Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 64: Đêm Giao Thừa
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta vẫn nhớ chuyện đưa Thần Dị ký cho Tiểu Vương, nhưng tết yến hội liên miên, nên tạm thời cơ hội tìm nàng .
Rất nhanh, thành giăng đèn kết hoa, tiếng pháo rộn ràng.
Trừ tịch (1).
(1) Trừ tịch, còn gọi tên là đêm ba mươi, là thời gian nửa đêm, thời khắc giao thừa giữa năm mới và năm cũ.
Bữa trưa là cung yến vô cùng long trọng, cử hành ở cung Bích Lan, quan quý tộc Lăng thị đều tham gia.
Mặc dù long trọng, nhưng theo lệ cũ, vẫn chẳng gì đáng khen, ngẫu hứng thơ nhận thưởng, tan tiệc. Thân nhân gần nhất là Hữu Tùng và Hữu Bách, nhưng gì cũng cách một cành, cháu trai ruột thịt, Lăng Thanh Vân đành để bọn họ trở về, ăn tết cùng với phụ mẫu trong nhà.
Những gắn bó thiết thật chính là những nán cung yến.
Lăng Thanh Vân tiếp đón thị vệ trưởng, Hồng Trọng, Dao Cơ, Ngô Đồng, cùng vài lão cung nhân đáng tin khác, ngoài hoa viên ngắm tuyết, đây cũng là phong tục, đều vất vả suốt một năm, chỉ hôm nay phân biệt quân thần chủ tớ, uống rượu đố, đ.á.n.h bài mua vui.
Trong đám đông chỉ một nam t.ử trẻ tuổi là quen , Lăng Thanh Vân tủm tỉm giới thiệu, đó chính là biểu của thị vệ trưởng.
Vóc nam t.ử còn cao hơn Lăng Thanh Vân hai phân, tướng mạo đoan chính, dáng vẻ đường hoàng, giọng điệu khi chậm, qua vẻ là con ôn hòa, chính trực.
Chỉ một chuyện duy nhất, mù bẩm sinh.
Cho dù như vẫn thể phủ nhận chuyện là một nam t.ử hấp dẫn, chú ý, khi Ngô Đồng , ánh mắt còn chút ngại ngùng.
Ta vốn kinh ngạc, tại đưa một biểu xa lạ đến. chỉ trong chốc lát, một ý nghĩ lóe lên, đoán phần nào suy nghĩ trong đầu Lăng Thanh Vân.
Lăng Thanh Vân chia , hai cặp một đội, mỗi đội đắp một tuyết, cuối cùng để chấm điểm, đội điểm cao nhất sẽ thưởng, đội điểm thấp nhất sẽ phạt thơ.
Quả nhiên, đúng như dự đoán của , phân Hồng Trọng và nam t.ử trẻ tuổi một đội.
Rất nhanh, bừng bừng khí thế, bắt tay việc, Tiểu Thôi của Ngự thiện phòng ôm một đống cà rốt đến mũi cho tuyết—— nhưng chia cho các đội khác, ai nấy đều tức giận mắng nàng nhạt nhẽo.
Lăng Thanh Vân nghiêng dựa lan can, chậu đồng nhỏ đặt mặt chứa đầy nước nóng ngâm rượu, nheo mắt quan sát các đội đắp tuyết, thỉnh thoảng hô lên hai tiếng cố lên.
"Haizz, ngươi đ.á.n.h cược xem đội nào sẽ thắng ?" Hắn .
"Có lẽ là đội của Tiểu Thôi," trả lời, "Dù cũng chỉ nàng độc chiếm cà rốt."
Lăng Thanh Vân nheo mắt, buồn bã : "Còn đ.á.n.h cược đội của Hồng Trọng."
Ta về phía cặp đôi Hồng Trọng, chút thấp thỏm, quả thực Hồng Trọng lúc nào cũng đáng tin, nhưng bây giờ cặp của nàng , một câm, một mù, nếu thể chiến thắng thì quả thực siêu phàm.
