Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 74: Kích Hoạt Hoa Kính Thêm Lần Nữa

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Mọi đều dùng chim truyền tin, tốc độ nhanh, nhưng địa điểm diễn hội đàm trì hoãn mãi quyết định.

Không , địa điểm chẳng dễ tìm chút nào.

Sự việc nghiêm trọng, quốc chủ ba nước nhất định tham dự, vì phàm là phó lãnh đạo, đều chủ .

Hơn nữa, bí mật thể công khai thì thậm chí còn chặn bộ phong thanh, bọn từng tìm cơ hội lý tưởng nhất, nên cho Phong Gian Tuyết một chút gian, để chừng mực, im lặng rút lui, nhưng một khi tin tức rò rỉ, cộng thêm kẻ rắp tâm xúi giục, chuyện khó mà giải quyết theo hướng "ăn ý" và "mập mờ", như nhất định sẽ biến thành đối đầu công khai, đến khi đó đ.á.n.h cũng đ.á.n.h.

Huống hồ, bây giờ đều đang một đáp án chân thực, nhưng vẫn nghi kỵ lẫn , ôm thái độ căng thẳng, lo lắng đối phương sẽ hạ độc thủ. Tựa như hội đàm hai nước Tần Triệu dòng sông Thằng, thậm chí còn căng thẳng tới mức chuẩn cho tình huống vua bắt bất cứ lúc nào.

Nên mới , vì bảo đảm bí mật, nên nhất định thể nhân vật trung gian, trung lập tuyệt đối, nhất là cách đều ba quốc gia, bọn đề xuất hai địa điểm nhưng đều Phong gia bác bỏ, địa điểm Phong gia đề xuất, nghĩ Lăng Thanh Vân cũng sẽ đồng ý.

Sự tình tiến triển, cũng thấy nôn nóng.

Hơn nữa, trong lòng vẫn còn một chuyện đang đè nặng.

Món đồ trong chiếc túi mà Hồng Trọng giao cho , rốt cuộc ý gì?

Ban đêm ngẫm ngẫm bình m.á.u và mặt trang sức , vẫn thể hiểu nổi.

Những lúc phiền muộn nhất, thường bước Vô Nhai các, trong bóng tối, trông ngoài cửa sổ, quan sát bộ kinh thành. Nhìn đường phố kinh Nam Hải thẳng tắp giống như mô hình đồ chơi, ngựa xe qua nhộn nhịp như nước.

mà, hôm nay càng càng cảm thấy áp lực.

Cánh cửa cô độc y hệt một con mắt tiên tri, xuống bên , chỉ thấy bầu khí căng thẳng, hai con đường bình thường phồn hoa nhất lúc chẳng một bóng . Bởi binh lính đang tập kết ở nơi đó. Quân kỳ màu đỏ cam liên tục bay phấp phới, đoàn binh đường tiến lên. Ta cảm giác nếu lòng đường là một dòng sông thì đoàn binh chính là làn nước đen màu sắt.

Mới nửa tháng , kinh Nam Hải vẫn còn đắm chìm trong bầu khí tết, hòa bình yên vui, nhưng lúc , mây gió cuồn cuộn, khiến lòng sợ hãi. Có lẽ các bá tánh bình thường vẫn bí mật của Tam Sơn, nhưng thấy binh sĩ kéo qua nhiều như , đến đứa trẻ ven đường cũng , hình như sắp sửa chiến tranh.

Ta ngẩng đầu lên, xa xa một áng mây mờ mịt, lẽ chỉ là trùng hợp, một đám mây mang hình dáng của con ác ưng đang giang rộng đôi cánh, ánh tà dương chiếu rọi, khiến nền trời nhuốm màu m.á.u cả nửa ngày.

Ta chằm chằm nó một hồi lâu, xoay đẩy cửa, bước mật thất.

Trong mật thất chứa đầy các chậu nước lớn nhỏ, hoa kính trôi nổi bên trong, khi Hồng Trọng qua đời, tiếp nhận công việc , dựa theo ghi chép của nàng, chăm sóc chúng.

Lúc chợt thấy, một nụ hoa bắt đầu hé nở.

Hình như đây chính là chuyện vui nhất ngày hôm nay của , sung sướng sang, bông hoa lập lòe ngũ sắc trong dòng nước.

Lăng Thanh Vân định dùng đóa hoa để xem gì nhỉ?

Ta vươn tay , nhưng ngón tay ngừng giữa trung.

Xâu chuỗi di vật với thủ ngữ cuối cùng của Hồng Trọng, , nàng đang nhắc nhở tìm hiểu chuyện gì ?

