Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 8: Dưới Cầu Sóng Xanh, Thiếu Niên Chuyện Cũ
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , thấy Lăng Thanh Vân chút kinh ngạc: Hắn một cải trang, tóc vấn cao đuôi ngựa, mái chải lọn sơ xuống , loại trang điểm , giống như là phong cách của mấy thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi.
Sau đó tiến lên, giúp chải một b.úi tóc song ốc, đây là kiểu tóc của nữ t.ử khi lên mười bốn mười lăm.
Đối với kiểu trang điểm hồn nhiên thế , chút hổ, nhưng tựa hồ cũng hiểu , nếu là bắt chước hồi mười mấy năm cùng du ngoạn, thì đều trang điểm thành bộ dáng năm đó, hơn nữa cũng mang theo hạ nhân riêng, để tránh qua đường nhận , dễ đối phó.
Khi còn nhỏ, dì út chải tóc cho, nhưng dì tính quá nồng nhiệt, mỗi chải đều đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng vẫn luôn chịu đựng, bởi vì hiểu, dù tình thương thô bạo đến , thì nếu cáu giận, sẽ còn ai chải đầu cho nữa.
Lúc ngờ rằng, là chủ một quốc gia, Lăng Thanh Vân điềm nhiên chải tóc cho nữ t.ử, hơn nữa động tác còn nhẹ nhàng, một chút đau đớn cũng .
Ta thậm chí còn tưởng tượng, nếu như tới hiện đại, giáo sư Tony (1) hẳn cũng tồi.
(1): Người nổi tiếng Tony Wagner.
Chải xong, ngước lên gương . Tuy An Khả Tâm và Lăng Thanh Vân hiện tại hơn hai mươi tuổi, nhưng sống trong nhung lụa khiến vẻ trẻ trung ít, hai bọn họ nhan sắc thể là ưa , diện phong cách thiếu niên , mà cũng điểm nào .
"Đi thôi, tỷ tỷ của nàng đang ở bến tàu." – Lăng Thanh Vân mà kéo , .
Ta theo Lăng Thanh Vân tiến đến bến tàu, quả nhiên An Ngọc Noãn cùng Phong Gian Nguyệt ở nơi đó đợi sẵn. Phong Gian Nguyệt cũng cột một cái đuôi ngựa nghiêng nghiêng, thoạt qua thấy buồn , cảnh tượng giống như là tỷ tỷ mang ba đứa trẻ con cửa chơi xuân.
Phong Gian Nguyệt thấy , liền kích động hô: "Khả Tâm, thật sự chứ!?"
"Ta khoẻ mà." – Ta gật gật đầu , nhỏ giọng .
"Gian Nguyệt, còn thể lừa ngươi ư?" – An Ngọc Noãn xen lời. – "Ngươi tận mắt thấy đấy, Khả Tâm chuyện gì, so với lúc hình như còn chỗ mập lên nhỉ."
Ta u oán mắt đối mắt với tỷ tỷ, câu cuối cùng thể ...
Phong Gian Nguyệt hồ nghi mà về phía Lăng Thanh Vân, Lăng Thanh Vân tủm tỉm: "Gian Nguyệt , ngươi vẫn luôn thành kiến với , nhưng thể g.i.ế.c Khả Tâm? Ngươi bảo báo rằng, gây khó dễ cho nàng, mau mau, bây giờ xem là ai, cùng đối chất!"
An Ngọc Noãn tiếp lời: "Không gạt các , Gian Nguyệt với , chính là tiểu nha đầu tóc xơ vàng lên, mặt nhọn hoắt, huyệt Thái Dương một nốt ruồi, mấy ngày nay trong cung thất Lăng gia, căn bản từng thấy kẻ nào như thế."
Dứt lời, nàng chuyển hướng sang : "Có , Khả Tâm?"
Đầu như loading một lượt, mấy ngày qua gặp hết những trong chính cung, quả thật thấy qua gương mặt như , vì thế liền gật đầu: "Thật sự ."
Lăng Thanh Vân một tiếng, lên tiếng trêu đùa: "Gian Nguyệt , đồ ăn trong cung quá ngon, nên ngươi cũng mơ màng luôn ?"
Phong Gian Nguyệt liếc Lăng Thanh Vân, sang , cuối cùng ngó về phía An Ngọc Noãn, trong mắt hiện thần sắc hoài nghi.
Yến hội hôm đó, các đại nhân vật quả thật đều uống ít rượu, đó khó tránh khỏi chuyện ký ức mơ hồ. Mà quan trọng nhất, đương nhiên vẫn là để sống an thế , tự miệng thừa nhận bản Lăng Thanh Vân hại, An Ngọc Noãn , lẽ nào Phong Gian Nguyệt còn thể kiên trì .
