Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 63: Vợ Chồng Nghèo Khổ, Trăm Chuyện Sầu

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Đêm hai mươi sáu tháng chạp, trời đổ trận tuyết lớn, sáng sớm trong cung ngập màu trắng xóa.

Tết nguyên đán đến gần, nhịp sống trong kinh Nam Hải dần chậm .

Cả năm nay rảnh rỗi, dẫn Dao Cơ và Ngô Đồng cải trang, xuất cung dạo một vòng phố phường ngày tết.

Dọc đường hồi cung, bọn ngang qua một con phố vắng vẻ, phát hiện một con chim thước mỏ đỏ, bộ lông xanh nổi bật nền tuyết mỏng, chiếc đuôi dài xinh ngoe nguẩy mặt đất, dấu chân đỏ tươi như những chiếc lá trúc.

Mặc dù "thanh điểu" là linh vật của An thị, nhưng loài chim hoang dã đầy rẫy khắp nơi, chỉ An thị mới .

Ta đoán, hôm nay tuyết rơi, bọn chúng tìm thức ăn, bèn lấy vài quả táo trong giỏ hàng tết ném cho nó.

Con chim thước đuôi dài bộ lông xanh biếc nghiêng đầu, bằng đôi mắt tròn xoe màu hổ phách, khi chắc chắn nguy hiểm, nó cất đôi cánh bay phành phạch tới, dùng cái mỏ màu đỏ mổ quả táo .

ăn hết, hình như đang tìm cách giấu nhẹm phần còn , chỉ thấy con chim ngậm quả táo nhảy lên đống đất ven đường, bới hai cái nghiêng đầu , chịu chôn tiếp.

Ta đến nghiêng ngả, lẽ nó đang sợ phát hiện chỗ giấu đồ, đến đào trộm mất. là lấy chim đo lòng quân t.ử.

cuối cùng nó vẫn yên tâm, ngậm táo vỗ cánh bay .

Con chim xinh đáng yêu, cứ nhắm mắt chạy theo đuôi nó, Dao Cơ và Ngô Đồng cũng theo sát phía , ba băng qua mấy con hẻm.

Mãi đến khi thấy nó bay một ngôi nhà, mới lưu luyến định rời .

Không ngờ, đúng lúc , chủ nhà bước , suýt chút nữa đ.â.m sầm .

Khoảnh khắc nhận nọ, gần như bịt miệng hét lên: Phong Gian Nguyệt?

Ta kinh ngạc cũng chẳng gì vô lý, ngươi từng xem phim điện ảnh 《Thất Cô》 , hồi xem phim, phản ứng đầu tiên là Lưu Đức Hoa diễn xuất quá chuyên nghiệp, phản ứng thứ hai là chỉ vì lụa. Phong Gian Nguyệt của bây giờ mặc vải thô, ôm một bó củi, tay còn dính bùn, chẳng khác nào bức họa trưng bày: Một nông dân điển trai.

Sở Đinh Lan xuất hiện lưng , cũng mặc váy vải thô, cài trâm gai.

Ta là con nhạy cảm, cả hai mới chỉ trong nháy mắt, nhận vẻ thẹn thùng mặt nàng .

Ta đoán, mặc dù cải trang xuất cung, nhưng y phục vẫn là gấm thêu chỉ vàng, còn nàng hiện giờ, chỉ mỗi một bộ váy ố vàng ở cổ tay. Sở Đinh Lan một cái sân chật chội, chất đầy đồ đạc, đối diện với .

Thật khó mà tưởng tượng, mới mấy tháng đây, nàng vung tiền như rác, thưởng cho thuyết thư ở Trích Tinh lâu. Mà hiện tại trốn chui trốn lủi, rõ ràng mới chỉ ba bốn tháng.

Nếu thuận theo giải thích của nguyên tác, thì thứ nhất lúc vội vã rời , Phong Gian Nguyệt mang theo đồ đạc giá trị, đoạn tuyệt với Phong Gian Tuyết, cho nên can trường sử dụng phận lấy bất cứ thứ gì. Thứ hai, bọn họ quen thói xa hoa, nên nhanh tiêu cạn tiền mặt , sống cuộc sống vật vờ đến ngày mai.

