Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 62: Miếu Ôn Nương

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Quả nhiên, đêm bọn trở về kinh Nam Hải, vốn dĩ đang kiểm kê sổ sách ở trong cung Bích Lan, Hồng Trọng đột nhiên lao tới, mặt mày đỏ bừng, nàng khua tay múa chân, khuôn miệng mấp máy, giống như đang hét lên: "Nở, nở!"

Ta và Lăng Thanh Vân đưa mắt , khuôn mặt lộ vẻ vui mừng, vội vàng theo Hồng Trọng xem.

Bước mật thất Vô Nhai các, chỉ thấy bông hoa nhỏ màu bạc như thủy ngân trong cái bầu nước lớn nhất nở rộ, mặc dù nhỏ xíu, nhưng thứ vẫn đầy đủ, cánh hoa sáng lấp lánh như kim cương, phản chiếu đủ loại màu sắc của thế gian.

Hồng Trọng nâng chiếc bầu lên, cẩn thận từng chút từng chút, đưa nó đến gần, khoảnh khắc đặt xuống vẫn quên dùng hai tay chụm lấy miệng bầu, khiến làn nước tỏa sáng lấp lánh trông càng rõ, Lăng Thanh Vân cũng cúi xuống, ghé sát đầu nàng quan sát thật kỹ, khuôn mặt bông hoa phản chiếu, sáng rực.

Ta chợt phì , : "Người thì là ngắm hoa, còn tưởng các ngươi đang ngắm một đứa trẻ."

Lời thốt , cơ thể Hồng Trọng đột nhiên sững , đó khuôn mặt cũng đỏ lên—— mặc dù nàng che mặt, nhưng vẫn phát hiện hai vành tai đỏ bừng. Kế đó, nàng dậy, im lặng lùi hai bước.

Ta đột nhiên phát hiện bản lỡ lời.

Hồng Trọng theo Lăng Thanh Vân mười năm, tận tâm chu đáo, một lòng trung thành. Mọi việc Lăng Thanh Vân giao phó, nàng đều dồn hết tâm huyết thực hiện, tận tâm tận lực giống như hai đôi mắt trân quý của .

Mặc dù ngoại hình xí, nhưng dù cũng là cô nương trong nhà.

Ta cũng là nữ nhân, chẳng lẽ cảm nhận tình cảm mãnh liệt nhưng vô vọng của nàng ?

Lăng Thanh Vân đối xử dịu dàng với nàng , giao cho nàng trọng trách, nhưng, đương nhiên thể đáp bất cứ tình cảm nào của Hồng Trọng.

Từ góc độ nào đó, thậm chí còn thấy tình cảnh của bản chẳng khác gì Hồng Trọng, Lăng Thanh Vân chính là kiểu qua bụi hoa mà vẫn vương lá, đối xử với ai cũng nhẹ nhàng, hề vượt qua quy củ, chỉ lợi dụng, thậm chí còn ngươi cam tâm tình nguyện. Ngoại trừ An Ngọc Noãn, từng thấy lo lắng vì bất cứ ai cả.

Ta lấy phận "phu nhân chính thất" một câu như với Hồng Trọng, quả thực khó tránh khỏi việc khiến suy nghĩ sâu xa, lẽ nàng cho rằng đang chế nhạo tình cảm mà nàng cật lực che giấu, cảnh cáo nàng cách xa Lăng Thanh Vân một chút.

Cũng may Lăng Thanh Vân ngẩng đầu, mỉm xua bầu khí hổ: "Này, Khả Tâm, ngươi tới xem thử? Đây chính là "hạt giống" của ngươi mà."

Câu đùa của mang hai nghĩa, hạt giống hoa kính quả thực là do mang về.

Thế là đành , bước đến gần.

"Vất vả lắm mới đóa hoa nhỏ xíu , xem thật nhiều thứ." Lăng Thanh Vân phấn khích xoa xoa tay, chằm chằm hoa kính, .

Cảm xúc của cũng m.ô.n.g lung, thật, cảm giác như đây chính là một chiếc hộp Pandora, khi con khao khát tìm hiểu quá khứ và khám phá bí mật, thì dù bao nhiêu bông hoa kính cũng đủ.

