Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 69: Rạn Nứt
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở Đinh Lan cứu lên bờ, nhưng dáng vẻ hề vui chút nào, thậm chí còn dựng ngược lông mày, tức giận ngút trời.
Phong Gian Nguyệt cởi áo ngoài, định khoác thêm cho nàng , nhưng cũng nàng hất , thà để bản lạnh tới mức răng đ.á.n.h lập cập .
Ta chớp mắt, đột nhiên hiểu .
Vừa , ở sông, Phong Gian Nguyệt cứu .
Lúc bọn còn ở xe, nàng mới nhắc, nếu nàng và Phong Gian Tuyết rơi xuống nước, Phong Gian Nguyệt sẽ cứu ai, nào ngờ trùng hợp như , rơi cảnh tượng lựa chọn kinh điển, chính Phong Gian Nguyệt dùng hành động thực tế, đưa đáp án.
Huống hồ, An Khả Tâm vốn chẳng ca ca của , mà là bạch nguyệt quang mến mộ thời niên thiếu.
Nghĩ đến đây, chợt hiểu sự phẫn nộ của Tiểu Vương, nếu ngâm trong dòng sông băng, lạnh sợ, còn trơ mắt ý trung nhân vớt khác lên , cho dù cố ý, nhưng vẫn sẽ tức giận.
Ta thực sự hổ, bởi vì xuất nên từ nhỏ nhạy cảm với vấn đề , lúc nào cũng cẩn thận để tránh hoài nghi, nhưng nào ngờ, vẫn gây rắc rối cho khác.
Ta vội vàng bước lên xin : "Đinh Lan, cô tuyệt đối đừng hiểu lầm, ban nãy ở gần bờ sông hơn, lẽ trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Phong Gian Nguyệt chỉ đơn thuần cứu , nên căn bản kịp nghĩ nhiều."
Tiểu Vương vốn dĩ đang bực tức Phong Gian Nguyệt, thấy , nàng đột nhiên ngẩng đầu, đưa mắt , bằng giọng điệu quái gở: "Vậy, ý của ngươi là trong tiềm thức, chọn ngươi, đúng ?"
Đầu lưỡi rụt , vội vàng giảng hòa: "Đinh Lan, cô vẫn cứ nhắm như thế, ý , cô thừa Phong Gian Nguyệt đối với như nào, ..."
Ta còn xong, Tiểu Vương lạnh lùng cắt ngang, miệng thở một khí trắng: "Ta , ngươi điều tra ôn dịch, tại cùng Lăng Thanh Vân, đưa ả hộ vệ câm theo, mà cứ một hai tới tìm Phong Gian Nguyệt?"
Ta: "..."
Không cùng Lăng Thanh Vân là bởi vì thể dồn hết việc sang tay quốc chủ; đưa theo Hồng Trọng là bởi vì bọn hứa hẹn với nàng; đương nhiên chuyện quan trọng nhất, chẳng là tranh thủ thời gian đưa Thần Dị ký cho Tiểu Vương .
Trong lòng nghĩ đến đủ lý do, nhưng giải thích thì quá phức tạp. Ta nhanh ch.óng xoa dịu nàng , đành giơ tay lên thề: "Đinh Lan, cô bình tĩnh một chút, tuyệt đối đừng hiểu lầm, thề với trời, hề một chút suy nghĩ mờ ám nào với Phong Gian Nguyệt."
Sở Đinh Lan liếc mắt chằm chằm , đột nhiên, nàng lạnh một tiếng: "Phải! Bây giờ nghèo túng như , ngươi cao cao tại thượng, ngươi đang là Phu nhân Quốc chủ cơ mà, để ý đến ? Có điều, bởi vì quen nên mới hiểu, đời điều bỉ ổi nhất là cướp nam nhân của khác, mà là ăn thì đạp đổ!"
Trong lòng gì đó lộp bộp, ngây tại chỗ, nước lạnh nhỏ từ tóc xuống, đọng thành vũng chân, khiến cảm giác luồng khí lạnh chạy dọc từ chân lên đỉ.nh đầu.