Sau một hồi lâu, mới nặn một câu: "Xin ."
"Ây da, thì ." – An Ngọc Noãn mỉm . – "Gian Nguyệt, chúng đều tính tình của ngươi. Hiện tại rõ ràng, chuyện thể sang trang khác , nhắc nữa."
Lăng Thanh Vân tiến lên, kéo lấy một tay Phong Gian Nguyệt, vẫn tủm tỉm vỗ nhẹ hai cái, vô cùng chân thành: " đó, hiểu lầm nào mà tháo gỡ ? Tốt gì cũng là đồng học, rõ chuyện lao tới giao chiến, giao chiến cũng chẳng , chỉ là lỡ như ngươi thương, ngươi giải thích với trưởng?"
Cái gọi là vung tay đ.á.n.h mặt , tuy Phong Gian Nguyệt chẳng thèm quan tâm đến, nhưng chung quy vẫn giữ cho chút mặt mũi, bèn gật gật đầu.
"Đừng chậm trễ." – An Ngọc Noãn tiến . "Nếu sẽ kịp xuất phát mất."
" , đúng , hôm nay Bồng Lai cảnh kịch ." – Lăng Thanh Vân nàng , cũng rộ lên.
Thế là theo bọn họ tiến về phía , tới bên hồ, hồ Quảng Đại , tầng tầng lớp lớp lá sen xanh biếc, bên hồ một hàng hoạ thuyền cho thuê.
An Ngọc Noãn thuê một con thuyền , đón mấy bọn lên.
Ta vẫn luôn say mê cảnh Giang Nam, hoa hạnh rơi xuống như mưa, dính y phục ươn ướt, gió liễu nhè nhẹ thổi qua mặt, lá sen tiếp trời xanh vô tận, sen hồng pha nắng rộ hồ.
Thuyền nhỏ vươn , tạo một vệt nước mặt hồ, nhịn duỗi tay vốc xuống mặt hồ, thấy nước hồ tay rẽ , cực kỳ mềm mại ôm lấy ngón, xa xa qua màu xanh như ngọc, vốc lên một phen, thấy trong vắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-8-duoi-cau-song-xanh-thieu-nien-chuyen-cu.html.]
"Khả Tâm cẩn thận chút!" – Tỷ tỷ ở thuyền kêu lên một tiếng.
Ta cả kinh, vội rụt đầu , hoá thuyền ngang qua một tảng ngó sen lớn, mấy lá sen xanh to đùng đang từ từ quật đây đôm đốp, một mảnh sương văng lên. Ta cúi đầu, từ trong khe lá thấy bông hoa phấn hồng, ánh lên nắng, cực kỳ diễm lệ.
Lăng Thanh Vân phát những âm thanh khúc khích, chèo thuyền đẩy một ngó sen , từ đầu nọ đ.â.m xuyên qua, mắt thình lình hiện ánh sáng, thì bờ sen mọc xum xuê, gạt xung quanh một vòng mạnh mẽ, tầm trở nên thông suốt, hồ lớn nước lặng như gương, điểm xuyết kim quang, từ xa, giữa hồ nhô nhô một gò đất, nhớ đến câu thơ cổ, bạch ngân bàn lý nhất thanh loa (2).
(2) Bạch ngân bàn lý nhất thanh loa: Một câu thơ trong Vọng Động Đình của Lưu Vũ Tích, nghĩa tạm dịch là "Giống như cái mâm bạc một con ốc xanh".
Lúc một con thuyền nhỏ phủ màu trắng bơi đến, nha đầu thanh tú mũi thuyền dùng giọng Ngô nông tiếng phổ thông: "Mấy vị quý nhân, thử đài sen ?"
Phong Gian Nguyệt cao hứng, liền mua một đống đài sen, chia cho bọn .
Ta cũng là đầu tiên ăn hạt sen mới trích trong hồ, mềm đến thể vắt nước, c.ắ.n trong miệng, cảm giác ngọt thanh đặc biệt.
Tỷ tỷ lên đầu thuyền, đẩy Lăng Thanh Vân trong, : "Mộc Vân, đến chống thuyền, ăn một chút ."
Lăng Thanh Vân tiến , bên cạnh , tiến đến, trong khoang thuyền tràn ngập mùi hương ngòn ngọt từ cơ thể.