Ví dụ như, bây giờ , cái đêm An Khả Tâm sinh non rốt cuộc diễn chuyện gì, cũng , chuyện gì xảy trong cái ngày xuyên sách, xa hơn một chút, thậm chí còn , những gì xảy trong trận chiến với Dạ tộc năm đó.

cuối cùng, chỉ một đóa hoa.

Hồng Trọng đưa ngón tay, khua tay múa chân giữa trung, rằng vẫn còn nhiều đóa hoa nở.

Dường như Lăng Thanh Vân hạ quyết tâm, c.ắ.n răng: "Trước tiên cứ dùng việc chính ."

Việc chính mà chính là chuyện điều tra ôn dịch . Ta cũng nghĩ như , cho dù tò mò về quá khứ cũng chẳng thể đổi điều gì, nhưng ôn dịch thì vẫn đang diễn .

Thế là, bèn mở cái túi giấy vàng , lúc cả bọn đều rõ, bên trong nửa cây nhang cháy dở và một mảnh vải chữ "miếu Ôn Nương", kết hợp , lẽ đây là đồ trong một ngôi miếu nào đó.

Miếu, là nơi để cầu nguyện.

Nếu núi Phật càng ngợp hương khói, thì chứng tỏ thế gian càng nhiều phiền não.

Rõ ràng "dịch bệnh" ở Tam Sơn, hề nhẹ như lời Giang Hiển Diệu.

Ta nhớ rõ khoảnh khắc nhặt cái túi, đó dường như vẫn còn ấm, nên dựa ký ức, phán đoán thời điểm mơ hồ, kết hợp với nửa nén nhang "dẫn".

Sau khi tìm "dẫn", Lăng Thanh Vân định c.ắ.t c.ổ tay, nhỏ m.á.u xuống dòng nước.

Hồng Trọng nhanh hơn một bước, chặn tay , nhanh nhẹn dùng d.a.o đ.â.m ngón tay .

Giọt m.á.u đỏ tươi rơi dòng nước mang thở lưu huỳnh, mắt Hồng Trọng.

Đôi mắt đốm đỏ rõ ràng đang : Cơ thể Quốc chủ quý giá, thể thương , nên để thì hơn.

Ta khỏi thầm cảm thán.

Lúc nãy, từng Hồng Trọng yêu trong vô vọng, nhưng lẽ, nàng ngược còn hạnh phúc hơn , bởi vì nàng thật sự đòi hỏi hồi đáp, một lòng hy vọng Lăng Thanh Vân sống , .

-

Bức tranh từ từ hiện mắt bọn , nén hương ban đầu tay một nữ nhân, nữ nhân đầu tóc rối bời, y phục bạc màu trắng xóa, khắp nơi vá chằng vá chịt, bọn men theo tầm mắt của bà , bước về phía .

Nơi lẽ là núi sâu, nhưng tụ tập nhiều , qua, hơn một nửa đều là dân nghèo khổ giống như bà , bọn họ đang chen chúc, nên phụ nữ di chuyển chậm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-62-mieu-on-nuong.html.]

Ta bỗng chú ý, hướng phụ nữ đang đến chính là cửa miếu, nhưng rõ ràng cửa đang hướng tây!

Thật kỳ lạ, miếu thờ thần đều ở hướng bắc, mặt về hướng nam, phía tây tượng trưng cho tiền tài, chiến tranh và g.i.ế.c ch.óc, tại miếu thờ thần về hướng tây.

Tiến về phía , cuối cùng cũng tới cửa miếu, chỉ thấy tấm biển đen nhánh đỉnh đề mấy chữ to "miếu Ôn Nương", Ôn nương là vị thần nào , học hết hai giá sách mà vẫn , vẻ mặt của Lăng Thanh Vân, hình như chính cũng từng đến.

Rốt cuộc, phụ nữ cũng chen miếu, bà run rẩy dâng hương, quỳ bái khấn, "Ôn nương nương, Ôn nương nương, xin giơ cao đ.á.n.h khẽ, buông tha cho phu quân của con!", cả đám bên cạnh cũng dập đầu vái loạn xạ.

Ta bọn họ khẩn cầu, đưa mắt dõi lên điện thờ.