Ta nhớ rõ trong nguyên tác, Phong Gian Nguyệt vốn phóng khoáng, Sở Đinh Lan xuất kỹ nữ chán ghét phồn hoa thế tục, nên cuộc sống ẩn dật khi bỏ vẫn xem như hòa hợp.

bây giờ, Tiểu Vương là nữ chính nguyên tác. Hồi ở hiện đại, nàng thích nhất là những nơi náo nhiệt, gia cảnh cũng khá giả, thích tô son điểm phấn, cái hồi nhập học đại học, nàng còn mang theo mấy cái vali, chỗ chứa chật kín, nhét gầm giường hai chiếc. Cho nên, con đang tiêu tiền như nước, bỗng lo đến chuyện ngày mai ăn gì, đoán nhất định nàng bức bối.

Ta ý, bèn đầu với Dao Cơ Ngô Đồng: "Các ngươi về , một lát nữa tới đón ."

Dao Cơ và Ngô Đồng lui . Thật Phong Gian Nguyệt hề bận tâm, sảng khoái mời trong nhà.

Ta sân, chú chim nhỏ bay , nửa cái sân bé tẹo chất đầy củi, trong nhà còn một cái bếp bằng gạch đất, lửa hun đen sì. Trên bệ bếp chỉ một chiếc chảo sắt, bên trong món gì đó đặc quánh, hình như là cháo, ăn.

Ta hàn huyên vài câu với Phong Gian Nguyệt, nhắc đến chuyện của ca ca . Hắn tiếp chuyện loay hoay nhét củi lò. Động tác mấy thuần thục, nên mất tới nửa ngày, lửa trong bếp vẫn bùng lên.

Sở Đinh Lan nhịn , buông một câu oán giận: "Chàng cứ như thì bao giờ mới xong? Cơm trưa biến thành cơm chiều mất."

Phong Gian Nguyệt cũng mang tính tiểu thiếu gia, nửa đùa nửa thật: "Nếu nàng ngâm mì nước lạnh thì chúng ăn xong ."

Sở Đinh Lan trong, nức nở.

Thấy nàng , Phong Gian Nguyệt hoảng hốt, vội vàng dậy an ủi.

Ta đến đây chứng kiến cảnh tượng vợ chồng son cãi , cũng chút hổ, đành vội giảng hòa: "Đâu chuyện to tát, dù cũng sắp tới tết , chúng ngoài ăn một bữa."

-

Bọn chọn một quán rượu nhỏ gần đó, tiểu nhị trong quán ngậm cây tăm, lẽ thấy hai họ ăn mặc rách nát, đến ngước mắt cũng chẳng buồn, gã kéo một cái ghế , năng cộc lốc: "Ngồi ."

Ta phát hiện vẻ mặt khó chịu của Sở Đinh Lan lúc . Vội vàng lấy một mảnh bạc vụn đưa cho tiểu nhị, : "Mang ngon lên đây."

Tiểu nhị thấy bạc, thái độ đổi ngay lập tức, gã khom lưng: "Tới đây, tới đây!"

Thấy gã khuất, nhanh nhẹn an ủi Sở Đinh Lan, đừng so đo với mấy kẻ trông mặt mà bắt hình dong.

Sở Đinh Lan im lặng, chỉ khẽ cụp mắt.

Cũng may, lúc mang đồ ăn lên, bầu khí vô cùng hài hòa, ngay cả Phong Gian Nguyệt kén chọn cũng khen ngớt miệng.

"Món gà quý phi trắng trẻo, hương thơm ngào ngạt, quả thực chẳng thua kém đồ ăn của Túy Tiên lâu!"

"Bầu rượu cũng tồi, vị ngọt dịu, dư hương cũng nồng, lâu lắm uống loại rượu ngon thế !"

Đồ ăn ở đây quả thực tồi, nhưng mà, cảm thấy đến mức xuất sắc như lời Phong Gian Nguyệt.

Ta đoán: Có lẽ lâu lắm bọn họ ăn cơm ở ngoài, cho nên mới cảm thấy ngon như .

"Gian Nguyệt, kiếm của ngươi ?" Ăn một lúc lâu, mới phát hiện Phong Gian Nguyệt mang theo bảo kiếm, bèn hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-63-vo-chong-ngheo-kho-tram-chuyen-sau.html.]

Ánh mắt Phong Gian Nguyệt một chút mất mát.

Sở Đinh Lan nhỏ giọng: "Cầm ..."