Máu Dạ, hoa kính, vật dẫn, tất cả đều , chỉ thiếu mỗi thời gian.

Vậy thời gian ?

Một suy nghĩ xẹt qua đầu nhanh như chớp.

Thời gian, chính là cái đêm mà An Khả Tâm sinh non, chiếc hoa tai của mất ngày hôm đó.

Hơn nữa, cũng , đêm hôm đó, rốt cuộc xảy chuyện gì.

-

-

Chuyện An Khả Tâm sinh non lớn như , thời gian hề khó tìm, sổ sách trong Thái y viện thậm chí còn ghi chép canh giờ chính xác.

Ta một tay cầm chiếc hoa tai ngọc bích, một tay nhỏ m.á.u của Hồng Trọng trong nước, một tiếng tách vang lên.

Tơ m.á.u lan dài như rễ cây, một bức tranh từ từ hiện mắt .

Rèm che trùng trùng điệp điệp, kim bích huy hoàng, bức bình phong hình mây khổng lồ giống như tấm gương phản chiếu tất cả đèn l.ồ.ng án ngọc chốn cung đình, khiến các bức tường trông càng xa xôi, căn phòng càng thêm trống trải, đồng thời phủ thêm một tầng ánh sáng lạnh lẽo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-74-kich-hoat-hoa-kinh-them-lan-nua.html.]

Giữa căn phòng rộng rãi, Lăng Thanh Vân lặng lẽ cụp mi, khoanh tay hầu. Dáng vẻ khi đó lẽ mới chỉ mười sáu mười bảy tuổi, gương mặt ngây ngô, hai má thậm chí vẫn còn một chút bầu bĩnh của trẻ con.

Trên đại sảnh là một vị phu nhân trang điểm hoa lệ, đầu cài một chiếc kim thoa nhỏ, bên cạnh một vị ma ma cao gầy, trong tay bưng một bát sứ nhỏ màu trắng, hầu hạ bà dùng bữa, qua, lẽ là cháo ngọt đồ bổ linh tinh gì đó.

Ta liếc sang, tướng mạo vị phu nhân vài phần tương tự Phong Gian Nguyệt và Phong Gian Tuyết. Kết hợp khí thế với thái độ của Lăng Thanh Vân, nghĩ ngay tới phu nhân chính thất của Lăng Hải Lưu, Phong Tuyên Nhược.

Phong Tuyên Nhược dùng bát đồ bổ, nhai kỹ nuốt chậm, dường như phớt lờ Lăng Thanh Vân đang đại sảnh, vạt áo kim sắc của bà rộng thùng thình, thỉnh thoảng cử động để lộ đường cong bụng: Bà đang mang thai, hình như ba bốn tháng.

Ta nhớ rõ, lúc Vô Nhai các tìm sổ sách trong cung, thấy một cuốn ký lục trung d.ư.ợ.c hằng ngày trong hơn một năm, trong đó vài bài t.h.u.ố.c bổ, cũng phương t.h.u.ố.c cổ truyền kỳ quái, rõ ràng là cái t.h.a.i đó hề dễ .

Ta góc độ ngoài, ngẫm nghĩ, khi cái t.h.a.i , bà vẫn nhờ Lăng Thanh Vân, là đứa con bà nhận nuôi với danh nghĩa vợ cả, tương lai sẽ kế thừa vương vị, lúc đó nhất định gọi bà một tiếng Thái phu nhân.

mà, nếu bà sinh một vương t.ử, thì tất cả chuyện sẽ khác.

Lăng Thanh Vân từ công cụ trợ lực, biến thành một trở ngại, trở ngại cho chính đứa con trai ruột của bà, chẳng khác gì một cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt.

Phong Tuyên Nhược ăn xong đồ bổ, bấy giờ mới bộ phát hiện, bà kêu lên: "A, Thanh Vân cũng ở đây ư."

Lăng Thanh Vân vội vàng cúi xuống: "Nhi thần thỉnh an mẫu hậu. Hôm nay nhi thần chép xong kinh cầu phúc cho mẫu hậu, mời mẫu hậu xem qua!"

Nói xong, trình lên một xấp giấy vàng dày cộp.

Phong Tuyên Nhược sai vị ma ma nhận lấy, bà hừ một tiếng, chẳng thèm kỹ mà đột nhiên rộ lên, liếc mắt : "Ngồi , ?"

