Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 81: Cháy Nhà Mới Ra Mặt Chuột

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

An Ngọc Noãn về đầu cầu, rút bội kiếm , nâng nó lên sợi dây xích.

Ba bọn vẫn đang giữa cầu treo, lúc nãy tất cả còn hô hào cổ vũ cho nàng , nhưng giờ khỏi nghẹn họng trân trối.

"An tỷ tỷ, tỷ ?" Cuối cùng vẫn là Phong Gian Nguyệt ăn ngay thẳng, hô to đầu tiên.

Cơ thể An Ngọc Noãn thoáng cứng đờ, bàn tay giơ kiếm tạm thời khựng , nàng ở đầu cầu phía xa xa, bọn , lạnh nhạt : "Như những gì các thấy đấy."

Phong Gian Nguyệt c.h.ế.t lặng, một lúc lâu mới hỏi: "An tỷ tỷ, tỷ, tỷ đang giỡn đúng ? Tỷ tất cả chúng ngã xuống ư?"

Hiện tại, giữa tỷ tỷ và bọn một cách, thể rõ biểu cảm mặt nàng nữa, nhưng vẫn cảm thấy, khi thốt câu , ngữ điệu so với khí trong mộ còn lạnh thấu xương hơn.

Cả nàng , lúc tựa như một bức tượng ngọc điêu khắc lạnh lẽo, lý trí, vứt bỏ bộ cảm xúc.

Phong Gian Nguyệt vẫn hô to: "An tỷ tỷ, tỷ điên ?! Chưa nhắc đến chuyện, chẳng ai trong chúng đắc tội tỷ, Khả Tâm , ngày mai một khi ai về, chiến tranh sẽ phát động, sinh linh đồ thán ?"

"Tỷ tỷ" trả lời, bèn đưa tay cản Phong Gian Nguyệt , hạ giọng : "Nàng điên... Đó chính là điều nàng ..."

là, An tỷ tỷ dùng mạng của chúng , phát động chiến tranh ư?" Phong Gian Nguyệt , dám tin.

"Có lẽ "An tỷ tỷ" , nhưng "An quốc chủ" thì ," Ta thong thả nhắm hờ mắt, trầm giọng đáp , "Ngươi còn nhớ khi ở kinh Thần Mộc, thuyết thư trong Trích Tinh Lâu kể một câu chuyện ?"

Phong Gian Nguyệt sửng sốt một lúc, mới trả lời: "Nhớ..."

Câu chuyện đoạn mở màn:

Ba trăm năm bước đường dân khổ, tám ngàn dặm đường dân hiền...

Bây giờ, cháy nhà mới mặt chuột, tất cả những thông tin liên quan đó đều ùa về não . Làm vô cùng đau đớn, tại xâu chuỗi hết sớm hơn một chút.

Lam thước mỏ đỏ, thế gian gọi là thanh điểu, mang vẻ thanh cao, diễm lệ, nhưng cũng là loài vật khiến khó quên nhất, bởi vì nó hơn kém một con chim ác, đến rắn độc núi cũng thường xuyên trở thành mồi ngon của chúng.

Câu chuyện thuyết thư kể hôm đó, chuyện lông gà vỏ tỏi, vặt vãnh trong thôn nào cả, mà là truyền thuyết t.h.ả.m sử đại lục hơn hai mươi năm .

Nếu bây giờ đầu câu chuyện đó. Ngươi sẽ phát hiện , ba "gia đình giàu " trong làng Tụ Nghĩa thực chất chỉ ẩn dụ cho ba đế quốc ngoài hiện thực mà thôi, "cô nương họ Tiết" kiêu ngạo dũng cảm, thông minh tuyệt sắc chính là An Chiêu Loan, mẫu của An Khả Tâm và An Ngọc Noãn.

Vì mối thù trăm năm , Trung Nguyên và Dạ tộc liên tục xảy xích mích, mãi tới hơn hai mươi năm , ba nhà mới ước định, dồn bộ quốc lực, quyết chiến với Dạ, nhất lao vĩnh dật, sử còn ghi là trận chiến Bính Thần.

