Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 73: Tình Hình Nghiêm Trọng
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi lên bờ lâu, tình cờ gặp binh sĩ tuần tra của Lăng quốc, cứ như trở về kinh Nam Hải.
Khi thấy di thể của Hồng Trọng, Lăng Thanh Vân sững sờ lâu.
Hơi ngoài dự đoán, hề rơi lệ, cũng hề kêu gào, thậm chí còn im lặng, trầm mặc tới kinh .
Ta hỏi , mới hề phái Hồng Trọng , hai bức thư gửi đó, chỉ nhận một bức.
Có lẽ... Phong thư còn , Hồng Trọng lấy.
Bọn kiểm tra mật thất, thấy Hồng Trọng để một quyển b.út ký, là ghi chép về cách chăm sóc hoa kính, trang nào cũng chi chít chữ, nàng chỉ sợ đủ rõ ràng.
Có lẽ, nàng dự cảm, chắc trở về...
-
Đến bữa cơm chiều, Lăng Thanh Vân bắt đầu đổ bệnh.
Hắn ăn cái gì sẽ nôn cái đấy, đến việc uống nước cũng nôn mật xanh mật vàng, dày giống như một bánh xe cán qua, vật vã tới mức thẳng nổi.
Mặc dù đại phu, nhưng cũng đoán , đang bệnh gì.
Tâm bệnh.
Nguyên tác từng , Hồng Trọng chỉ là một con d.a.o sắc bén mà tiện tay thu nhận.
Con thì tình cảm gì với một công cụ chứ?
bây giờ , .
Hắn vì nàng , âm thầm kén rể hiền, để mắt tới Lương Vũ tận hai năm.
Rõ ràng vì cái c.h.ế.t của nàng mà tâm can day dứt, nhưng lý trí vẫn cố gắng kiềm chế, thể hiện ngoài mặt, nào ngờ họa vạ lên .
Ta cũng nên hình dung tình cảm của họ như thế nào. Không ái tình nam nữ, nhưng vượt qua chủ tớ tình thâm, giống như thủy tinh, trong trầm.
Tình cảm của con vốn dĩ phức tạp, cái nhãn nào thể khái quát .
Lăng Thanh Vân lúc đang giường, ống nhổ đặt đất, bên trong gần như chẳng thứ gì ngoài mật xanh mật vàng.
Hắn vẻ khá tiều tụy, khuôn mặt trắng bệch như giấy, lông mi cong dài phủ bóng gương mặt, cơ thể trông mảnh khảnh y như sắp tàn.
Ta nhớ vụ án của Lục gia, khi đó, hình như cũng trông y hệt.
Mối quan hệ giữa hai chững từ khi đó, mãi đến ngày hôm nay vẫn hàn gắn .
Ta sợ tổn thương, cảm thấy tình cảm hồi đáp, bản chẳng khác gì kẻ ngốc, tin " lòng thì cũng chẳng tâm", tự cho bản cao cao tại thượng.
Mãi đến ngày hôm nay, vẫn thể , là "sai ".
mà, khi thấy Hồng Trọng, cảm thấy bản giống như con đom đóm hèn mọn sáng bên vầng thái dương ...
Cô nương đó từng yêu, nhưng trong lòng đầy ắp tình cảm, nhiều hơn cả .
Tình cảm của nàng đơn thuần, khiến càng thấy xí và hẹp hòi.
Bởi vì lúc nào cũng mong đợi tình yêu từ khác, tình yêu Hồng Trọng trao , bất kỳ ai đoạt . Giống như một kẻ lúc nào cũng đòi tiền và một kẻ lúc nào cũng trả tiền, rốt cuộc ai mới là thiếu?
Ta vị trí của nàng, cuối cùng mới ngộ , so với nàng , quả thực quá "thông minh", "thông minh" tới mức trải qua nửa đời , vẫn từng yêu lấy một .
Còn Lăng Thanh Vân, nghĩ bản thêm một suy nghĩ mới.
