Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 80: An Ngọc Noãn
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta nắm đai lưng, bò xuống chừng hơn một thước, thắp một cây đuốc nhỏ, bốn phía xung quanh, mới phát hiện nơi đây quả thực mộ——
Hoặc là lẽ, nhiều năm nó từng là mộ phần, nhưng vì con thiên nhiên, mà những quan tài chôn trong mồ biến mất, chỉ là cái ruột rỗng tuếch, giống như chiếc vỏ trứng úp ngược.
Bên là một hang động đá vôi, giống như lời Phong Gian Nguyệt , rộng tới mức con chui vẫn thể thẳng, chỉ là ngõ ngách tỏa , thoạt tựa mê cung, nên theo hướng nào.
Nhìn một vòng vẫn thấy Lăng Thanh Vân, lẽ là chim sợ cành cong, lo truy đuổi, nên chọn một đường .
Phong Gian Nguyệt thấy mặt đất vết m.á.u rõ ràng, đang định đuổi theo, thì gọi .
Với hiểu của , cái tên Lăng Thanh Vân , chắc chắn sẽ tinh ý.
Quả nhiên, ánh sáng của đuốc, phát hiện một con đường khác cũng vết m.á.u nhỏ, đất đá vùi một cách qua quýt, thế là quyết định, theo con đường .
Phong Gian Nguyệt theo sát ở phía , vẻ mặt ủ rũ, cực kỳ áy náy.
Ta với như thế nào. Con của , bản chất hề , chỉ là giống y hệt nhân vật chính trong các câu chuyện, hậu quả của sự bốc đồng đều dồn lên vai khác.
Dọc đường , thuật đơn giản cho những gì xảy khi bọn tách đoàn.
Kể từ vụ "cứu ai ", và Sở Đinh Lan xuất hiện vết rạn lớn, mặc dù xin Sở Đinh Lan hết tới khác, nhưng mâu thuẫn nhỏ vẫn càng ngày càng nhiều. Cuối cùng, vì nhắc tới "An Khả Tâm" mà bọn họ ầm ĩ một trận, trong lúc cãi , vì giận dỗi, ghen tị là kích động, Sở Đinh Lan tố giác lịch sử đen của Lăng Thanh Vân, lẽ nàng cho rằng, và Lăng Thanh Vân quan hệ, nên sẽ vì mà hổ.
Ầm ĩ một trận xong, Sở Đinh Lan bỏ ngoài, nào ngờ, đột nhiên bắt cóc.
Phong Gian Nguyệt cực kỳ hoảng sợ, cho dù khắc khẩu, nhưng vẫn yêu Sở Đinh Lan, đặc biệt là khi nàng lâm nguy, càng cảm thấy trách nhiệm dồn về .
Cho nên mới đơn thương độc mã, đuổi theo đám , đó phát hiện bọn họ chui xuống mật đạo , cũng đuổi xuống . Suốt dăm bữa nửa tháng, ở lòng đất, đói thì ăn chút lương khô, khát thì uống nước ngầm, nên mới bên xảy chuyện gì. Lần chui , ngờ gặp và Lăng Thanh Vân.
Ta xong câu chuyện, vì , trong lòng dấy lên một nghi vấn.
Chính cũng bản hướng nào, tại trùng hợp chui ở chỗ bọn đàm phán, quá trùng hợp ?
Cả hai một đoạn về phía , hang động dần dần hẹp , khí cũng mùi ẩm ướt nặng nề, bọn thể xuống, vận động cả tay lẫn chân, mới thể tiếp.
Cứ như một lúc, phía rốt cuộc cũng thông thoáng, là một hang động đá vôi tương đối rộng.
"Mộc Vân!" Một bóng đang dựa vách đá, tự xử lý vết thương, thấy kích động hô lên một tiếng.
Lăng Thanh Vân thấy cả hai đuổi tới, ban đầu vẻ mặt sửng sốt, đó cố gắng chống trường kiếm, dậy.
Ta vội vàng chạy tới gần, giải thích cho : "Chàng cũng hiểu Phong Gian Nguyệt mà, lúc nào cũng tự cho bản là hùng, sẽ những việc khiến sinh linh đồ thán, bêu danh muôn đời ."
Ta lời , một nửa là trấn an Lăng Thanh Vân, một nửa là đe dọa Phong Gian Nguyệt, sợ tiếp tục động sát tâm.
Cũng may, Phong Gian Nguyệt chỉ gượng gạo đáp: "Lăng Mộc Vân, là cứu ngươi, chỉ là khiến thế gian thêm đại chiến..."
