Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 70: Gặp Riêng Lão Quốc Chủ

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cáo biệt đôi phu thê Phong Gian Nguyệt, trong lòng chút chua xót. Bất kể vì bằng hữu rạn nứt là nhiệm vụ điều tra khó thành.

Ta đột nhiên nhớ một chuyện, Thần Dị ký vẫn còn ở chỗ Tiểu Vương, nhưng thời khắc quá muộn, thứ nhất là bọn họ về phương nào, thứ hai, còn tâm trạng truy tìm nữa.

Vô Nhai các cũng nhiều sách như thế, Lăng Thanh Vân chắc phát hiện , tiên chỉ thể nghĩ .

Ta thả xích , báo tình huống bên cho Lăng Thanh Vân , tìm tới tiêu cục chuyên hộ tống, định trở về Lăng quốc.

Vừa mới tiêu cục, đột nhiên thấy gọi , giọng điệu xem chừng sung sướng. Ta vội vàng ngẩng đầu lên , mới phát hiện là phụ nữ nhảy xuống sông tự vẫn đó.

Người phụ nữ nắm tay một tiêu đầu hình cao lớn, thấy , nàng bèn kéo đến: "Ân nhân, ngờ gặp ở đây! Nhờ lời của ngài, tướng công thực sự về !"

Ta về phía tiêu đầu , oai phong lẫm liệt, sắc bén khôn khéo, qua võ.

Xem phụ nữ thuật cho trượng phu chuyện lúc , tiêu đầu rối rít cảm tạ: "Ta chuyện cơ mật nên nán ở bên ngoài lâu, tiện báo cho nương t.ử, suýt nữa ăn năn cả đời, bây giờ phu thê thể đoàn tụ, thật sự đa tạ ân nhân."

Ta vui mừng khôn xiết, đúng lúc đang cần tìm tiêu sư, nên ở nhà nàng dùng một bữa cơm. Suốt bữa ăn, bọn chỉ trò chuyện tình hình dịch bệnh Tam Sơn, nhắc đến phụ mẫu và qua đời, đôi phu thê vô cùng đau khổ. Thiếu phụ hỏi hai ân nhân khác đang ở , đành tìm một lời dối cho lệ, chỉ đáp rằng ba tách .

Được một nửa, tiêu đầu bỗng nhắc canh nguội, kêu phụ nữ hâm .

Người phụ nữ khỏi, phát hiện tên tiêu đầu chằm chằm, chút thảng thốt.

lướt qua, phát hiện ánh mắt ác ý, mà dường như đang nghiêm túc quan sát.

Chẳng lẽ nhận ư? từng gặp bao giờ.

Không ngờ, trong lúc còn chìm trong suy nghĩ, đại hán cường tráng tự dưng xoay quỳ xuống, khấu đầu với , : "Lăng phu nhân, xin hãy cứu mạng quốc gia !"

Ta hoảng sợ, con chi tiết thế? Phản ứng đầu tiên của là kinh ngạc xua tay, đáp: "Ngươi nhận nhầm ."

Tên tiêu sư cố chấp, ngẩng đầu : "Lăng phu nhân, còn nhớ túi giấy vàng ?"

Hắn xong, đột nhiên ấn tượng, trái thấp giọng hỏi: "Ngươi là...?"

Tiêu sư vài câu, giới thiệu phận thật của .

Hóa chính là nội ứng quyền một vương t.ử khác, bình thường lấy phận tiêu đầu vỏ bọc, chủ nhân của giáng chức, bây giờ Giang Hiển Diệu một tay che trời trong cung, dối gạt , Lão quốc chủ gần như tách biệt với thế giới, nhận bất cứ thông tin nào chân thật. Ôn dịch giống như cháy rừng, lửa lan đồng cỏ, càng ngày càng nghiêm trọng, khiến nôn nóng.

Cho nên, phái báo tin cho An thị, yêu cầu thêm d.ư.ợ.c liệu chính là , kẻ ẩn nấp trong cung, chờ thời cơ ném cho cái túi vàng, dẫn dắt bọn đến miếu Ôn nương điều tra cũng là —— đây cũng là lý do vì nhận .

Trùng hợp đến khó tin, tự dưng cứu thê t.ử , gặp nữa trong tình cảnh như .

Nói chuyện một lúc, cảm thấy khá đáng tin, thứ nhất là qua cách chuyện trò thành khẩn, đầu đuôi rõ ràng, giống như diễn kịch. Thứ hai là, nếu gây bất lợi cho , thì đừng hòng bước qua cánh cửa mặt.

Ta yên lòng, tiếp: "Tình huống bên , truyền tin cho Quốc chủ Lăng thị, hai nước giáp ranh, chắc chắn sẽ yên quan sát."

Hán t.ử trở nên vội vàng: "Nếu Lăng quốc chủ mặt, thì càng khó giải quyết!"

Ta sửng sốt, đó mới nhận logic ẩn bên trong.

Bởi vì một khi Lăng Thanh Vân mặt, chuyện sẽ biến thành quốc sự, các đất nước đàm phán với .