Lăng Thanh Vân vốn lúc nào cũng tỏ bình thản ung dung, thái độ cực kỳ kính cẩn, nhưng thấy câu , hình như cũng , trong lòng nơm nớp lo sợ nên nào dám , đến tay chân cũng đặt ở .

Vị ma ma đá cho một cái ghế đôn, lạnh lùng : "Phu nhân bảo ngươi , hiểu ?"

Lúc Lăng Thanh Vân mới dám xuống, nhưng trông điệu bộ, bỗng buồn : Hắn chỉ dám đặt m.ô.n.g lên một phần ba diện tích đôn, m.ô.n.g tưởng chừng như chiếc lò xo, thể nảy lên bất cứ lúc nào.

Ta đó xảy chuyện gì mà khiến sợ hãi tới . Nên chỉ thể kết luận, đối với Phong Gian Nguyệt mà , Phong Tuyên Nhược vẫn luôn là tiểu cô xinh thiết trong trí nhớ, nhưng đối với Lăng Thanh Vân, bà chính là một cơn ác mộng.

" , Khả Tâm mang thai, lẽ cũng ba tháng, nó thế nào ?" Phong Tuyên Nhược nghiêng , đôi mắt vẫn bộ móng tay tinh xảo, bà ung dung hỏi.

"Hồi mẫu hậu, Khả Tâm bẩm sinh yếu ớt, đại phu tĩnh tâm điều dưỡng, nhưng hiện tại, nhờ phúc của mẫu hậu, t.h.a.i tượng vẫn định."

Lăng Thanh Vân cố gắng trả lời thật lễ phép, nhưng khi cất tiếng, nhận , khóe miệng bất giác cong lên, dường như việc nhắc tới vợ con là điều hạnh phúc nhất trong lòng .

"Khả Tâm , sinh thần khi nào , cơ thể yếu ớt?"

Đôi mắt Lăng Thanh Vân xẹt qua một tia nghi hoặc, lẽ tại mẫu hậu đột nhiên quan tâm tới nguyên chủ, dám im lặng, cuối cùng đành mơ hồ đáp: "Sinh thần của Khả Tâm là tháng sáu."

Phong Tuyên Nhược tính đốt ngón tay: "Sinh mùa , là nó thụ t.h.a.i tháng tám tháng chín năm , haizz, thế chẳng là dịp Tế Thú Đại Hội ?"

Vị ma ma vội : "Cũng hẳn, lão vẫn nhớ rõ, Tế Thú Đại Hội năm đó tổ chức ở An thị, náo nhiệt lắm."

Lăng Thanh Vân cúi đầu lắng , vẻ đang m.ô.n.g lung, bọn họ nhắc tới chuyện , nhưng tóm , càng càng sai, lộ, nên năng cẩn thận, đối phương hỏi thì cũng tuyệt đối tiếp lời.

Phong Tuyên Nhược chẳng thèm để ý tới , bận bịu ríu rít với vị ma ma, tựa như đang chuyện phiếm: "Nói tới mới nhớ, An Chiêu Loan qua đời hơn ba năm ... Ngươi xem, nàng tính tình ương ngạnh như thế, tại sinh một nha đầu mềm mại như Khả Tâm ."

Ma ma đáp: "Phu nhân... Cô con dâu của hề mềm mại chút nào , quên mất ư, nàng còn hờn dỗi với tỷ tỷ, Phu nhân chèn ép phu quân của nàng."

Lăng Thanh Vân thấy , quả nhiên quỳ bịch xuống đất, dập đầu : "Mẫu hậu, Khả Tâm tuổi trẻ đơn thuần, nhất thời lỡ miệng, là cố ý, xin mẫu hậu đại nhân chấp nhặt tiểu nhân, đừng so đo với nàng ."

Phong Tuyên Nhược lạnh giọng : "Chậc, còn câu gì, mà ngươi lo lắng cho thê t.ử."

Ma ma ở bên phụ họa: "Còn , ai cũng đôi vợ chồng son họ là thần tiên quyến lữ, trời sinh một cặp. Lão nô thấy, đúng là tướng phu thê!"

An Khả Tâm và Lăng Thanh Vân tướng phu thê ?

Vốn dĩ hề để ý, nhưng thấy câu , dường như cũng bắt đầu cảm giác gương mặt hai họ phần tương tự.

vị ma ma thốt câu , đáng lẽ là một lời chúc phúc, nhưng tại cực kỳ quái dị, ngẫm nghĩ, bà ý gì?

Phong Tuyên Nhược phớt lờ con đang quỳ đất, đầu với ma ma: "Lý ma ma, đến ?"

 

 

Loading...