Quả nhiên, Tiểu Vương phẫn nộ tiếp, mới nãy nàng còn run rẩy, nhưng bây giờ bởi vì kích động, nên giọng cũng đanh thép: "Chuyện ngươi xé mảnh giấy gửi cho , mãi đến năm hai mươi tuổi mới ! Lúc còn nghĩ, chỉ là chuyện hồi nhỏ, cho nên so đo!"
Nàng càng càng mất khống chế, cuối cùng còn hét lên: "Không ngờ, ngươi chẳng đổi một chút nào! Uổng công hồi nhỏ còn bênh vực, ngươi An Lăng Dung, bây giờ xem , đúng là mù ! Ngươi chính là cái loại gái đ**m xanh, đồ sói mắt trắng, dáng vẻ chẳng khác gì tiểu tam của ngươi!"
Ta gió, lặng lẽ Tiểu Vương.
Hàng xóm tiểu học của , bạn cùng phòng đại học của , một trong những thứ "bền vững" hiếm hoi nhất trong cuộc đời sóng gió.
Mới một ngày thôi, bọn còn chụm đầu, cùng nghiên cứu Thần Dị ký, quan hệ vẫn còn .
Không ngờ, rạn nứt xảy đột ngột tới .
mà, lớp băng dày ba thước, thể nào do lạnh một ngày, thật nên phát hiện ngay từ , rõ ràng Vương Sở Sở sống cuộc sống túng quẫn, nên bắt đầu hờn dỗi, oán hận.
Hồi bọn còn nhỏ, nàng giàu mạnh mẽ hơn , thậm chí đến khi đại học, sốt ruột kể tình tiết câu chuyện cho , nôn nóng tới mức nhảy cẫng lên, rõ ràng trong mối quan hệ , nàng lúc nào cũng là cho .
Ta nhận quá nhiều sự giúp đỡ từ nàng , thời điểm , lúc nào cũng ở trong tâm trạng mâu thuẫn, ơn tự ti.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-69-ran-nut.html.]
một khi mối quan hệ đảo ngược, giống như một bà con nhà nghèo bỗng nhiên trở nên giàu , cú sốc của nàng chắc chắn còn lớn hơn cả cảm giác trong khi xưa. Nên vẫn hiểu lòng tự tôn tổn thương và sự cam lòng của Tiểu Vương.
Tiểu Vương bùng nổ quá đột ngột, khiến Phong Gian Nguyệt chẳng hiểu chuyện gì đang xảy , ngơ ngác một lúc lâu, đó mới : "Đinh Lan, nàng đang gì ? Sao hiểu? Người khiến nàng tức giận là , nàng nổi trận lôi đình với Khả Tâm gì?"
Câu như đổ thêm dầu lửa. Chỉ thấy Sở Đinh Lan rút chiếc trâm cài đầu, ném thẳng xuống sông, nàng trút y phục, định nhảy xuống sông, miệng hét to: "Không ngờ đỡ cho ả! Ả chính là bạch nguyệt quang của đúng ? Hai các ngươi cùng một giuộc, đừng cứu , cứu gì chứ? Cứ để c.h.ế.t , c.h.ế.t ——" Phong Gian Nguyệt sợ tới mức dám thêm bất cứ câu nào, vội vã tóm lấy tay nàng .
Suy nghĩ cuối cùng trong đầu mà là tìm lý do biện hộ Tiểu Vương: Hồi còn ở hiện đại, nàng cực đoan như thế , hoặc là bởi vì thế giới , nàng bạn bè , nên chỉ thể coi "tình yêu" là điểm tựa cuộc sống, nàng và Phong Gian Nguyệt đang cùng đối đầu với "cả thế giới", cho nên một khi "điểm tựa" bất cứ hành động nào hợp ý, tâm lý Tiểu Vương dễ dàng sụp đổ.