Và nếu vẫn còn nhớ, hồi ở kinh Trường Nhạc, Tế Thú Đại Hội trình lên một vở "kịch", tên là "Quân Vương Nhân Từ Mẫu Mực". Kể về trận chiến Bính Thần, lão đầu Phong gia Phong Tuyên Nhân ngự giá chinh, nhưng gặp một phụ nữ quần áo rách tả tơi, lóc kể lể. Chiến tranh tựa như con quái vật, nuốt hết tất cả các tài nguyên, tuổi tác trưng binh hạ hết tới khác, hai bên bách tính tàn sát, là đèn cạn dầu, thể nào chống cự thêm nữa...

Cuối cùng Phong Tuyên Nhân theo lời kêu của con dân, quyết định đàm phán với Dạ, rút quân. Nên mới tặng một cái biển, đến nay vẫn còn treo trong điện Trường Nhạc, mấy chữ "quân vương nhân từ mẫu mực" vàng óng.

Chuyện , thể là sai, bậc quân chủ yêu dân như con, đó là đại nghĩa.

mà, góc độ của An thị, nó là một câu chuyện khác.

Ngươi lưng về phía đồng đội, nhảy khỏi xe....

"Tỷ... An quốc chủ," mở miệng, "Lựa chọn hiện giờ của cô là vì trong trận chiến Bính Thần, hai nhà Phong Lăng phản bội An thị đúng ?"

Cơ thể An Ngọc Noãn khẽ run rẩy, phía nàng đang truyền tới một tiếng thê lương.

" , ba nhà ước định, cùng kháng địch, đó hai nhà các lén lút đàm phán, chẳng lẽ đáng mỉa ? An thị dũng cảm đội gió đội tuyết, lúc một xông pha, Phong gia hạ lệnh ngừng tiếp viện! Các tưởng tượng , vô con cháu An thị đối mặt với mùa đông lạnh giá, cơm ăn cũng chẳng áo mặc, kêu đói kêu khát, đó phát hiện đồng minh đ.â.m lưng, tâm trạng sẽ tuyệt vọng cỡ nào?!"

"Thậm chí, cha ruột của còn c.h.ế.t trong chiến trận," Nàng tiếp, thấy âm thanh hai phần nghẹn ngào, "Khi đó mới ba tuổi, trong trí nhớ của , cha lúc nào cũng ôn hòa, bao dung, lúc nào cũng ôm thật c.h.ặ.t, cọ râu lên khuôn mặt , khiến bật khanh khách... mà, đó nhận tin tức, cha Dạ c.h.é.m đầu, thậm chí bọn chúng vì để trả thù mà còn gắn lông chim thanh điểu lên, treo lên đ.ỉnh giáo, nh.ụ.c m.ạ An thị..."

Ta cúi đầu, nên như thế nào, nếu dựa câu chuyện của thuyết thư , lẽ Phong Tuyên Nhân cũng thương lượng chuyện giảng hòa với An thị. An thị thể chấp nhận, cho rằng oán thù sâu, chẳng lẽ bao nhiêu hy sinh vô nghĩa ? Hơn nữa, là đ.á.n.h một trận, nhất lao vĩnh dật, nếu nhổ cỏ tận gốc, chẳng sẽ vẫn tranh chấp biên giới như ?

Cả hai bên đều đạo lý riêng, nhưng cuối cùng chia rẽ trong vui, khiến lịch sử theo hướng .

Bọn họ hai bên, từng đều nhất định đạo lý, nhưng tóm , kết cục tan rã hậu, dẫn tới lịch sử xuyên theo chiều hướng hiện tại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-81-chay-nha-moi-ra-mat-chuot.html.]

Phía xa, An Ngọc Noãn tiếp tục kể: "Chỉ điều, trong cái rủi cái may, kiêu binh tất bại, Dạ tộc trông thấy chỉ còn mỗi An thị chiến đấu, căn bản thèm để bọn mắt, vô tình tạo cơ hội cho bọn . Mẫu giả vờ quy phục, gấp gáp chế tạo một bức tượng thần Dạ tộc thật lớn, để nó cống phẩm. Người Dạ nghi ngờ, đón tượng thần thành, nhưng thật mẫu sớm dẫn vài binh lính tinh nhuệ, nấp bên trong tượng thần, nhân lúc Dạ ăn mừng, bắt giặc bắt thẳng vua, gi.ết ch.ết thủ lĩnh, cuối cùng Dạ tộc bùng nổ nội loạn, đành rút lui ngàn dặm về phía bắc."