Thử ngẫm nghĩ , nếu ngươi là Giang Hiển Diệu, dẫn ôn dịch nước của , ngươi để Lăng thị tiến điều tra nội bộ ? Tất nhiên là thể!

Nói đạo lý một chút, thì Tam Sơn chính là một đất nước độc lập, thống trị nó quyền từ chối bất cứ kẻ nào xâm phạm, mà vấn đề gì.

Cho nên, nếu y nhất quyết từ chối thì Lăng Thanh Vân thể nhúng tay?

Một là ngại ngùng vuốt mũi trở về phủ, mặc kệ Giang Hiển Diệu xằng bậy.

Nếu phương án một, chỉ dùng vũ lực, mạnh mẽ can thiệp.

mà, một khi cưỡng chế tiến nước , nhất định sẽ dư luận chỉ trích, cho dù lùi một bước, tạm gác những lời chỉ trích sang một bên, quân lực của Lăng quốc đương nhiên thể đ.á.n.h bại Tam Sơn, chỉ điều, phía Giang Hiển Diệu chính là Phong gia, ngươi thể đoán phản ứng của bọn họ, can thiệp một cách công khai, trường hợp tệ nhất là lau s.ú.n.g cướp cò, trực tiếp tham chiến. Nếu hai nước Phong Lăng xung đột, thì thứ nhất là Lăng quốc chắc chắn sẽ thắng, thứ hai là dù thắng, nhất định cũng lưỡng bại câu thương, sinh linh đồ thán. Phải suy xét cẩn trọng.

Ta nghĩ kỹ mới đáp: "Ngươi lý, nhưng ngươi kêu cứu các ngươi, hiện tại đơn thương độc mã, thể gì chứ?"

Hán t.ử tiếp tục: "Hiện giờ Lão quốc chủ đang tĩnh dưỡng ở cung Đông Tuyền, đây là cơ hội ngàn năm một, thuộc hạ nhờ Lăng phu nhân một yết kiến Lão quốc chủ, báo tình hình thật cho ngài . Lão quốc chủ Phu nhân lớn lên, còn là của An quốc chủ, lời , khi Lão quốc chủ sẽ ... Để ngài rõ chân tướng, tuyệt đối thể giao Tam Sơn cho cái tên Giang Hiển Diệu lòng lang sói, tham lam hiểm độc !"

Ta suy tư một lát, cũng thừa nhận đề xuất của là phương án nhất. Bây giờ Lão quốc chủ Giang Hữu Quốc vẫn còn sống, khả năng chặn đường Giang Hiển Diệu, chuyện của Tam Sơn thì nên để nội bộ Tam Sơn tự giải quyết, nhất nên để nó ngoặt hướng bất ngờ. Nếu thành công thì một mũi tên trúng ba con nhạn. Đưa vụ ôn dịch ngoài ánh sáng, đồng thời cũng khiến Lăng thị rơi phiền phức, thể ngăn cản dã tâm của Phong thị với Tam Sơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-70-gap-rieng-lao-quoc-chu.html.]

Chỉ là xét cho cùng, phương án vẫn quá hấp tấp, phụ thuộc quá nhiều vận may, chuyện đồng nghĩa với hy vọng của tất cả đều dựa địa vị của An Khả Tâm. Ta chần chừ đáp, thể để truyền tin, bàn bạc với phu quân một chút .

Tiêu sư liên tục dập đầu: "Đông Tuyền là hành cung ngoài thành, mạch nước thông chằng chịt, các tòa cũng rải rác, thủ vệ nghiêm, hơn nữa thuộc hạ vẫn đủ năng lực đưa một cách bí mật. Hai ngày nữa, Lão quốc chủ sẽ di giá về kinh đô, cơ hội vuột mất sẽ khó lấy , nếu Phu nhân bằng lòng giúp đỡ, nhất định lợi dụng hai ngày ."

Có lẽ nhận vẫn do dự, bèn giơ một tay lên thề: "Lăng phu nhân, phụ mẫu đáng thương của thuộc hạ đều mất vì dịch bệnh, lời thuộc hạ đều là sự thật, nếu nửa lời dối trá, thuộc hạ sẽ nhiễm dịch qua đời!"

Nói đến đây, hốc mắt đàn ông cao bảy thước đỏ lên, khấu đầu thêm nữa.

Con cỏ cây, thể vô tình, ngẫm nghĩ lâu, vẫn cảm thấy, Tam Sơn giao với nhiều nước, nếu ôn dịch lan , e là Lăng thị cũng khó may mắn thoát khỏi.

Huống hồ, gì An Khả Tâm cũng là cháu gái ngoại danh nghĩa của Lão quốc chủ, chỉ cần ông lão điên, cho dù ông tin lời thì cũng nể mặt tỷ tỷ, khiến gặp bất cứ nguy hiểm gì.

Nghĩ xong, bèn đồng ý với đề nghị của , xích thả , nên chỉ thể mượn bồ câu của tiêu cục, kế hoạch giản lược đó gửi cho Lăng Thanh Vân.

