một . nếu là thật, thì tiết lộ từ từ, để nàng tổn thương quá.
mà, là Thuận T.ử EQ quá thấp, là sức chịu đựng của An Khả Tâm quá yếu, lượng tin khiến nàng dựng lông tơ, bất chấp tất cả, chạy tìm Lăng Thanh Vân chất vấn.
An Ngọc Noãn tin lập tức hoảng sợ, bởi vì nàng hiểu Lăng Thanh Vân, sợ quẫn bách nổi sát tâm, gây bất lợi cho Khả Tâm. Cũng sợ Khả Tâm mất khống chế, công khai chuyện, hỏng danh tiếng của Lăng gia, khiến Phong gia ngư ông đắc lợi.
lúc đó, nàng nhớ tới Phong Gian Nguyệt, thế là bèn nhanh trí nghĩ kế hoạch "một mũi tên trúng hai con nhạn", sai thông báo với Phong Gian Nguyệt, để tới cứu An Khả Tâm.
Như , thứ nhất là ruột vẫn cứu sống, thứ hai là Phong Gian Nguyệt sẽ xô xát với Lăng Thanh Vân, đúng như ý khiến hai nhà Phong Lăng bất hòa.
Chỉ là, nàng ngờ việc xuyên tới, gián đoạn kế hoạch.
Nếu , trong quá trình , nội tâm An Ngọc Noãn từng d.a.o động , nghĩ là . Dẫu con cũng chẳng cỏ cây, ai thể vô tình chứ, mấy bọn họ cùng lớn lên, con kiêu ngạo như nàng nhớ rõ câu "hy vọng cây cầu mãi mãi điểm dừng", chứng tỏ nàng thật sự tình cảm.
đối với loại như bọn , chung quy thì, con đường mặt, tình cảm chẳng là cái thá gì.
Trong Tế Thú Đại Hội, An Ngọc Noãn chứng kiến An quốc rơi tình cảnh quẫn bách một nữa, hai bên chèn ép, khó mà phá vỡ thế cục. Ngay cả đồng minh của nàng là Lăng Thanh Vân, cũng chịu thỏa hiệp vụ đảo Lưu Tiên.
Điều đó khiến nàng hiểu, sóng xanh cầu, hạt sen thanh ngọt, chung quy vẫn chỉ là giấc mộng cũ thời niên thiếu thôi.
Vậy nên, nàng mời chúng tham dự tiệc mừng thọ, tiếp tục hành động của .
Ngẫm nghĩ một lúc, Lăng Thanh Vân chợt cất tiếng hỏi nghi vấn trong đầu , phần khó khăn: "Cho nên, An quốc chủ, chuyện nhện tình, cũng là một tay tỷ lên kế hoạch?"
An Ngọc Noãn trả lời, coi như thừa nhận.
"Tỷ nghĩ rằng, Phong gia dùng thủ đoạn đê tiện để ép hôn, giống như mẫu của tỷ , đó chọc giận . Làm hiềm khích giữa hai nhà Phong Lăng tăng thêm?"
An Ngọc Noãn mang theo một chút ngạo nghễ, thốt lên một chữ " ".
Lăng Thanh Vân bật , nụ tác động lên miệng vết thương, khiến tiếng đứt quãng, trầm giọng: "Đáng lẽ nghĩ đến từ lâu, đưa nhện tình lên chủ nhân của một quốc gia, chuyện dễ dàng, nhưng nếu đích hạ, đương nhiên sẽ thuận tiện hơn nhiều."
"An quốc chủ, tỷ... Tỷ thật là nham hiểm!" Phong Gian Nguyệt trợn hai mắt, một lúc lâu mới thốt nổi câu .
Bây giờ nghĩ , bước của "tỷ tỷ" quả đúng nham hiểm.
Bề ngoài bình thản lạnh nhạt, nhưng lúc nào cũng âm thầm châm ngòi. Có lẽ chuyện Phong Gian Tuyết loại bỏ Sở Đinh Lan là thật, nhưng An Ngọc Noãn chỉ đường dẫn vạch, đôi Phong gia tin tưởng cũng sẽ bất hòa. Vụ nhện tình, nếu nhờ màn biểu diễn sinh động của nàng , Phong Gian Tuyết cũng biến thành một tiểu nhân bỉ ổi, giới hạn trong mắt chúng .