Nói thật là cam lòng, tới đây là để điều tra tình hình dịch bệnh, bây giờ mới chút manh mối, ngờ vì một chuyện vớ vẩn, nhỏ nhặt mà gián đoạn.
cần mặt mũi cũng như cây cần vỏ. Nàng những lời tổn thương như , thể tiếp tục đồng hành cùng bọn họ nữa?
Ta cảm ơn vì nàng từng cho một chút ấm áp, nhưng ngờ, khi cơn giận bộc phát, sự thật trong lòng mới lộ .
Ta chỉnh trang y phục, : "Sở Sở, cô một câu, xong xuôi sẽ rời ."
Tiểu Vương đang điên cuồng, cuối cùng cũng dừng .
"Tại Phong Gian Nguyệt cứu ," Ta lên tiếng, "Đầu tiên, chính cũng ngạc nhiên, nhưng khi suy nghĩ, hiểu thấu bộ."
"Cô lựa chọn trong vô thức, lựa chọn mang tính chủ quan, thể, cô đúng."
Lần đến lượt Phong Gian Nguyệt bằng ánh mắt ngỡ ngàng, tiếp tục .
" điều đồng nghĩa với việc trong lòng vẫn còn một chút tình cảm với bạch nguyệt quang thời niên thiếu, càng bây giờ lòng với . Thật sự ."
"Mà là thiết lập nhân cách đặc biệt của : Chủ nghĩa hùng."
"Người thế nào mới gọi là hùng? Dũng cảm xông pha, vì quên , đúng ."
"Cô xem, hùng chỗ chúng lúc nào chẳng như , quân nhân ngang qua cổng nhà ba mà vẫn , nhường hy vọng sống cho đồng đội, bác sĩ vì cấp cứu cho ngoài, cuối cùng bỏ lỡ khoảnh khắc gặp mặt cha đang hấp hối..."
"Nói cách khác, họ luôn sẵn sàng hy sinh bản vì khác, thậm chí là sẵn sàng hy sinh " " để cứu giúp " ngoài"."
"Vĩ đại ? Thật vĩ đại. đó cũng đồng nghĩa với việc: Một khi coi cô là " một nhà", trong tiềm thức, cô xếp phạm vi " thể hy sinh"."
"Phong Gian Nguyệt cứu , chẳng qua là vì coi cô là " một nhà"."
"Ta hề hùng xa, kính trọng bọn họ. mà, ánh mặt trời dù sáng đến , mặt đất vẫn tồn tại bóng tối. Mặt trái của hào quang " hùng", chính là hy sinh cảm xúc của một vài ."
"Ta chuyện là nhắc cho cô, Phong Gian Nguyệt cứu , vì trong lòng tình cảm mờ ám. Đương nhiên cũng , nếu cô bóng râm ánh mặt trời, thì một ngày nào đó, cô sẽ thất vọng."
"Ta hết , cô hiểu cũng là chuyện của cô," Nói xong câu , xoay rời .
Phong Gian Nguyệt phía , gọi vọng theo: "An Khả Tâm, lạ nước lạ cái, thể một ?"
"Ta tiền, thuê một tiêu đầu (1) tự khắc sẽ về ." Ta lạnh nhạt đáp lời, đồng thời khom cáo biệt, "Chuyện ôn dịch liên quan tới bách tính, mong Phong công t.ử để việc tư ảnh hưởng, tiếp tục điều tra."
(1) Tiêu đầu: Cao thủ võ lâm, nhận trọng trách bảo đảm an cho một là tài sản.
Hình như Phong Gian Nguyệt đuổi theo , nhưng Sở Đinh Lan trong lòng thút thít, buộc dừng .
Ta cảm thấy mất mát, nhưng còn xen lẫn một chút nực . Đại hùng trong nguyên tác tổn thương ý trung nhân, bảo vệ bằng hữu, khiến ca ca phiền lòng, dường như cả thế giới ruồng bỏ. Hẳn là thất bại ?