-

-

Cung Đông Tuyền.

Ý tựa như tên, nơi nhiều suối nước nóng, chi chít như trời, các tòa nhà cũng dựng rải rác quanh dòng suối, chỉ một đại điện dựng thẳng ở hồ, trong điện thể ngâm suối để thả lỏng cơ bắp, kí.ch th.ích tuần , tránh mưa gió chật vật bên ngoài.

Như lời tiêu sư , vì sông suối chằng chịt, diện tích cũng lớn nên hộ vệ canh gác ở đây nghiêm ngặt như vương cung trong thành, đưa đến chốn , trèo tường , băng qua hòn non bộ, tiến thẳng đại điện mà Lão quốc chủ thường ở trong.

Đến đại điện, mới thấy hai tên thị vệ canh gác bên ngoài, hít một , chỉnh trang y phục, chậm rãi bước lên cầu thang, thong dong tiến .

"Kẻ nào?" Thị vệ thứ nhất giơ binh khí lên, chĩa mặt .

"Làm càn, Vương cơ An thị, Phu nhân Lăng quốc, các ngươi nhận ?" Tiêu sư phía quát.

Hiện tại, đương nhiên vẫn đang nữ phẫn nam trang, chỉ là trang điểm một chút, mặc dù mặc triều phục, nhưng ít nhất khôi phục một chút dáng vẻ của hoàng hoa khuê nữ, tiêu sư giả hộ vệ, lưng .

"Là ," Ta khẽ mỉm , rút ngọc bài An thị .

Thị vệ bên cạnh Lão quốc chủ từng thấy An Khả Tâm, khi thấy ngọc bài, họ dám phủ nhận, nhưng vẫn chần chừ, cẩn thận hành lễ xong, một ngẩng đầu hỏi: "Vương cơ, tại tới đây? Thuộc hạ nhận bất cứ thông báo nào từ An thị Lăng thị."

Ta đáp: "Tỷ tỷ thể đại bá khỏe, cho nên lo lắng, tỷ tỷ tình cờ tìm một ngọc sâm, mới dùng một nửa thấy rõ công hiệu, nên giao cho mang tới, cũng vì thế nên xem chừng hợp lễ nghi triều. Mong hai vị nhân nhượng, thông báo một tiếng, để mang ngọc sâm dâng cho đại bá."

Thị vệ bên trái lộ vẻ mặt khó xử, : "Mặc dù là , nhưng bây giờ Quốc chủ đang mang bệnh nhẹ, dễ phong hàn, Tiểu vương t.ử căn dặn, thể tùy tiện đưa gặp ngài . Chi bằng, chúng thuộc hạ thông báo với Tiểu vương t.ử , khi nhận khẩu dụ sẽ để thông qua."

Ta vất vả lắm mới tránh Giang Hiển Diệu, thể đ.á.n.h động tới y... Ta thầm than.

Tới cũng tới , c.ắ.n răng, cho dù giở trò vô , cũng thấy bằng .

Thế là, bèn cất tiếng õng ẹo, nũng ở ngoài: "Giang quốc chủ, Giang đại bá, con là Khả Tâm đây, con phụng mệnh tỷ tỷ tới thăm , con còn mang theo một ngọc sâm mới tìm, hai tên thị vệ thật to gan, dám gây khó dễ ở ngoài! Người xem, nên phạt bọn chúng thế nào đây?"

Hai tên thị vệ sợ tới mức quỳ rạp xuống đất, miệng kêu lên: "Vương cơ thứ tội, chúng tiểu nhân chỉ theo lệnh, xin Vương cơ lượng thứ."

Nhìn thấy bọn họ quỳ bái loạn xạ mặt đất, cũng chút hổ.

Bởi vì chủ ý của vốn là, nếu Giang Hữu Quốc ở bên trong thấy, ông thể mở miệng vàng gọi , thị vệ bên ngoài tất nhiên cần thông báo cho Giang Hiển Diệu nữa, thuận nước đẩy thuyền, cùng vui.

lúc , bên trong vẫn tĩnh mịch, chút âm thanh nào.

Chẳng lẽ kêu đủ lớn ?

nếu lớn tiếng thêm nữa, sợ động tĩnh quá lớn, bởi vì dù cũng tiến bằng cửa chính, chuyện phụng mệnh tỷ tỷ cũng là lời dối.

lúc , phía đột nhiên xuất hiện một hộ vệ mặc giáp vàng, lẽ phẩm vị khá cao.

Nói thật, căn bản phát hiện bước từ , chẳng khác gì ngoi lên từ mặt đất.

Cũng may, chậm rãi tới, trách cứ hai tên thị vệ: "Đến mặt của Vương cơ An thị mà cũng nhận , các ngươi chán lăn lộn trong cung ?"

Hai tiểu thị vệ cúi đầu, dám cãi .

Nói xong, chắp tay : "Xin Vương cơ yên tâm, thuộc hạ sẽ bẩm báo ngay."

Ta mượn gió bẻ măng, mỉm đáp ngay, "Được."

 

 

Loading...