Và khi ấn tượng khắc sâu, sự tin tưởng giữa hai nước Phong Lăng sẽ dần dần biến mất. Vốn dĩ, nhiều chuyện, hai bên thể thương lượng trực tiếp, nhưng khi cả hai đều những giả định nhất về đối phương, nghĩ rằng họ chỉ thủ đoạn, thì bất kỳ lời nào cũng sẽ xem là "âm mưu, hãm hại", thể nào đàm phán một cách bình thường nữa. Rạn nứt giữa hai nhà Phong Lăng càng lúc càng lớn, cho dù đối đầu trực tiếp thì cũng xích mích, tạo cơ hội cho An thị lợi dụng.
, vẫn nhịn mà xen : "An quốc chủ, cô từng nghĩ tới, lỡ như Lăng Thanh Vân bắt nhện tình, thì sẽ thế nào ?"
An Ngọc Noãn mỉm , giọng lộ sự dịu dàng hiếm , thậm chí còn mang theo một chút ái : "Đương nhiên là nghĩ tới, nhiều ..."
Này...
Ta thấy vành tai Lăng Thanh Vân đỏ bừng, khuôn mặt cũng nóng ran.
giọng điệu đối diện bỗng chuyển sang thê lương: "Cho nên, Lăng Mộc Vân , đây là do lựa chọn! Đừng trách cho cơ hội!"
Ta sửng sốt, ý của An Ngọc Noãn, chẳng lẽ...
"Thời niên thiếu ép buộc, nên chỉ thể cưới An Khả Tâm, im lặng," An Ngọc Noãn chằm chằm bọn , cảm xúc dâng lên như trận mưa xối xả.
"Nếu ả thật sự là Khả Tâm, thì dù thế nào nữa, cũng tuyệt đối chạm đến nam nhân của ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-82-day-la-do-huynh-lua-chon.html.]
" mà... Lăng Mộc Vân, đẩy , trong xác đó, chỉ là một nữ nhân kỳ lạ mà từng quen !"
"Có điều, bao giờ ngờ nổi," Giọng "tỷ tỷ" đầy oán hận, "Khi Khả Tâm còn nữa, mà bằng một nữ nhân xa lạ..."
Ta rốt cuộc cũng hiểu, lẽ ẩn vụ nhện tình, chính là một chút thiện chí của "tỷ tỷ". Nó phản ánh nội tâm đang giằng xé mãnh liệt.
Nếu lúc Lăng Thanh Vân chọn nàng , lẽ, cục diện sẽ như hiện tại.
"Dù phát hiện nhện tình, rõ ràng thể lựa chọn bắt nó mà," An Ngọc Noãn ở đằng xa khẽ , "Nói thật... Khoảnh khắc đó, hy vọng thể trút bỏ vỏ bọc... Còn , cũng thể từ bỏ tất cả dã tâm..."
" thế," Chỉ vài câu ngắn ngủi, ngữ điệu của nàng trải qua tất cả các cung bậc, kích động, oán hận, dịu dàng, cuối cùng trở về dáng vẻ bình tĩnh lạnh nhạt, An Ngọc Noãn thở dài một tiếng, thốt lên câu cuối cùng, "Vậy thì, cứ như thế !"
Nói xong, nàng giơ bảo kiếm mang ánh lạnh như nước lên, dứt khoát c.h.é.m xuống!
-
-
Keng một tiếng, tia lửa văng tung tóe, dây xích đầu cầu c.h.é.m đứt, cây cầu treo mất thăng bằng, khiến ba cầu cheo leo vực sâu giống như xích đu, tấm ván cũ kỹ chịu nổi ngoại lực bất ngờ, nhiều tấm quán tính hất tung lên, va đập , phát âm thanh trầm đục đáng sợ.
Mấy bọn rơi xuống cùng cây cầu, nào cũng kìm nổi, phát tiếng thét ch.ói tai.
Cũng may, phát hiện, hổ là Lăng Thanh Vân!
