Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 72: Di Ngôn
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không sai, đến chính là Hồng Trọng. Hồng Trọng lúc đáng lẽ ở kinh Nam Hải, cẩn thận chăm sóc hoa kính. Lăng Thanh Vân đồng ý, giao bất cứ nhiệm vụ nguy hiểm nào cho nàng .
giờ phút , nàng Lăng Thanh Vân phái khẩn cấp, là vì đích nhận tin báo của , hoặc là bất cứ nguyên nhân nào khác. Tóm , Hồng Trọng xuất hiện ở đây, giống như một vị thần đúng tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc.
Lúc , cả hai còn thời gian, bất chấp nguyên nhân là gì. Tên thị vệ giáp vàng c.h.é.m, nhưng chỉ trong vài phút tập hợp nhóm cận vệ hỗn loạn, tụ hết về nơi . Bọn họ đều mặc áo giáp tiêu chuẩn màu nâu đỏ, đoán lẽ là cấm quân Tam Sơn, nào cũng cưỡi tuấn mã, chạy như bay dọc bờ sông. Tiếng vó ngựa dường như nện tim từng chút từng chút.
"Đưa cho !" Ta gọi Hồng Trọng một tiếng, vươn tay lấy thanh trúc thuyền.
Theo những gì , nếu Tam Sơn giống với tên của nó, thì sông Ngọc Đới vắt vẻo qua những dãy núi non. bây giờ sông rộng, thuyền bơi chậm, tiễn b.ắn như mưa. Đường thoát duy nhất của bọn chính là liều mạng chèo thuyền; chỉ khi lưu vực sông phía hẹp , nước sông chảy xiết, bọn mới thể đảo ngược tình thế, tìm đường sống.
Hồng Trọng c.h.é.m đứt dây neo, ném thanh trúc sang. Ta chống thật mạnh đáy sông, đưa con thuyền đ.á.n.h cá bơi ngoài.
Ta khom lưng, liều mạng chống thuyền. Thỉnh thoảng, mưa tiễn sượt qua; thấy âm thanh não lòng khi nó va mui thuyền, vun v.út từng tiếng. Hồng Trọng đang ở phía múa thanh kiếm nặng nề, đỡ hết những mũi tên, tiếng kim loại va chạm liên tục vang ở bên tai. Không sợ, mà là thời gian đầu. Một khi tốc độ chậm thì chắc chắn sẽ thập t.ử nhất sinh, cho nên đành mặc kệ, nhắm mắt phó mặc cho mệnh. Có thể sống thì sống, nếu thật sự b.ắ.n trúng thì coi như mệnh mỏng.
Ta cảm thấy adrenalin trong đang bùng cháy; rõ ràng còn suýt nữa đông cứng, bây giờ liều mạng chèo thuyền, ngờ quên mất cả cái lạnh. Cơ thể còn đang bốc sương trắng xóa.
Cuối cùng, thuyền đ.á.n.h cá cũng khe núi, bỗng nhiên dòng nước chảy xiết nâng con thuyền lên, hất bọn lên trời giống như một cơn sóng. Khoảnh khắc thuyền rơi xuống, lập tức loạng choạng, áp sát mạn thuyền.
cũng may, lúc cần chống thuyền nữa, con thuyền nhỏ dòng nước bọc lấy, phi về phía giống như một chiếc lá liễu. Vì đường sông bỗng nhiên hẹp , truy binh bờ buộc dừng ngựa, nếu sẽ đ.â.m thẳng vách núi. Ta tiếng tuấn mã ghì cương, hí lên dứt.
Phía bỗng nhiên tung bọt trắng xóa, liếc mắt, thấy một thác nước nhỏ, cao chừng tới ba thước.
Ta hét to một tiếng "Cẩn thận!" ôm đầu, nép sát mặt sàn, đồng thời kéo ngã Hồng Trọng.
Tiếng vượn hú dọc hai bờ sông, con thuyền vạn trùng núi.
Chiếc thuyền nhỏ xuôi dòng chạy băng băng, trong địa giới Lăng gia; của Giang Hiển Diệu sẽ còn khả năng bắt bọn nữa. Mặc dù nước ven hai sườn tung bọt khiến cả ướt lạnh, vẫn kiềm cảm giác phấn khích. Ta gục đầu sát mặt sàn, chân tay thả lỏng, cơ thể run rẩy như nạn nhân sống sót tai nạn.
Qua đoạn đường nguy hiểm , đường sông bắt đầu chạy chậm, dòng nước dần dần trở nên phẳng lặng. Ánh sáng nền trời tối dần, màn đêm sắp buông xuống. Lúc , mới chú ý tới, bọn bỏ trốn lâu như , mặt trăng lơ lửng phía xa xa, tỏa ánh sáng bàng bạc lạnh lẽo, in mặt sông. Ánh sáng mềm mại, khiến gần như quên mất ban nãy một trận chiến ác liệt cỡ nào.
