Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 75: Sét Đánh Giữa Trời Quang

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Phong Tuyên Nhược phớt lờ con đang quỳ đất, đầu với ma ma: "Lý ma ma, đến ?"

Lý ma ma: "Nói đến, đến Tế Thú Đại Hội , Tế Thú Đại Hội đó, Quốc chủ cũng tham gia, khi trở về còn cực kỳ sung sướng."

"Nhắc tới chuyện thì trách , giữ trái tim Quốc chủ, để ngài tùy tiện đến Tế Thú Đại Hội, chuyện đó cùng đồng môn cũ," Phong Tuyên Nhược tiếp, giả vờ cầm khăn tay lau khóe mắt.

"Phu nhân, đừng , nam nhân cứ thấy ruộng là rải hạt giống, Phu nhân quốc sắc thiên hương, mèo trộm cá thì cản ," Ma ma .

Từ từ, bọn họ đang cái gì ?

Chỉ là mấy lời bình dị, nhưng nội dung bên trong cứ như sét đ.á.n.h giữa trời quang.

Tình thế chuyển biến bất ngờ, và Lăng Thanh Vân đang quỳ gối đồng loạt vươn cổ, khuôn mặt tràn ngập vẻ khiếp sợ.

Hai giây , mới phản ứng , đây chẳng nghĩa là, Lăng Hải Lưu và An Chiêu Loan gian tình ?

Yết hầu Lăng Thanh Vân cuộn lên, thể cảm giác, đang mang tâm trạng " hỏi nhưng dám".

Làm Phong Tuyên Nhược vụ ? lúc , đột nhiên tiết lộ tin tức kinh khủng , rốt cuộc bà đang mục đích gì?

Ngẫm nghĩ một lúc, Phong Tuyên Nhược lơ đễnh giao cái bát cho ma ma bên cạnh, bà sẵng giọng: "Lý ma ma, ngươi theo nhiều năm như thế, vô ý đến , chè a giao hôm nay ngọt quá."

Ma ma vội đáp: "Nô tỳ sai , ngày mai nhất định sẽ báo cho Ngự thiện phòng!"

"Biết thì , dọn ."

Lý ma ma đành bưng bát lui xuống, lúc rời , bà còn cố ý lướt qua Lăng Thanh Vân, trực tiếp dẫm lên bàn tay đang đặt đất của .

Ngón tay Lăng Thanh Vân lập tức sưng vù, thậm chí còn thấy cổ họng phát một tiếng nghẹn ngào, cong , cố gắng để bản cất lên âm thanh lớn hơn.

"A, Lý ma ma, ngươi thế nào ? Làm đích t.ử của Quốc chủ, rể quý của An thị thương mất , An gia tới chất vấn như thì đây?" Phong Tuyên Nhược ở cao .

Lý ma ma hành lễ, khuôn mặt chẳng biểu cảm nào gọi là chân thành xin : "Nếu thì mời Thiếu phu nhân tới đây một chuyến , lão sẽ giải thích trực tiếp với nàng , để nàng đừng lén lút trách móc Phu nhân nữa."

Bọn họ bắt đầu chủ đề An Khả Tâm lén mách lẻo, xem , họ định buông tha dễ dàng cho con dâu .

Lăng Thanh Vân vẻ bối rối, nhưng chỉ còn cách lấy lòng xin tha: "Mẫu hậu, Khả Tâm thật sự ý đó. Nàng thể yếu đuối, mẫu hậu xem mặt tăng thì cũng nể mặt phật, vì đứa con trong bụng nàng, xin mẫu hậu đừng triệu kiến nàng lúc nửa đêm. Ngàn sai vạn sai, đều là của nhi thần, nhi thần sẽ để tùy ý trách phạt."

Phong Tuyên Nhược chằm chằm đang quỳ mặt đất, dường như cố ý im lặng thật lâu, đó mới tiện đà lạnh: "Cũng , đứa bé đó là cháu trai của Quốc chủ, còn là cháu ngoại nữa, phận thể cao quý, ngươi đúng là, cữu cữu cha, càng thêm , thật đáng chúc mừng."