Nhân tiện thì, bốn bọn đều mùi hương khác , giống như là tương ứng với từng cá tính : Trên tỷ tỷ là mùi tùng mộc, bình thản ảm đạm; An Khả Tâm chính là hương hoa nhài, thanh đạm dịu dàng; Phong Gian Nguyệt thì nên gọi là mùi mưa, chính là núi rừng khi tạnh mưa, cảm giác tươi mát trong trẻo; mà bình dân nhất chính là Lăng Thanh Vân, mà là hương quýt, giới môn phiệt cho là quá ngọt, phong nhã, điều bản thích, lúc đói bụng thậm chí còn c.ắ.n một miếng.
Lăng Thanh Vân hì hì lột hạt sen, vội vã ăn ngay, là bắt chước theo năm đó, lột cho . Ngón tay tinh tế, động tác linh hoạt, tách thứ hạt xanh đậm, khoảnh khắc lột hạt nhân như trân châu, còn cảm thấy nghệ thuật.
Sau đó phát hiện, Phong Gian Nguyệt cũng bắt đầu lột hạt cho , đĩa sứ men xanh bàn, nhanh đầy ắp.
Lăng Thanh Vân bất mãn liếc một cái.
Phong Gian Nguyệt xoè tay: "Lúc đó chính là thế mà đúng ? Khi hai đều thành ."
Hiểu , Lăng Thanh Vân và tỷ tỷ chẳng qua đang thông qua "khôi phục hiện trường" giúp tìm ký ức, nghĩ đến năm đó, bốn bọn họ cùng du ngoạn, chuyện lẽ cũng xảy .
Vì thế liền hỏi Lăng Thanh Vân: "Vậy lúc phản ứng như thế nào?"
Lăng Thanh Vân : "Hài, Khả Tâm nàng quả thực quên hết sạch , lúc đó nàng , nàng nhắm mắt chọn đại một hạt."
Ta cũng rộ lên, đáp: "Ý kiến đấy."
Dứt lời, thật sự nhắm mắt, từ đĩa men sứ xanh bàn nhặt lên một hạt sen.
Mở mắt , phát hiện hạt hình như chính là của Phong Gian Nguyệt lột cho.
Lăng Thanh Vân kêu lên một tiếng kỳ quái: "Sao thể như ? Năm đó, năm đó nàng rõ ràng chọn hạt do lột mà! Không tính, , !"
Phong Gian Nguyệt ở một bên đến nghiêng ngả.
Nhìn hai bọn họ, cho dù bản thật sự trải qua cảnh , cảm giác , con thuyền bốn họ cả một thời thiếu niên.
Hai thiếu niên chất chứa ý cạnh tranh, nhưng vẫn mất cái thanh thuần mà theo đuổi, thiếu nữ ngây thơ ngượng ngùng, cho dù trong lòng thiên vị, nhưng cũng tổn thương kẻ còn , đại tỷ khoác lên ánh mặt trời thấy hết thảy, tương lai tất cả giống như vẫn còn cơ hội, còn vô vàn khả năng.
lúc , thuyền dừng, đ.á.n.h mắt sang, chỉ thấy đỉnh con ốc thanh thuý , một thuyền hoa lớn, thuyền hoa dập dềnh sóng nước, họa giác mái cong cong, từ cửa sổ mạn tàu , bình phong sợi vàng óng ánh, đồ đạc từ gỗ đàn, rèm sa hồng nhạt chồng chất đến nặng nề, đàn sáo du dương từ bên trong truyền . Xung quanh chiếc thuyền hoa khổng lồ là mấy chục du thuyền lớn nhỏ, nhòm vọng qua, thuyền cũng hơn phân nửa phong trang nhàn nhã y hệt bọn .
"Đây là nơi nào?" – Ta hỏi.
"Bồng Lai cảnh." – Phong Gian Nguyệt quơ chân múa tay. – "Phong quốc Hoan Dạ phường, Lăng thị Bồng Lai cảnh, nơi ngang với Hoan Dạ phường nước ."
Tên gia hỏa ... Nói như , Hoan Dạ phường nào...
Lăng Thanh Vân vẻ mặt ngây ngốc của , vội giải thích: "Khả Tâm nàng đúng thật nhớ gì mà, nơi ở Lăng quốc là biểu diễn xiếc ảo thuật nhất, còn thanh quan ca vũ hiến nghệ, chúng vốn dĩ tới đây khúc, nàng còn mời thanh quan đầu bảng nơi cung thảo luận nhạc lý, xem như bằng hữu thiết, tất cả đều nhớ rõ ư?"
Ta phối hợp bày một gương mặt tươi , "" một tiếng.
Ngược là Phong Gian Nguyệt, hứng thú: "Vậy ? Ta đây cũng thật mong chờ thanh quan đầu bảng đó."