Ta sửng sốt, mặc dù bản con khẳng khái trượng nghĩa gì cả, nhưng xét về công tư, vẫn thể nào bọn họ sống nghèo túng như .

Thế là, bèn lấy vài miếng vàng lá trong lòng , để Phong Gian Nguyệt chuộc bảo kiếm.

"Một bữa cơm là , bọn thể mặt dày nhờ giúp đỡ," Sở Đinh Lan đỏ mặt từ chối.

Ta vội vàng : "Sở cô nương hà tất khách sáo, đời lúc thăng lúc trầm, Phong Gian Nguyệt rốt cuộc vẫn là quốc chủ, vương t.ử của Phong gia, chẳng lẽ sợ trả nổi ?"

Sắc mặt Phong Gian Nguyệt chùng xuống: "Khả Tâm, sẽ về cầu xin !"

"Hắn" , chính là Phong Gian Tuyết, đương nhiên là hiểu, nhưng chỉ mỉm khuyên nhủ: "Gian Nguyệt , chính ngươi cũng , nào đêm thù ngày hận chứ? Ta nghĩ, ca ca ngươi cũng ngươi chọc tức, ngươi định giận dỗi tới bao giờ đây? Ngươi thử nhớ mà xem, cho dù một nghìn điểm thì ít nhất vẫn một điểm , chẳng lẽ ngươi định nhận ca ca cả đời?"

Khuôn mặt Phong Gian Nguyệt thoáng xao động, nhưng vẫn ngập ngừng: "Chỉ là, chuyện với Đinh Lan..."

Ta tiếp tục: "Ca ca ngươi chính là chủ nhân một nước, hy vọng cuộc hôn nhân của ngươi lợi cho chính trị, đó cũng là thường tình. Đối phó bằng cách nào, ngươi quyền lựa chọn, bây giờ ngươi giận dỗi, sẽ càng đẩy xa thôi, giải quyết vấn đề gì. Chẳng lẽ hai trốn tránh cả đời như —— ngươi thì , nhưng lẽ nào suy nghĩ cho Đinh Lan ư."

Phong Gian Nguyệt , vẫn tiếp tục im lặng.

Ta là kiểu giống như thợ dán giấy lỗ hổng, Phong Gian Nguyệt cứu , Tiểu Vương là bạn học của ở hiện đại, đương nhiên sẽ hy vọng những điều nhất cho bọn họ.

Sau một lúc lâu, Phong Gian Nguyệt mới : "Được , chuyện trở về thương lượng ."

Nói xong, nhận lấy vàng lá, đáp: "Khả Tâm, như , bọn nợ một ân tình, ơn lớn, một lời thể nào cảm tạ hết. Hai ăn , sẽ chuộc kiếm."

Ta nhanh nhẹn : "Vậy thì mau , đó là bảo kiếm của ngươi, lỡ như ai đó trúng, thì tiệm cầm đồ sẽ bán mất."

Phong Gian Nguyệt chạy tới tiệm cầm đồ, bàn ăn chỉ còn mỗi và Sở Đinh Lan. Quán ăn kề tết vắng khách, đến tiểu nhị cũng trùm mũ lên mặt ngủ.

Sở Đinh Lan bỗng nhiên gọi một tiếng "An Lị", , nàng phận Tiểu Vương.

Bọn uống một chút rượu, nên khuôn mặt Tiểu Vương chút hồng hồng, nàng kéo tay , nhỏ giọng hỏi: "An Lị, xem, tớ chọn nhầm ?"

Nàng thốt lên câu , là vô cớ. Đứng góc của , hồi ở hiện đại, Tiểu Vương quả thực là một não yêu đương, nhưng mà, nàng một vấn đề đó là mỗi khi bước một cuộc tình, nàng đều đắm chìm quá mức, đem tất cả lý tưởng áp đặt lên đối phương, coi đối phương là tình nhân hảo. Nếu ai một lời về trong lòng, nàng sẽ lập tức nổi giận. Tuy nhiên, theo thời gian, khi những khuyết điểm của đối phương lộ , nàng mất dần niềm tin, thậm chí cuối cùng còn chia tay, kết thúc êm .