Thiên hạ đều , gặp , nhưng trong nguyên tác, con khẩu phật tâm xà, dối trá ích kỷ.
Ta từng cho rằng bộ chân tướng, nhưng hiện tại mới ý thức , một loại tình cảm thể dùng cái mác quy chụp , con thì càng thể.
Con Lăng Thanh Vân , trong thật lòng dối trá, trong dối trá thật lòng.
Nhìn như nước chảy mây trôi, nhiễm bụi trần.
thực tế cũng m.á.u thịt, tình cảm.
Chỉ là hiểu, quá thâm tình sẽ chẳng cho bất kỳ ai cả, cho nên mới chọn cách che giấu, dùng sự xa cách nhẹ nhàng, chẳng thổ lộ bất cứ điều gì.
Đa tình tựa vô tình...
Trước khi Hồng Trọng , nàng , thích .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-73-tinh-hinh-nghiem-trong.html.]
Ta đây sự thật , nếu đúng là như , hình như cũng bất ngờ đến thế.
Nghĩ đến đây, giường mơ hồ tỉnh .
Ta , : "Muốn , thì cứ một trận cho ."
Hắn liếc một cái, đáp: "Không gì, sai ngự y kê đơn ."
Ta giơ tay : "Thời gian hạn, cơ hội qua thì còn dịp nữa ..."
Hắn nhếch môi, dường như đang treo nụ hằng ngày lên: "Đường đường quốc chủ, thể..."
Lời còn dứt, choàng lấy , tựa như tổng tài bá đạo.
Thật con nghiện tiểu thuyết tổng tài bá đạo, bởi vẫn nhớ rõ khi còn nhỏ, mỗi đổ bệnh, đều ngoan ngoãn bảo dì út mau mau , cần trì hoãn công việc vì , nhưng trong lòng hiểu rõ, bản chẳng dì chút nào.
Không vì quá sắc bén , Lăng Thanh Vân chống cự nữa, rốt cuộc cũng ôm , gác cằm lên vai, như sẽ thể thấy mặt . Ta cảm giác, lưng chậm rãi run rẩy, cuối cùng từ đổ lệ trong âm thầm biến thành nghẹn ngào khe khẽ. Ta thể cảm thấy nước mắt nong nóng đọng cổ , ướt đẫm một mảng.
Ta vươn một bàn tay, nắm tay .
Hắn từ chối, âm thanh mang theo tiếng nức nở: "... Ta đáng."
Ta đáp lời: "Ta để bụng."
-
-
Ngày hôm , bệnh tình của Lăng Thanh Vân khá hơn một nửa, bọn bắt đầu đối mặt với vấn đề chính.
Ta cho những gì và bộ phỏng đoán.
Tình hình nghiêm trọng từng .
Lão quốc chủ c.h.ế.t, Giang Hiển Diệu chấp chính bộ Tam Sơn. Y g.i.ế.c cha, phục kích , chuyện chắc chắn, y chỉ một con đường là đối đầu với Lăng thị tới cùng.
Mặc kệ là tư, báo thù cho Hồng Trọng, là công, khống chế ôn dịch khuếch tán, Lăng Thanh Vân nhất định xử lý y.
mà, ném chuột sợ vỡ bình, bọn đều rõ, phía y chính là Phong gia.
Nếu Phong Gian Nguyệt mà đưa quyết định, tám phần sẽ là "chỉ cần chúng về phía công lý chính nghĩa", nên đ.á.n.h cứ đ.á.n.h.
và Lăng Thanh Vân đều một suy nghĩ, đó là "trong tình cảnh hiện tại, tìm cách giảm tổn thất xuống mức thấp nhất".
Bởi thái độ thật sự của Phong gia mới là quan trọng.
Phong gia khống chế Tam Sơn, đây là điều chắc chắn, nhưng vấn đề là, bọn họ thể vì Giang Hiển Diệu mà tới mức độ nào?