Chỉ cần nhân vật rời xa thiết lập ban đầu, vẫn sẽ tin tưởng lời của Phong Gian Nguyệt. Huống hồ, con nên hành động chứ miệng , ít nhất nhân cơ hội Lăng Thanh Vân đang yếu, xông lên c.h.é.m , càng chứng tỏ hiện tại vẫn đáng tin cậy.
Lăng Thanh Vân Phong Gian Nguyệt, , cuối cùng đành thở dài một tiếng, chỗ cũ.
Ta chắn giữa hai bọn họ, mở vết thương của Lăng Thanh Vân .
Hắn chút bối rối, lùi phía . Có lẽ vì hôm nay Phong Gian Nguyệt chuyện, đồng thời còn nhắc nhở mối quan hệ giữa và An Khả Tâm.
Ta thấp giọng : "Bây giờ quan trọng nhất là sống sót rời khỏi đây, chuyện riêng, để ."
Lúc , mới thôi bối rối, dựa vách đá, để rắc t.h.u.ố.c bột lên vết thương. Mùi thảo d.ư.ợ.c nồng nặc lập tức lan tỏa trong hang động, xộc thẳng lên mũi.
Ta xin một ít lương khô của Phong Gian Nguyệt, bẻ nhỏ bón cho , qua non nửa nén hương, khuôn mặt cuối cùng cũng hồng hào một chút, còn đổ mồ hôi lạnh nữa.
lúc , một giọng nữ đột nhiên truyền tới tai : "Khả Tâm, Gian Nguyệt? Sao ở đây?"
Âm thanh trầm trầm réo rắt, nhưng cũng vững vàng, nhanh nhẹn ngẩng đầu, mà là tỷ tỷ của "", An Ngọc Noãn.
Đến khi thấy dáng vẻ của Lăng Thanh Vân, nàng kinh ngạc hỏi: "Mộc Vân ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-80-an-ngoc-noan.html.]
Phong Gian Nguyệt ở bên cạnh ngượng ngùng cúi đầu, Lăng Thanh Vân nhẹ nhàng xua tay: "Một lời khó giải thích, khi về từ từ ."
Ta đ.á.n.h giá tỷ tỷ một lúc, y phục nàng vẫn sạch sẽ, chân tay cũng vết thương, khác một trời một vực so với dáng vẻ mặt mày xám xịt của bọn , khỏi cất tiếng: "Tỷ tỷ tới bằng cách nào ? Tại đến đây?"
An Ngọc Noãn chỉ về hướng ngược , đáp: "Bên . Nói đến cũng kỳ lạ, tỷ tình cờ phát hiện bên mà rỗng tuếch, nên khỏi tò mò, xuống thăm dò, phát hiện các động đá vôi thông với , gặp một cây cầu treo khó , nhưng còn đường kế tiếp thuận lợi, đó thì tới đây, chạm mặt với ."
"Cầu treo?" Phong Gian Nguyệt trợn tròn mắt hỏi.
Hang động đá vôi rắc rối phức tạp đến mấy cũng chỉ thể quy về giới hạn trong tự nhiên, nhưng đến cầu treo, thì nhất định là do con .
"Cũng hẳn, mặc dù nó cũ, nhưng vẫn thể qua. Không dựng từ năm nào." Tỷ tỷ trả lời.
Lăng Thanh Vân hô hấp yếu ớt, nhíu mày : "Ta cảm thấy việc đúng, là nào, dụ chúng xuống đây chăng? Mau ch.óng lên tiếp."
Tỷ tỷ dường như cũng nhận thức nguy hiểm, vội vã : "Cũng , để dẫn đường."
Bọn theo nàng, chỉ trong chốc lát thấy tiếng nước ào ào, mặt là một khe nứt. Nếu về hẻm núi, thì từng thấy ít trong những chuyến du lịch đây, nhưng từng gặp một khe nứt lòng đất như thế , đúng là kỳ quan.
Khe đá sắc nhọn, tựa như một vết thương dữ tợn, bên là dòng suối chảy xiết, phía một chiếc cầu treo bắc ngang. Cây cầu bốn sợi dây xích chế trụ, chúng đen nhánh, chạm thấy lạnh buốt; hai sợi phía thể xem là dây vịn, còn hai sợi đỡ những tấm ván gỗ ẩm ướt và thô ráp, dẫn sang bờ bên . Vừa bước lên ván, cả cầu rung lắc dữ dội khiến lòng khỏi lo sợ.
Ta đỡ Lăng Thanh Vân suốt một chặng đường, lúc phát hiện lối hề dễ, tỷ tỷ bèn bước lên đón bệnh: "Để cho tỷ ."
Tỷ tỷ đặt tay lên vai Lăng Thanh Vân, ánh mắt khẽ lóe lên vẻ né tránh. hiện tại đang thương, nên cũng nghĩ ngợi nhiều, hào phóng giao cho nàng chăm sóc.