Ta kinh ngạc đến nỗi khép nổi miệng, chẳng lẽ, bản thiết kế thấy trong cung Tư Cầm chính là tác phẩm đó?

"Các , liệu mẫu của hùng đội trời đạp đất ? Cô thành tàn bộ, chúng bạn ly (1), gần như chỉ dựa bản , đảo ngược tình thế, chặn cơn sóng dữ, nên bây giờ mới hai mươi năm hòa bình, bách tính lạc nghiệp!"

(1) Là một thành ngữ tiếng Hán, nghĩa là " rời bỏ, chúng bạn phản đối." Thành ngữ diễn tả tình cảnh cô lập, ai về phía . Xuất xứ từ Tả truyện – Ẩn Công năm thứ tư.

Tình tiết , chỉ mỗi , mà ngay cả Lăng Thanh Vân và Phong Gian Nguyệt cũng từng đến, khuôn mặt hai đều chấn động.

Phong Gian Nguyệt cảm khái: "Vậy... An quốc chủ tiền nhiệm đương nhiên là một hùng, bi tráng kém gì nam nhi..."

"Anh hùng... Ha ha ha...," An Ngọc Noãn đột nhiên ngân cao âm điệu, phát tiếng thê lương, " mà, bọn họ đối xử với hùng như thế nào?"

"Mẫu của , An quốc của , chẳng khác gì một thợ săn dốc hết lực, khi bà đang loạng choạng kết liễu con mồi, thật đáng mỉa, hai đồng minh đ.â.m lưng , đó còn kêu giảng hòa để hồi phục nguyên khí, hai gã đàn ông hổ, cầm túi đến gần, lấy mất món hời ngon nhất ngay mặt bà."

"Đương nhiên mẫu nuốt trôi cục tức , nhưng nuốt cũng nuốt. Tục ngữ , thực mới vực đạo, bấy giờ, An thị chìm trong khốn khó, trăm việc đợi dựng xây, góa bụa đầy phố, m.á.u lẫn lệ tuôn dài. Không còn át chủ bài để trở mặt với hai nhà Phong Lăng, ngược còn nén cơn giận, bộ tịch gì, vay mượn hạt giống cho vụ xuân và vốn liếng trùng tu."

"Sau đó, đó..." Giọng An Ngọc Noãn chút run rẩy, "Nhân cơ hội , rõ ràng tro cốt của phụ vẫn lạnh, mà Phong gia dám ép gả. Nếu vì dịp cày bừa mùa xuân sắp tới, đất nước thiếu lương thực, thì mẫu chịu ấm ức gả cho cái tên khuyết tật !"

Tên khuyết tật xí mà nàng , chính là Phong Tuyên Văn, cha của An Khả Tâm.

Trước đây bức họa, cảm thấy An Chiêu Loan hề tình cảm với Phong Tuyên Văn , còn thấy kỳ quái, là một quân chủ minh, tâm cao khí ngạo, cho dù nhện tình thao túng, với cá tính của bà, cũng tuyệt đối để đe dọa. Vậy cuối cùng tại đồng ý gả cho một kẻ như chứ.

hiện tại, thứ đều rõ ràng.

Cuộc chiến khiến Phong gia lợi, vươn lên thành đế quốc mạnh nhất đại lục, bọn họ gây ảnh hưởng cho hai nhà khác, nên gả Phong Tuyên Nhược cho Lăng Hải Lưu, đẩy Phong Tuyên Văn tới chỗ An Chiêu Loan. Muốn đảm bảo con cháu nối dõi đều mang huyết thống của Phong thị.

dưa ép chín ngọt, hai cuộc hôn nhân , từ góc độ tình cảm cá nhân đều thất bại. Lăng Hải Lưu thì trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, phu thê An Chiêu Loan thì tương kính như tân.

Còn vụ gian díu giữa An Chiêu Loan và Lăng Hải Lưu, đoán, lúc đó, khả năng thể trách Lăng Hải Lưu , mà là An Chiêu Loan ôm lòng căm hận Phong gia, nên mới để trả thù.

Chỉ là, bà qua đời quá sớm, ngờ đứa con gái sinh từ một đêm mây mưa, tương lai thành hôn với nhi t.ử của Lăng Hải Lưu.

lầm một khắc, liên lụy tận hai đời.

Lúc Phong Gian Nguyệt rốt cuộc cũng phản ứng , kinh ngạc hỏi: "Nói như , kẻ dụ xuất hiện ở chỗ cũng là An quốc chủ cố ý sắp đặt?!"