Ta cứ một hai chịu đựng những khuyết điểm của yêu, chỉ là, trừ phi quyết tâm sống đơn độc, cách khác, chỉ cần ngươi yêu ai đó, thì một thời gian, đối phương nhất định sẽ để lộ khuyết điểm. Thậm chí, một khía cạnh sẽ trở thành ưu điểm lúc , nhưng biến thành khuyết điểm lúc khác. Giống như tình huống hiện tại, Phong Gian Nguyệt là thiếu niên khí phách, đột nhiên trở thành kẻ rành thế sự, tính cách hào sảng biến thành hoang phí.

Hơn nữa, bởi vì thế giới , Tiểu Vương phụ mẫu, chỗ dựa, nàng giống như kẻ đ.á.n.h bạc, cược tất cả tình yêu, cho nên, khi mối tình khiến nàng thất vọng, nàng sẽ càng thấy đau khổ.

ngược , rõ ràng Phong Gian Nguyệt cũng vì nàng , từ bỏ phận và địa vị, ầm ĩ với ca ca, từ một tiểu vương t.ử phong lưu phóng khoáng, trở thành một tên nghèo hèn trong chốn thị thành. Chẳng lẽ Phong Gian Nguyệt hy sinh đủ nhiều? Nên khi Sở Đinh Lan oán trách, chắc chắn trong lòng cũng tích tụ bất mãn.

Con của , luôn luôn sáng suốt trong việc nhận vấn đề tình cảm của khác, nhưng đến chuyện của thì chỉ lý thuyết suông.

Đương nhiên, tiện bình phẩm quá nhiều, chỉ an ủi khéo léo, cố gắng giảng hòa.

Tiểu Vương một lúc, nàng vốn im lặng, bỗng nhiên lên tiếng: "An Lị, chẳng về hiện đại ?"

Nghe thấy câu , trái tim nhảy dựng lên.

Ta về hiện đại ? Đương nhiên là , lúc nào cũng .

Việc nhóm lửa nấu mì lúc nãy, ở hiện đại, chẳng chỉ cần vặn bếp ga một cái là xong ư? Hoặc nếu lười, trực tiếp pha mì gói với nước nóng, cả chục hương vị khác để lựa chọn.

Ta dũng khí lớn như Tiểu Vương, vì tình yêu mà từ bỏ cuộc sống của .

Huống hồ, còn yêu...

Ta cố gắng trấn tĩnh gật đầu: " , dĩ nhiên là về, tớ vẫn lưu luyến cuộc sống hiện đại."

Tiểu Vương cúi đầu : "Tớ... Cũng nhớ cha ."

Gia đình Tiểu Vương giống , cha Tiểu Vương yêu thương nàng .

Ta bèn dò hỏi: "Tại đột nhiên nhắc tới chuyện ? Lúc tớ từng hỏi, rằng cách nào, chẳng lẽ bây giờ chợt nhớ ?"

Tiểu Vương mượn gió bẻ măng: "Phải, lúc đó hỏi ngay trong nhà xí, cấp bách như , ai mà ngỡ ngàng? Sau tớ mới nhớ , mặc dù tác giả xong nguyên tác, nhưng Weibo tiết lộ. Có cuốn sách tên là 《Thần Dị ký》, đó ghi chép vu thuật xuyên ."

Ta há hốc miệng, suýt nữa đ.á.n.h rơi đũa.

Thần Dị ký, chẳng quyển sách trong Vô Nhai các , từng lật một , đáng tiếc chỉ nửa quyển.

Nghe thấy từng thấy quyển sách . Tiểu Vương suýt nữa nhảy dựng lên, vội vàng ấn nàng xuống, lén lút sang tiểu nhị phía xa, lo lắng gã sẽ tỉnh giấc.

Ta tiếp: " đó đều là văn tự của Dạ tộc, hiểu ?"

Tiểu Vương liên tục gật đầu: "Sau khi nhớ chuyện , tớ học ngôn ngữ Dạ tộc suốt cả đêm."

Nguyên chủ Sở Đinh Lan chính là Dạ, con thuyền hoa cũng nhiều cô nương Dạ tộc, nên nàng học cũng chẳng gì kỳ quái.

Ta còn đang suy nghĩ, chừng, nếu cơ hội, cũng nên học một chút.

Tiểu Vương đưa mắt , đôi đồng t.ử màu tím xinh lạ thường, nàng đang hỏi thể mang nó tới đây .

Ta cảm giác phần áy náy, nhưng chuyện trở về hiện đại, mộng tưởng lâu, cuối cùng đành gật đầu, "Được".

 

 

Loading...