Chẳng lẽ vì một con ch.ó canh cổng ư? Một khi gió lay cỏ, bọn họ sẽ đổ hết tội lên đầu y, cắt đứt sạch sẽ, duy trì dáng vẻ "nhân đức" của ?
Hay là "đánh ch.ó mặt chủ", Lăng thị ngươi động Tam Sơn, ông đây sẽ dốc lực ngáng chân ngươi, khiến ngươi khó chịu?
Nếu là hai trường hợp đó thì vẫn may, sợ nhất là Phong thị chịu nhả miếng thịt mỡ, đổi trắng đen, phủ định tất cả thứ mà Giang Hiển Diệu , thậm chí vì bảo vệ y mà tiếc gây chiến với Lăng thị. Trước đây từng , một khi hai nước Phong Lăng trực tiếp xung đột, động chạm binh khí, chiến tranh nhất định sẽ liên miên, khiến cả đại lục gánh chịu tai ương nghiêm trọng.
Ta và Lăng Thanh Vân đành bàn bạc một đêm, đưa vài suy đoán bản đồ cát, cuối cùng vẫn chỉ chốt hai câu: Cố hết sức thể, chuẩn cho tình huống tệ nhất.
Cái gọi là cố hết sức thể, là tranh thủ lực, dùng thủ đoạn hòa bình ép buộc Phong gia từ bỏ quân cờ Giang Hiển Diệu, như mới thể khống chế Tam Sơn đang điên đảo, đến mức phát động chiến tranh diện.
Lăng Thanh Vân đưa đề xuất, chuyện gì cũng tiên dụng lễ hậu dụng binh, bọn kéo An Ngọc Noãn và Phong Gian Tuyết tiến hội đàm bí mật.
Mục đích buổi hội đàm hiện rõ sờ sờ, chính là thăm dò ý định của Phong gia, ngoài , cân nhắc lợi hại trực tiếp, liên thủ với An gia tạo áp lực.
Suy cho cùng, chuyện Phong Gian Tuyết mang danh "minh quân" mà phát tán ôn dịch, tàn sát bách tính, xem chừng vẻ vang cho lắm, khó khiến thiên hạ đồng tình. Hơn nữa, xưa " tật giật ", nếu chúng gõ nhẹ một cái, để bọn tìm manh mối, Phong Gian Tuyết sẽ chọn cách rút lui, giả ngu giả ngơ, cắt đứt với Giang Hiển Diệu, để tanh lây.
Ta gật đầu đồng ý, nếu thể như , thì đúng là kết cục lý tưởng. Chỉ cần một chút hy vọng, thì vẫn tranh thủ tới cùng.
mà, tại "chuẩn cho tình huống tệ nhất".
Trong Tế Thú Đại Hội, bọn họ âm thầm hành động, từ việc Hoan Dạ phường nuôi dưỡng gián điệp, đến vụ nhện tình, bọn càng ngày càng mất niềm tin Phong gia. Chưa bàn tới khả năng Phong gia thừa nhận, để lọt tai lời buộc tội, cho dù hợp tác, thì trong lòng bọn cũng đầy ngờ vực. Chỉ sợ mặt một đằng, lưng một nẻo, ngoài miệng đồng ý nhưng bụng âm thầm tính kế, đ.á.n.h cho bọn một vố trở tay kịp. Tuyệt đối thể đề phòng.
Bởi , nên trong ngày hôm đó, bọn đồng loạt vô mệnh lệnh.
Thứ nhất, sửa bức tuyệt mật, giao cho xích , mời An Ngọc Noãn và Phong Gian Tuyết bàn bạc khẩn cấp.
Thứ hai, hạ lệnh cấm, chặn bộ Phong thị và Tam Sơn bước Lăng quốc, tránh lan dịch bệnh.
Thứ ba, điều động binh mã, chỉ huy hậu cần, tiến về phía bắc, đóng quân ở biên giới.