Ta gật đầu: "Địa điểm đàm phán... Quả thực là do nàng chọn."

Bên cạnh Lăng Thanh Vân Hồng Trọng, tin trướng An Ngọc Noãn nhất định cũng ám vệ bí mật, lẽ Phong Gian Nguyệt và Sở Đinh Lan nhắm tới từ lâu, nhất cử nhất động đều họ theo dõi.

Chỉ cần bắt cóc Sở Đinh Lan, dẫn dụ Phong Gian Nguyệt tới nơi , kế hoạch của nàng sẽ thành công một nửa:

Giống như bây giờ, Phong Gian Nguyệt đ.â.m Lăng Thanh Vân một kiếm, tuy cũng thể coi là vô tình đạt ý, nhưng cho dù đ.â.m một nhát, chỉ cần vạch trần lịch sử đen của Lăng Thanh Vân đám đông, cũng khiến Lăng Thanh Vân chịu một đả kích thể xóa nhòa. Lượng tin tức như quả b.o.m một khi ném xuống, gần như thể nào giải quyết dễ dàng. Đám đông đ.á.n.h trống reo hò, nếu Phong gia tuyên bố báo thù cho cô mẫu, lật đổ Lăng Thanh Vân, thì Lăng Thanh Vân cũng sẽ tuyệt nhiên thừa nhận, lùng bắt Phong Gian Nguyệt hòng trả đũa, cũng thể, cả hai trường hợp cùng xảy .

Cho dù, Phong Gian Nguyệt từng ầm ĩ với ca ca một trận, nhưng , vẫn là Nhị công t.ử Phong gia, hai nhà Phong Lăng tích đầy mâu thuẫn, gần như lúc nào cũng phỏng đoán ác ý về đối phương, cuối cùng chia một một nẻo.

Chỉ cần hai nhà Phong Lăng trai cò đ.á.n.h , An thị sẽ ngư ông đắc lợi, chẳng những thuận lợi bề, tuồn bán vật tư cho hai nước mà còn mang danh trung lập, trở thành đối tượng hai nhà tranh giành, địa vị cứ thế nâng dần lên.

Đây lẽ chính là kế hoạch của "tỷ tỷ", chỉ điều, hình như nàng ngờ, cho dù Phong Gian Nguyệt đ.â.m Lăng Thanh Vân một nhát, nhưng hòa giải, hai vẫn hòa bình một thời gian. Nên nàng thể hạ , dẫn bọn tới cầu treo. Có khả năng, kế hoạch xử lý Phong Gian Tuyết cũng tính toán xong.

Chỉ cần bọn c.h.ế.t hết, chuyện trắng đen chẳng đều tùy nàng ?

Bởi vì hai nhà Phong Lăng sớm mâu thuẫn, nên một khi xảy chuyện, họ sẽ đồng thời giáo về phía đối phương. Một khi chiến tranh nổ , An thị vẫn thể nhân cơ hội hỗn loạn để tiến quân, thu lợi từ đám cháy. Lăng thị mất quốc chủ, tám phần sẽ đồng tâm hiệp lực với An gia, còn Phong thị như rắn mất đầu, dù đ.á.n.h bại ngay lập tức, nhưng sức mạnh cũng sẽ giảm sút đáng kể. Đến lúc đó, An gia sẽ ảnh hưởng nhất đại lục, hoặc ít nhất cũng thể tấn công Tam Sơn, chiếm giữ vị trí quan trọng .

Chiến tranh đương nhiên sẽ mang tới t.h.ả.m họa, nhưng đối với An thị đang chèn ép như con ếch luộc trong nồi, An quốc còn, thì nàng còn thiết tha gì thế giới nữa?

"An quốc chủ," Lăng Thanh Vân rốt cuộc cũng mở miệng, mất nửa ngày âm thanh mới bật cổ họng, thậm chí còn chút thống khổ, "Tỷ hận hai nhà Phong Lăng, nên mới hận , hận cả Phong Gian Nguyệt, thể hiểu, nhưng còn Khả Tâm, nàng của tỷ!"

Bàn tay giơ kiếm của An Ngọc Noãn dừng dây xích, nàng lạnh: "Lăng quốc chủ, câu , cảm thấy hổ ?"

 

 

Loading...