Lăng Thanh Vân lập tức ngẩng đầu, chỉ trong vòng một hai giây, khuôn mặt trở nên ngây ngốc, ánh mắt lộ sự kinh hoàng và nghi hoặc, tựa như Phong Tuyên Nhược một thứ ngôn ngữ mà hiểu.

Ta ở trung, cũng nhịn nổi mà c.ắ.n ngón tay, đó cơ thể liền run rẩy.

Xâu chuỗi với câu mờ ám đó, rõ ràng bà đang ám chỉ cho Lăng Thanh Vân , An Khả Tâm chính là con gái của Lăng Hải Lưu và An Chiêu Loan, cùng cha khác của ! Cái gọi là "tướng phu thê", huyền học, mà là sinh học...

Rõ ràng, đó là đầu Lăng Thanh Vân thành hôn, còn thành hôn với cô nương thanh mai trúc mã, cho dù An Khả Tâm bạn lữ tâm đầu ý hợp, nhưng vẫn vô cùng coi trọng hôn sự , nhường nhịn, nhẫn nhục chịu đựng, đều là vì bảo vệ tiểu thê t.ử của .

Phong Tuyên Nhược dùng phương thức tàn nhẫn nhất, g.i.ế.c d.a.o, khi An Khả Tâm m.a.n.g t.h.a.i ba tháng, bà đột nhiên báo cho hai chính là ruột. Rõ ràng là dội một chậu nước đá đầu Lăng Thanh Vân.

Mục đích bà như , lẽ cũng xuất phát từ hiện thực: Hy vọng Lăng Thanh Vân chủ động từ bỏ đứa trẻ, giảm bớt trở ngại trong mưu đồ đoạt đích của bà , nhưng đa phần là xuất phát từ ác tâm thuần túy của con .

Quanh năm chịu sự ghẻ lạnh và lừa dối của Lăng Hải Lưu, bà sớm còn là thiếu nữ khí phách, ch.ói lóa giống năm xưa, bà đổ tất cả nỗi đau của lên những kẻ yếu thế, thể phản kháng.

Hai ba giây , Lăng Thanh Vân rốt cuộc mới bật dậy, quên sạch lễ tiết, tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, mất khống chế hét với bề : "Không thể nào! Không thể nào!"

"Cái gì mà thể nào?" Phong Tuyên Nhược liếc mắt một cái, "Ngươi bảo chuyện cha quản cái lưng quần, là thể nào? Hay chuyện An Chiêu Loan ép gả cho tên tàn tật, tìm đổi khẩu vị, là thể nào?"

Nói xong, bà : "Tên đường họ hàng xa của , đây cũng từng cưới thê nạp , bao giờ nổi một mụn con, đến An gia ở rể, sinh một cô nương xinh như An Khả Tâm , hóa chỉ là đổ vỏ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-75-set-danh-giua-troi-quang.html.]

Ma ma bên ngoài hùa theo: "Nếu công t.ử tin, thì hỏi nô tỳ của cha , nếu nhờ nàng lỡ miệng, thì nương nương nhà cũng chẳng ."

"Haizz, đúng là "chó c.ắ.n Lã Động Tân (1)"," Phong Tuyên Nhược hừ một tiếng, tiếp tục , "Tốt bụng cho ngươi , ngươi còn tin, thì cứ chờ khi nó sinh con . Nghe tạp chủng l.o.ạ.n l.u.â.n, tám phần đều là kẻ ngu ngốc xí, ai thấy cũng hối hận."

(1) Chó c.ắ.n Lã Động Tân, vốn là một thành ngữ Trung Quốc, ám chỉ kẻ lòng .

Lăng Thanh Vân ngây tại chỗ, khi đó vẫn giỏi khống chế cảm xúc như bây giờ, thấy chân tay run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu, giống như núi lửa sắp phun trào, cũng tựa con trâu đực tìm chỗ trút giận.

Chỉ là vị ma ma đó vẫn chịu buông tha, bà phụ họa với chủ t.ử: "Ây dà, còn chẳng , ở quê nô tỳ một tên ngốc c**ng b*c ruột, sinh một tiểu tạp chủng, ngay cả của quý cũng , họ vứt nó bên ngoài, hai ngày thì c.h.ế.t."

cách một gian, nhưng vẫn thể cảm nhận sự nhục nhã và thống khổ .