Ngẫm nghĩ một lúc, : "Được, và ngươi cược một cân tôm khô."
Lăng Thanh Vân ha hả.
mà, chỉ quan sát như , cảm thấy nhàm chán, bèn nhấc tà váy lên, nhảy xuống bên .
Lâu lắm đắp tuyết, gần như quên mất thú vui thời thơ ấu .
Lăng Thanh Vân bỏ một cũng mất hứng, xuống giúp một tay.
Hắn chẳng năng khiếu nặn tuyết, nên đành để cái máy múc tuyết cơ học.
Sau một lúc lâu, tuyết của cuối cùng cũng thành, bọn đến đ.á.n.h giá từng cặp một.
Quả nhiên, chỉ mỗi tuyết của Tiểu Thôi là mang cái mũi hồng hồng, đôi mắt đen lấp lánh, giữa đám tuyết mộc mạc, trông nó cực kỳ phong cách.
Người tuyết của thị vệ trưởng là một con quái vật từ quả dưa nứt và quả táo nhăn, khiến ai nấy đều nắc nẻ.
Quay sang Dao Cơ và Ngô Đồng, cũng chẳng hình thù gì, tuyết thì quá to còn đầu thì quá nhỏ, qua tựa như "Con Đầu To, Bố Đầu Nhỏ".
Cuối cùng đến cặp đôi Hồng Trọng, sững sờ.
Người tuyết cà rốt, chính xác là cần: Đầu nó đội một chiếc mũ cói, mặt che khăn đen, kín mít. Chỉ khắc họa vài nét đơn giản nhưng vẫn nhận dáng vẻ của cao thủ nhẫn thuật.
Lăng Thanh Vân tán thưởng: "Ai đề chủ ý ?"
Biểu của thị vệ trưởng cúi hành lễ: "Hồi Quốc chủ, cả hai chúng thần thương lượng cùng ."
Nói xong, dùng ngón tay hiệu, chữ lên lòng bàn tay của Hồng Trọng.
Lăng Thanh Vân hài lòng mỉm : "Xem thắng ."
Dao Cơ : "Đừng vội, đừng vội, xem của Phu nhân ."
Người tuyết của cà rốt, cũng chẳng mũ cói trang trí linh tinh, nhưng lúc đó, chạy tới chỗ Lăng Thanh Vân mượn một chiếc khuyên tai, ấn lên tai tuyết, đó dùng ngón tay, vẽ hai con mắt đang cho nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-64-dem-giao-thua.html.]
Mọi thấy lập tức ồ lên.
Ngô Đồng nhảy nhót: "Giống quá!"
Tiểu Thôi cũng lên tiếng: "Quả thực y như đúc!"
Ta ngắm nghía tuyết, sang bản gốc, cảm thấy hài lòng. Tác phẩm nghệ thuật quan trọng nhất là mức độ chuẩn xác, mới chấm hai nét điểm nhấn, tái hiện nụ suốt ngày treo mặt Lăng Thanh Vân.
Chỉ Lăng Thanh Vân bản chính là vẫn duy trì biểu cảm WTF, mặt trông như .
Hắn hậm hực : "Giống cái gì mà giống? Nó mũi."
Ánh mắt bắt đầu đưa qua đưa giữa tuyết và bản chính.
Sau đó Ngô Đồng : "Quốc chủ, khi nào cũng mũi ?"
"..."
Lăng Thanh Vân tức giận, giả vờ cầm tuyết ném Ngô Đồng, khiến nàng sợ tới mức, hi hi ha ha trốn lưng .
, cuối cùng Lăng Thanh Vân vẫn thành công lấy việc công báo thù việc tư, chấm cho đội Dao Cơ và Ngô Đồng điểm thấp nhất, phạt hai nàng thơ, lấy đề là 《Vịnh Tuyết》.
Chỉ là, hai tiểu nha đầu ngâm thơ, cả hai ngập ngừng một lúc, cuối cùng mỗi nàng rặn một câu:
Cái gì bay bổng trời cao?