Lúc nãy, trong khi lời qua tiếng với An Ngọc Noãn, âm thầm dùng dây buộc c.h.ặ.t quần áo, nối mấy bọn sợi xích sắt cầu. Sau đó dùng tay nắm c.h.ặ.t lấy xích, cả bọn mới hất văng ngoài, treo lơ lửng giữa lưng chừng núi, giống như mấy quả hồ lô buộc dây xích.
Sợi xích phát âm thanh ken két ch.ói tai, đung đưa giữa trung một lúc lâu mới dừng .
Bọn nôn nóng tóm lấy dây xích, ngước từ lên, vẫn còn trông thấy bóng hình An Ngọc Noãn giữa ánh lửa mờ nhạt.
, chỉ trong tối là thấy rõ ngoài sáng, kẻ bên ngoài bóng đêm cũng khó. Khe núi tối tăm hơn phía nhiều, giơ tay thấy ngón. Cả bọn nín thở, lẽ An Ngọc Noãn cố gắng tới mấy cũng thể rõ bọn . Dưới chân, khe nước chảy cuồn cuộn, phát âm thanh lớn, thậm chí các tấm ván cũng đang rơi xuống liên tục, khó mà phân biệt nổi, thứ rơi xuống nước là vật là .
Quả nhiên, bồi hồi một lúc, bóng An Ngọc Noãn biến mất, rời khỏi tầm của bọn .
Lúc , mới dám cử động, chạm bên cạnh.
Phong Gian Nguyệt báo bình an , thế trong bóng tối cũng truyền tới giọng khàn khàn của Lăng Thanh Vân: "Ta vẫn ." Bấy giờ mới nhẹ nhàng thở phào.
Trong bóng đêm, thả một bàn tay, nắm lấy tay Lăng Thanh Vân, nhẹ nhàng siết c.h.ặ.t.
Ta hôm nay, cả thể xác lẫn tinh thần đều đ.â.m một nhát d.a.o, giờ đây nhất định đang âm thầm chịu đựng nỗi thống khổ.
Mặc dù khoảnh khắc chạm tới tay , cũng vài phần chua xót, đó là cảm xúc của , thê t.ử là một bạn bình thường đây?
Có điều, chỉ là nắm tay một cái thôi... Có lẽ vẫn thể chấp nhận.
Quả nhiên, con lúc nào cũng né tránh sự đụng chạm, còn kháng cự nữa, bàn tay lạnh buốt siết c.h.ặ.t t.a.y , nơi đổ đầy mồ hôi.
Bên , Phong Gian Nguyệt mò mẫm vách đá, tìm cách leo lên, nhưng phát hiện hai bên vách gần như đều dựng , thể đặt chân. Hắn cắm thanh kiếm khe đá, định tạo điểm đạp chân.
Mò mẫm một lúc, đột nhiên kinh hãi, khẽ khàng hô lên.
"Làm ?" Ta vội hỏi.
"Hình như... Có ..." Hắn đáp.
Ta thoáng kinh ngạc, vội vàng thắp một đốm lửa yếu ớt, rọi sang.
Cảnh tượng mặt khiến sợ hãi, khỏi hít một ngụm khí lạnh, suýt chút nữa ngã ngửa.
Bởi vì đó quả thực là , một c.h.ế.t!
Đó là một nữ t.ử trẻ tuổi mang gương mặt nhọn, thái dương một nốt ruồi đen, nàng đang treo ngược từ phía xuống, mái tóc khô vàng rũ xuống như thác. Trên n.g.ự.c cắm một mũi tên, vết m.á.u khô, đôi mắt vô hồn.
Ta vô thức chuyển ngọn lửa lên , xem nàng treo như thế nào. Hóa , nơi đó một đống dây đằng, cuốn lấy bắp chân của nàng, đằng đám dây leo , hình như một hang động tối om.
Nói cách khác, kẻ ném cỗ t.h.i t.h.ể khỏi hang động, hình như ban đầu là định ném xuống vực, nhưng chẳng may mắc , để chúng , phát hiện cửa động đang ẩn hiện đằng .
Không ai trong sơn động đó thứ gì, nhưng tình cảnh hiện tại, thứ gì cũng hy vọng, còn hơn là hồ lô treo sợi dây xích, thế là nào nấy xốc tinh thần, gạt dây đằng , bò trong.