Tại con thể độc ác đến như , hủy hoại khác chỉ để khiến bản khuây khỏa.

Cục diện cuối cùng mất khống chế, Lăng Thanh Vân giữa đại điện trống trải, khuôn mặt giàn giụa nước mắt, khàn giọng, xông tới gào mặt Phong Tuyên Nhược: "Đứa con của mới là tạp chủng! Đứa con của mới là yểu mệnh!"

"To gan!" Sắc mặt Phong Tuyên Nhược sa sầm, ma ma cáo mượn oai hùm lao tới, giáng một bạt tai mặt Lăng Thanh Vân.

Lăng Thanh Vân tát, mặt nghiêng sang một bên, âm thanh vô cùng giòn giã.

Luân lý cương thường trong vương thất cung đình sớm ăn sâu xương m.á.u, phía ma ma chính là Phong Tuyên Nhược, nên lẽ bà nghĩ nhiều như thế.

quên, thuần thú thể sai bảo một con sư t.ử, chẳng lẽ thật sự vì trong tay cây gậy quá mạnh ?

Lăng Thanh Vân mặt , vươn tay chạm lên, nước mắt ngừng rơi, đó là đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ m.á.u, thèm che đậy nữa, đôi đồng t.ử kim sắc thuần khiết sáng ngời bắt đầu lộ , giống như vầng trăng m.á.u đỏ cam.

Ta ở giữa trung, bịt c.h.ặ.t miệng, lông tơ dựng lên, dường như ngửi thấy thở đẫm m.á.u trong miệng sư t.ử.

Hình như rốt cuộc vị ma ma cũng cảm nhận một chút sợ hãi, bà lùi một bước, miệng thốt một chữ "Ngươi..."

chậm mất , Lăng Thanh Vân điên cuồng lao tới, bóp cổ bà , ma ma kịp giãy giụa, thấy xương cổ rắc một tiếng, rõ ràng.

Cái c.h.ế.t khiến bà mất khống chế, nước tiểu vàng nhạt chảy đầy đất...

Khoảnh khắc t.h.i t.h.ể vị ma ma rơi xuống, đừng là hai bên trong, chính cũng sửng sốt.

Không một ai ngờ , thiếu niên còn sẽ g.i.ế.c ngay sảnh.

bây giờ kết thúc thế nào đây?

Ngươi , lúc , địa vị của Lăng Thanh Vân vẫn vững chắc, Phong Tuyên Nhược là trưởng bối là chủ mẫu, bên ngoài Phong gia chỗ dựa, bên trong đứa con của Lăng Hải Lưu chống lưng. Bình thường việc gì, bà còn vạch lá tìm sâu, bây giờ ma ma theo hầu g.i.ế.c, bà sẽ bỏ qua ư?

Quả nhiên, Phong Tuyên Nhược phản ứng , bắt đầu hô to: "Người——"

Nhất định là bà đang định gọi " ", nhưng chữ "" thốt một nửa, Lăng Thanh Vân nhào tới, bịt c.h.ặ.t miệng bà .

Mọi chuyện tiến triển đến bước khiến đần .

Tư thế , chẳng lẽ g.i.ế.c nốt Phong Tuyên Nhược ư?

Vậy thoát nổi? Rất nhiều tới thỉnh an Phu nhân Quốc chủ. Nếu Phong Tuyên Nhược phơi thây đại sảnh, chẳng lẽ thể chạy nổi?

Ta đang nghĩ điều gì, trong đầu Phong Tuyên Nhược cũng lóe lên điều đó, bà c.ắ.n mạnh bàn tay .

đ.á.n.h cược, dám g.i.ế.c , chỉ cần lỏng tay, bà sẽ gọi tới, khi sẽ dựa ưu thế địa vị, tung quyền trượng lên, xử lý đứa con đại nghịch bất đạo .

hiển nhiên, Lăng Thanh Vân cũng hiểu điều đó, dám b.óp c.hết đích mẫu, nhưng cũng dám buông tay, thấy lòng bàn tay đầm đìa m.á.u.

Ta ở một gian khác, cũng kiềm mà nín thở.

Đường cụt như thế , tiến triển thế nào đây?

 

 

Loading...