Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 65: Nhiệm Vụ Cuối Cùng
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi phát lì xì xong, Lăng Thanh Vân chu đáo báo cho , ngày mai cần dậy sớm, tất cả đều dập đầu tạ ơn, bọn họ rôm rả rời khỏi cung điện, cuối cùng, thấy cất tiếng gọi: "Hồng Trọng, ngươi đây một chút."
Lòng thoáng xao động, nhưng rõ đây là cảm giác gì, chỉ linh cảm, chẳng lẽ sắp sửa gì đó?
Hồng Trọng bước tới, chút chần chừ. Lăng Thanh Vân mỉm : "Hồng Trọng, qua năm nay, ngươi tăng thêm một tuổi ."
Hồng Trọng ngẩng đầu, dường như cảm nhận gì đó, bầu khí trong cung Bích Lan nhất thời kỳ quặc.
"Ngươi cảm thấy, Lương Vũ thế nào?" Lăng Thanh Vân hỏi.
Lương Vũ chính là biểu của thị vệ trưởng, cũng là tên nam t.ử chung đội với Hồng Trọng.
Hồng Trọng ngơ ngác mắt chủ nhân của , mất nửa ngày vẫn đáp lời.
Lăng Thanh Vân đành tiếp.
"Thật năm , ngươi đủ tuổi xuất cung , chỉ là ích kỷ, cứ mãi dựa dẫm ngươi..."
Bọn giữa cung Bích Lan, đại điện nãy còn náo nhiệt, bây giờ bỗng nhiên chút trống trải. Thậm chí câu của Lăng Thanh Vân còn liên tục vọng từ những bức tường: Dựa dẫm, dựa dẫm... ngươi...
Hồng Trọng há miệng thở d.ốc, thể phát bất cứ âm thanh nào, hai hàng nước mắt chậm rãi lăn từ đôi mắt đốm đỏ.
Lăng Thanh Vân vội vàng lên đỡ nàng , chút hoảng loạn: "Được , , chuyện gì mà ?"
Hắn giơ ống tay áo lau nước mắt cho Hồng Trọng, nhưng bàn tay mới giơ một nửa, dường như cảm thấy thích hợp, đưa khăn tay cho , để bước đến.
"Hồng Trọng, còn tưởng ngươi sẽ vui mừng," Hắn tiếp, "Năm đó, ngươi Phong Tuyên Nhược đưa đến chỗ , bất đắc dĩ trở thành thanh đao của , suốt mười năm, bây giờ trả tự do, lẽ nào vui mừng?"
Hồng Trọng thể nào chuyện, chỉ thể dùng thủ ngữ đơn giản của câm điếc: "Là tự nguyện ý."
Lăng Thanh Vân bật chế giễu: "Thật , chính ngươi cũng bản tự nguyện . Giống như chuyện ngươi bao giờ gặp các nam t.ử khác, cho nên mới coi một thứ cặn bã là bảo vật."
Hồng Trọng lời nào, chỉ liên tục lắc đầu, giống như phủ nhận lời , nước mắt càng lúc càng giàn giụa.
"Chung quy ngươi vẫn cuộc sống của riêng ," Lăng Thanh Vân mỉm dịu dàng, hình như đuôi mắt đỏ lên, "Ngươi là một cô nương , đáng yêu thương, kính trọng, coi ngươi là chủ, chứ biến ngươi thành công cụ cả đời."
"Lúc , là ích kỷ, rõ buông tay mà vẫn ỷ ngươi."
" mà hiện tại, tin bản tìm cho ngươi một tương xứng, mới hai mươi sáu tuổi, bởi vì đôi mắt thể nên từng thành , để mắt tới hai năm, phẩm hạnh đoan chính, ôn hòa, hiền hậu, chính trực, là một nam t.ử đáng tin..."
"Hồng Trọng ," Lăng Thanh Vân thấy nước mắt nàng càng ngày càng nhiều, cuối cùng vẫn kìm nổi, bước tới cầm khăn lau cho nàng , khẽ thở dài, "Đừng trách tìm cho ngươi một mù."
"Ngươi rằng," Hắn chợt bật , "Nam nhân đều giống như , xem trọng ngoại hình."
Hồng Trọng cúi xuống, quỳ gối mặt đất. Nước mắt tích thành một vũng nhỏ mặt đá cẩm thạch trơn bóng.
Ta ở bên cạnh, trái tim như một cái chày thúc , nên gì, rõ ràng trong cuộc nhưng ngăn nổi cảm giác xót xa.
Hóa , hai năm chủ động tìm kiếm phu quân cho Hồng Trọng. Vậy mà đó còn phê bình trong Vô Nhai các, thật chỉ bản là hồ đồ.