Hai họ thành một nhóm , nơm nớp lo sợ chạm dây xích, hồi hộp bước ở giữa, còn Phong Gian Nguyệt sợ gặp nguy hiểm, bèn chủ động cùng.
Đến giữa cầu, tỷ tỷ bỗng nhiên dừng , đưa mắt, hóa phía mất vài tấm ván, chỉ còn bốn dây xích trơn bóng, chỉ khỉ mới thể bò sang.
Ta bỗng nghi ngờ, An Ngọc Noãn qua bằng cách nào , thế nhưng tỷ tỷ mỉm : "Bỏ , nghỉ ngơi một lúc ."
Ta tưởng nàng mệt, nên cả bốn đều dừng , Lăng Thanh Vân tấm ván gỗ, tỷ tỷ đỡ dây xích, bên cạnh , còn và Phong Gian Nguyệt thì ở bên khác, duy trì cân bằng cho cây cầu.
Bên , khí lạnh lẽo, âm u. Một làn gió thoảng từ đó thổi qua, khiến tóc bay nhẹ. Dòng nước khe sâu chảy cuồn cuộn, tiếng ầm ào tràn ngập trong tai. Chiếc cầu còn lắc mạnh nhưng vẫn rung nhè nhẹ, cảm giác như đang chơi xích đu. Khung cảnh , giữa bầu khí u ám và quỷ dị, phảng phất chút gì đó lãng mạn, như thể bốn đang cố tình đây để ngắm cảnh.
Tỷ tỷ dõi mắt về phương xa, một lúc lâu, nàng đột nhiên cất tiếng: "Mộc Vân , khi còn nhỏ, một chúng cũng từng lên một cây cầu. Khi , chậm, hỏi, đáp, hy vọng cây cầu mãi mãi điểm dừng..."
Ta và Phong Gian Nguyệt đồng thời sửng sốt, Lăng Thanh Vân cũng ngước lên, đầu về phía An Ngọc Noãn.
Câu , tuy kín đáo, nhưng bọn đều hiểu hàm ý bên trong.
Trên cây cầu lúc , thốt câu ... Chẳng khác gì một lời âu yếm.
Ta c.ắ.n môi, mở to hai mắt. Không vì tỷ tỷ đột nhiên như , cũng tò mò xem Lăng Thanh Vân sẽ trả lời .
Ban đầu, ánh mắt Lăng Thanh Vân chỉ là bất ngờ, tiện đà nhạt, nhấc một tay lên chỉ về phía mấy tấm ván thiếu, tạo nên vực sâu đen nhánh, điềm đạm trả lời: "Hiện thực, cây cầu gãy ."
Trái tim trở trong l.ồ.ng ng.ực, vẫn còn đập thình thịch.
Hai câu tưởng chừng nhẹ nhàng , thực chất chứa những cảm xúc đầy mãnh liệt.
Lăng Thanh Vân một lời hai nghĩa, cho tỷ tỷ một đáp án.
An Ngọc Noãn mỉm , nụ phần khô khốc: "Lỗi của . Không tại nhớ tới chuyện cũ... Huynh đúng, dù tiếc nuối cỡ nào, cầu, chung quy cũng gãy ..."
Nói xong, nàng rũ mi, hướng xuống vực sâu, còn bất cứ ai nữa.
Lăng Thanh Vân tiện mở miệng, cũng chút hổ, cái gì cũng đúng, cuối cùng vẫn là Phong Gian Nguyệt học bản lĩnh nắm bắt bầu khí, vội hoà giải: "Nghỉ đủ , chúng tiếp chứ? mà phía đứt đoạn, qua ?"
An Ngọc Noãn bật , vuốt tóc đáp: "Gian Nguyệt, đều ngươi thông minh, bây giờ nghĩ thế? Mọi cứ ở đây, đừng lộn xộn, sẽ rút mấy tấm ván, bổ sung đằng , ban đầu qua, cũng mà."
Nàng , liền bừng tỉnh, hóa nàng rút những tấm ván phía , lượt lót về phía , như cả bọn chỉ cần nửa ván mà vẫn thể hết cây cầu.
Nói xong, nàng đằng , khí dường như vui vẻ trở . Phong Gian Nguyệt đưa tay bắc loa hô: "Ngọc Noãn tỷ thật thông minh!"
Chỉ là lúc lên, tỷ tỷ đầu cầu ban nãy, cúi rút kiếm . Bội kiếm của nàng tên là Thanh Hồng, sắc bén vô cùng, c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn, rút khỏi vỏ, ánh kiếm lạnh lẽo như nước.
Tim bất giác lộp bộp một tiếng, ngón tay siết c.h.ặ.t dây xích: Rút ván, cần đến kiếm?