Đông một đám, tây một ào;
Phải chăng Ngọc Đế xây cung điện,
...
Rải vôi trắng, phủ ngọc trào...
Đoạn vè dứt, tất cả đều đau bụng, thị vệ trưởng đ.á.n.h đổ bầu rượu, Lăng Thanh Vân thì tựa lan can, thể thẳng. Làm hai tác giả kiềm chế nổi nụ , cũng ôm bụng kêu đau.
-
Sau cuộc vui bên ngoài, bọn trở cung Bích Lan, Lăng Thanh Vân sai mang phần thưởng tới, chính là phong bao lì xì, bên trong một ít bạc lá, phân cho để lấy may.
Đây cũng là phong tục, bao lì xì linh vật Lăng thị phát, Lăng Thanh Vân gọi con vũ màu đỏ tới, đưa từng bao cho nó, bất cứ ai nhận quà, một câu gì đó với vũ, nếu vũ chịu đáp lời, Lăng Thanh Vân sẽ cho nó mang lì xì bay đến.
Ngô Đồng là tới đầu tiên, nàng với vũ "Cung hỉ phát tài", đây là một câu an , bởi vì bình thường, trong cung cũng với nó như thế.
Quả nhiên, vũ lập tức trả lời "Cung hỉ phát tài", bay sang, trao cho nàng một bao lì xì.
Vì câu quá an , nên bao lì xì dày lắm, nhưng Ngô Đồng cảm thấy mãn nguyện, lon ton rời .
Sau đó là Tiểu Thôi, nàng chạy tới gọi vũ: "Dậy mau."
Anh vũ lập tức đáp : "Nặn bánh bao, hấp màn thầu nào!"
Mọi đều bật , bởi vì nó giống y như vẹt, nó hiểu lời con , nhưng thường xuyên, đương nhiên sẽ lặp tiếng trong Ngự thiện phòng.
Những tiếp theo đều theo lối mòn, chúc những lời may mắn như bình an vô sự, quốc thái dân an, cũng vài còn cố tình chọc ghẹo con vũ, thậm chí biểu của thị vệ trưởng ngâm một bài thơ, nhưng vẫn vũ trả lời, tóm , đa phần đều nhận lì xì.
Đến lượt cuối cùng, bèn với Lăng Thanh Vân: "Chàng gì với con vũ ?"
Lăng Thanh Vân sửng sốt, đó cũng tủm tỉm, hỏi con vũ: "Mi là ai?"
Hắn thích trêu chọc con vật , nào vũ cũng cất tiếng trong trẻo, trả lời tên của : "Ta là Tiểu Hồng Nương!" Vô cùng đáng yêu.
, nó cực kỳ ngạo mạn, đậu nhánh cây mặt , vỗ đôi cánh đỏ rực vài cái, thốt mấy chữ rõ mồn một: "Ta là ông nội của ngươi!"
Lăng Thanh Vân: "..."
Mọi : "..."
Ta nghiêng ngả đầu bỏ chạy, ngươi nghĩ suốt mấy hôm cung yến, gì , cũng hạt phỉ cơ mà! Nên dùng mấy hạt phỉ, kiên quyết nắn cho con chim, chuyển từ "Ta là Tiểu Hồng Nương" sang "Ta là ông nội của ngươi".
Rất nhanh Lăng Thanh Vân phản ứng , cầm một nắm tuyết đuổi theo , nhét nắm tuyết đó trong cổ áo , mãi đến khi hét lên "Không dám nữa" mới chịu bỏ qua. Mọi xung quanh vỗ tay phì .
Pháo hoa bên ngoài bắt đầu v.út lên, chiếu đủ loại màu sắc trung.
Ta nhớ rõ, rốt cuộc bao lâu bản trải nghiệm cảm giác đoàn viên trong đêm giao thừa.
ở nơi , chẳng ai là nhân của cả.