Chọn ngàn chọn vạn, cuối cùng chọn một kẻ mù.
Bởi vì khía cạnh xí nhất trong lòng con , sợ Hồng Trọng sẽ chịu cô độc, ấm ức.
Hắn tính toán Hồng Trọng, chuyện mà phụ chân chính cũng chắc .
, rốt cuộc vẫn chẳng trưởng bối của nàng , mà là ý trung nhân của Hồng Trọng.
Hơn nữa, với sự nhạy bén của , chắc chắn chính cũng nhận điều .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-65-nhiem-vu-cuoi-cung.html.]
Đứng lập trường của , hành động đều thể hiện sự yêu thương tàn nhẫn, sự quan tâm lạnh lùng.
"Nếu ngươi cảm thấy việc quá nóng vội, quên mất thể diện của cô nương trong nhà," Lăng Thanh Vân tiếp tục , giọng mang theo một chút nghẹn ngào, "Thì thể đính hôn , để nhà bọn họ chuẩn từ từ, tam thư lục lễ, tam môi lục sính, thể thiếu món nào, cứ từ từ... Sau , ngươi cần những nhiệm vụ nguy hiểm nữa, cứ ở trong cung chăm sóc hoa cỏ, chờ nửa năm , chọn một ngày , xuất giá là ..."
Hồng Trọng hề bất cứ động tác nào dư thừa, cúi xuống đất, cung kính dập đầu một cái.
Ta Hồng Trọng quỳ lạy, cảm giác chua xót nên lời.
Tư thế nàng dập đầu, giống hệt những tới nhận nhiệm vụ của Lăng Thanh Vân.
Có lẽ nàng cũng coi chuyện là một nhiệm vụ mà Lăng Thanh Vân giao cho.
Nàng đắm chìm quá lâu, thậm chí còn bất cứ suy nghĩ phản kháng nào. Chỉ cần giao nhiệm vụ, nàng sẽ dốc bộ sức lực thành.
Ta nhớ đến lời khuyên Lăng Thanh Vân trong Vô Nhai các.
Khi đó vẫn cho rằng bản vì cho Hồng Trọng.
khi nào, đang áp đặt quan điểm của lên khác?
Hoặc lẽ, nàng vẫn một đoạn tình cảm ngọt ngào dù cho đáp , nhưng hiện tại, đến cả quyền quan sát từ xa, nàng cũng tước mất.
-
-
Giải quyết xong chuyện, Lăng Thanh Vân cuối cùng cũng thở dài một .
Ta hành lễ tạm biệt , chuẩn về tẩm điện của .
Hắn bỗng nhiên giữ c.h.ặ.t .
Ta chút kinh ngạc, tối nay là một đêm trừ tịch bận rộn.
"Chuyện gì ?" Ta hỏi.
"Chuyện chính," Hắn đáp, cuộc trò chuyện với Hồng Trọng ban nãy, giọng vẫn khàn khàn.
"Chẳng lẽ là ôn dịch ở Tam Sơn?" Ta .
Khuôn mặt mệt mỏi của Lăng Thanh Vân hiện lên nụ , nheo mắt : "Khả Tâm đúng là hiểu ý ."
Ôn dịch chờ đợi ai, bọn ăn tết mấy ngày, nó lan rộng bên ngoài.
Lăng Thanh Vân là chủ một quốc gia, nhất định thể đích xử lý hết việc. Trước đây định sai Hồng Trọng điều tra tình hình, nhưng ngăn . Vừa nãy bọn mới hứa hẹn với Hồng Trọng, nên tiện sai nàng nữa.
Ta xung phong nhận việc: "Để . Nữ phẫn nam trang, lén điều tra, dù cũng quen chuyện ."
Lăng Thanh Vân trầm ngâm: "Năng lực của ngươi, đương nhiên là yên tâm, ngươi cũng rõ tình hình đó, chỉ là, chuyện thuyền vẫn khiến lo ngại, nếu Hồng Trọng , thì ai sẽ bảo vệ ngươi?"
Ta nhanh nhẹn: "Cái đó, thật Phong Gian Nguyệt đang ở kinh Nam Hải, ngươi ?"
"Ồ?"
"Lần còn chạm mặt ," Ta tiếp, "Chi bằng để đưa theo. Thứ nhất, vũ lực đảm bảo, thứ hai, chính ngươi cũng tên tổ tông đó lo chuyện bao đồng, nhất định im ôn dịch hoành hành."
Ta dứt lời, trái tim đập thình thịch, bởi vì bản rõ, đang che giấu chút tâm tư, từ gặp mặt , vẫn cơ hội gặp Tiểu Vương.
Cũng may, Lăng Thanh Vân phát hiện điều đang che giấu, gật đầu: "Tùy ý ngươi, đường cẩn thận."