Ta rốt cuộc cũng thể chậm rãi dậy, đầu hỏi Hồng Trọng: "Sao ngươi tới đây? Là Quốc chủ giao phó ?"
Hồng Trọng trả lời — nàng thể lên tiếng, nhưng mỗi khi cần chuyện với , nàng vẫn tích cực khoa tay múa chân.
lúc , tất cả chỉ là im lặng.
Nàng mặt thuyền, nửa khuất bên trong khoang, bóng tối đen nhánh khiến rõ lắm.
Ta gọi một tiếng: "Hồng Trọng, ngươi chứ?" Nói xong bèn bước qua, định kéo nàng dậy.
Ngón tay chạm một chút chất lỏng gì đó nong nóng. Bấy giờ, cơ thể lạnh toát tựa như một que kem; chất lỏng nóng đến kinh , chạm vô thức rụt tay .
trái tim , giống như đóng băng với tốc độ nhanh ch.óng mặt.
"Hồng Trọng! Hồng Trọng!" Ta hét lên, cố gắng kéo nàng ngoài một chút, xem xét vết thương, tìm cách cầm m.á.u.
khoảnh khắc mới chỉ kéo nhẹ phát hiện căn bản thể cầm m.á.u nổi.
Mặt sàn nàng mới ướt đẫm m.á.u, thứ nước đặc sệt, biến thành màu đen. Hồng Trọng đưa một tay ôm bụng. Tới tận lúc đó, mới phát hiện nàng trúng ít nhất ba mũi tên. Lông trắng đuôi tên c.h.ặ.t đứt nên lướt qua rõ, nhưng quả thực mũi tên c.ắm da thịt, vết thương nào cũng là trí mạng.
Ta men theo ánh trăng, phát hiện mui thuyền b.ắ.n chi chít, sức nặng khiến nó nghiêng một chút, mặt sàn vương vãi những mẩu tên, lớp lông vũ trắng bên tựa như hải âu g.i.ế.c.
Hồng Trọng chắn nhiều tên như , cho nên mới nguyên vẹn như bây giờ.
nàng đỡ tên như thế, một khi thua cuộc thì đều xong đời...
"Hồng Trọng..." Ta tiếp tục gọi, nước mắt tràn ngoài khiến tầm bắt đầu mơ hồ, "Ngươi cố gắng một chút, đưa ngươi lên bờ!"
Ta hét lớn, câu phía là an ủi nàng, chỉ an ủi bản . Trong lòng , chuyện ngoài tầm kiểm soát của con .
Không là tiếng gào của tỉnh là hồi quang phản chiếu (1), Hồng Trọng thật sự mở mắt.
(1) Hồi quang phản chiếu: Sự minh mẫn cuối, lời tạm biệt cuối, vốn để chỉ hiện tượng ánh sáng phản xạ lúc mặt trời sắp lặn khiến bầu trời trở nên sáng hơn trong thời gian ngắn nhanh ch.óng tối . Từ hiện tượng , sử dụng cụm từ để ẩn dụ cho việc một bệnh nặng đột nhiên trở nên minh mẫn, mạnh khỏe.
Ta vội vàng tháo chiếc mạng che mặt của Hồng Trọng, để nàng hô hấp dễ hơn một chút.
Đôi mắt đốm đỏ của Hồng Trọng đảo một vòng, hiện lên một chút ngượng ngùng, mất tự nhiên.
Đã đến lúc , nàng vẫn để ý ngoại hình xí của ...
"Hồng Trọng... Ngươi ..." Khoảnh khắc , cảm giác bất lực khủng khiếp bao trùm lấy , thốt lên câu gì cũng cảm giác vô nghĩa. Ta nỡ thẳng, lệ trào khỏi mắt, tích từng giọt từng giọt vết m.á.u đen đen đỏ đỏ. "Ngươi cố gắng một chút... Ngươi vẫn còn tương lai tươi sáng, Lương Vũ vẻ thích ngươi... Quốc chủ ngươi âm thầm dò xét hai năm, là một nam t.ử , mới bắt đầu giật dây giúp các ngươi... Quốc chủ... cũng quan tâm ngươi, ngươi , Quốc chủ sẽ đau lòng..."
Hồng Trọng , nàng theo đúng hướng mà lắc đầu thật mạnh. Ta nhận nàng đang gì đó, nên chợt dừng , vì đó chính là di ngôn cuối cùng.
Tay nàng khẽ nhúc nhích, hình như chỉ phía trong vạt áo. Ta theo hướng chỉ, lấy một chiếc túi màu đen khỏi áo Hồng Trọng.
Ta dùng ngón tay run rẩy cấp tốc mở túi , bên trong là một chiếc bình thủy tinh nhỏ, chất lỏng trong đó giống y hệt màu sắc của con thuyền hiện tại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-72-di-ngon.html.]
Là m.á.u?
Máu của Hồng Trọng ?
Nàng đưa m.á.u cho để gì?
Chưa kịp suy nghĩ, "đinh" một tiếng, món trang sức màu xanh biếc bên trong rớt .
Ta liếc sang, đây hoa tai của Lăng Thanh Vân ? Ta nhớ đây rõ ràng vẫn mang bên .
giây tiếp theo, mới phát hiện là . Ta từng thấy hoa tai của Lăng Thanh Vân, đeo lâu , khó tránh chuyện cũ , còn cái mới hơn nhiều.
Chẳng lẽ đây chính là chiếc khuyên còn của Lăng Thanh Vân, Hồng Trọng lặng lẽ giữ ?
Hồng Trọng cho m.á.u và trang sức của ? Ta chút mơ màng, hiểu ý của nàng. Thấy thở Hồng Trọng càng lúc càng dồn dập, còn thời gian phân tích, vội vàng đỡ lấy nàng, cố gắng tìm cách giúp nàng thông khí.
Hồng Trọng chộp lấy tay , chịu để đỡ, mà chữ xuống lòng bàn tay.
Nàng đang gì chứ? Ta giơ bàn tay lên, hình như là một chuỗi . Không vì bàn tay nhiều mồ hôi , những nét xiêu xiêu vẹo vẹo, trông mấy rõ ràng, đầu óc nhất thời liên tưởng bất cứ chuyện gì liên quan tới con .
Hồng Trọng ho một tiếng, dường như đang dùng chút sức lực cuối cùng. Nàng giơ một tay lên, vươn về phía , vết m.á.u tay loang tựa những hoa văn, lấp la lấp lánh. Rõ ràng nàng bắt đầu khống chế nổi cơ bắp, các ngón tay đều run rẩy. Ta đoán, lẽ Hồng Trọng đang thủ ngữ, nên mặc kệ con và cái túi , tay nàng chớp mắt, sợ bản sẽ bỏ lỡ bất cứ thông tin nào.
Hồng Trọng chỉ tay ngoài. Nếu nhớ lầm, thì động tác là ám chỉ " nọ".
Người nọ là ai? Lòng xẹt qua một nghi vấn nhỏ, đó thấy Hồng Trọng thu tay về, khua tay múa chân, vu.ốt ve n.g.ự.c.
Trái tim, tình yêu, bản – nàng đang cái nào.
Sau đó, Hồng Trọng bỗng chỉ về phía . Ta chút kinh ngạc, đưa tay chỉ , dường như đang chứng thực lời nàng .
Đôi mắt nàng chậm rãi chớp hai cái, vẻ là gật đầu. Sau đó co ngón tay, để lộ ngón trỏ , động tác "chín."
Cuối cùng, nàng cứ lặp lặp động tác ban đầu, chỉ ngón tay ngoài.
mà, Hồng Trọng thể thành động tác cuối, bàn tay thô ráp, khác hẳn với khuê nữ của nàng, rơi từ trung, đập thật mạnh xuống mặt thuyền, đầu cũng trượt khỏi tay .
Đôi mắt mang theo đốm đỏ, thể hình dung là xí xinh sẽ bao giờ mở nữa.
Con d.a.o sắc bén mà Lăng Thanh Vân lấy tự hào nhất, cứ lặng lẽ gãy đôi giữa dòng sông trăng.
Vị phu quân mù ôn hòa, hiền hậu đang chờ đợi nàng, tỉ mỉ chuẩn cho nàng gả đến cũng vĩnh viễn gặp nàng nữa...
Ta bắt đầu gào .
Năm đó cha mất, nhớ bản hề .
Ta vì bản cho một nhân vật trong sách, tới mức thê lương.
Ta vuốt mắt Hồng Trọng, để nó nhắm .
Ánh trăng chiếu lên mặt nàng, khiến khuôn mặt thô ráp trở nên mềm mại.
Ta định niệm cho nàng một đoạn kinh, nhưng phát hiện bản thật chẳng hiểu bất cứ bài kinh Phật nào, cuối cùng, hiểu trong đầu nảy một câu, bèn lặp lặp một cách máy móc:
"Nhữ sinh vô ác, t.ử tất bất đọa (2)..."
"Nhữ sinh vô ác, t.ử tất bất đọa..."
"Nhữ sinh vô ác, t.ử tất bất đọa..."
(2) Câu thuộc bất cứ bài kinh nào, đại khái mang nghĩa răn dạy con : Nếu chuyện ác thì khi c.h.ế.t sẽ đọa cõi địa ngục.
...
Đến khi bình tĩnh , con thuyền rốt cuộc cũng trôi bờ.
Di ngôn của nàng , nhất định là chuyện quan trọng. Ta giải bằng nó.
Ta hồi tưởng thủ ngữ, bắt chước theo dáng vẻ của nàng, lặp lặp động tác , mò mẫm ý nghĩa của nó.
Người nọ, tim, ngươi, chín (3), nọ...
Ta lắp bắp nhẩm mấy , đột nhiên hiểu :
"Ngài thích ... Cứu ngài ..."
(3) Số chín (九) và cứu (救) phát âm gần giống .