Nơi đó lập một bức tượng thần, nom bề ngoài thì mang diện mạo của một nữ t.ử, từ phần eo trở xuống là chiếc đuôi lông vũ dài—— thể tưởng tượng y phục của nữ t.ử bộ bằng lông chim, bà chân, mà dùng đuôi để —— nếu ngươi từng thấy phượng hoàng, lẽ sẽ đoán đang tả cái gì.

mà, so với thần Phượng hoàng mặc váy ngũ sắc, thì đen sì, tạo nên một cảm giác u ám.

Điều quỷ dị hơn là khi ngước lên, diện mạo của "nữ t.ử" rõ ràng con , mà là một khuôn mặt với cái mỏ chim cong v.út, đầu cắm chiếc lông vũ giống như các nữ t.ử quý tộc.

Ta sững sờ, mới cách đây lâu, thấy một bức tượng đầu chim trong bản thiết kế ở cung Tư Cầm, mặc dù đến mức giống như đúc, nhưng phong thái khí chất cũng tương tự sáu bảy phần, hai quan hệ gì với .

Lúc , hoa kính cháy hết. Ta và Lăng Thanh Vân lưu luyến tàn tro còn sót đáy nước.

, bọn thu hoạch khá nhiều tin tức.

"Ngươi , "Ôn nương nương" là thần gì ?" Ta hỏi Lăng Thanh Vân.

Hắn rũ mi, trả lời ngắn gọn: "Thần ôn dịch."

Cơ thể run lên. Điều mâu thuẫn hợp lý. Chẳng trong truyền thống, nơi nào nạn châu chấu, sẽ thờ "thần châu chấu", nơi nào lũ lụt, sẽ thờ "thần sông" ? Vậy nên, khi ôn dịch bùng phát, họ bắt đầu thờ phụng "Ôn nương nương".

Con chính là như , ngươi đối xử với họ đến nhường nào, họ cũng chắc bái phục thần lực của ngươi, ngược , ngươi khiến bọn họ đau khổ cùng cực, bọn họ mới cúi đầu vái lạy, sợ hãi gọi là thần.

Quả nhiên, đúng như dự đoán của bọn , "dịch bệnh" tuyệt đối đơn giản như Giang Hiển Diệu . Miếu Ôn nương ngợp hương khói như , chính là minh chứng rõ ràng.

Chỉ là, nghĩ . Tại một vị thần mới, đến cả và Lăng Thanh Vân đều , dân chúng tin tưởng trong thời gian ngắn như thế.

Lăng Thanh Vân phất tay, bảo Hồng Trọng tạm thời lui , dẫn khỏi mật thất, chắp tay lưng tản bộ trong Vô Nhai các.

"Ta thấy..." Ta cau mày , "Chuyện hề tầm thường, chi bằng phái lén lút tới Tam Sơn điều tra một phen. Phía triều đình Giang Hiển Diệu thâu tóm, nhưng lén lút trộn dân gian, chẳng lẽ y thể bịt miệng tất cả ?"

Lăng Thanh Vân ngẫm nghĩ: "Cũng , thấy bây giờ hoa kính lớn lên định, là sang năm mới, sai Hồng Trọng một chuyến."

"..."

Lăng Thanh Vân nhận , gì đó thôi, bèn hỏi: "Làm ?"

Ta trầm mặc một lát, mới đáp: "Vốn dĩ nên , nhưng nếu ngươi hỏi... Ta cảm thấy, ngươi đối xử với Hồng Trọng, phần quá đáng..."

Thật , dám thốt nửa câu tiếp theo: Bởi vì ngươi nàng thích ngươi, việc gì cũng dồn hết tâm huyết, cho nên, ngươi sử dụng chút thương tiếc, chuyện gì cũng giao cho nàng ...

Không , một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ , bây giờ cảm thấy, bản chẳng qua chỉ là một Hồng Trọng thứ hai mà thôi.

Lăng Thanh Vân xong, im lặng một lúc lâu.

Sau đó lên, một trường bào diễm sắc giống như ánh nến trong Vô Nhai các tăm tối.

Hắn kéo cánh cửa sổ duy nhất trong Vô Nhai các, cửa sổ.

Vô Nhai các cao, qua cửa sổ, gần như thể quan sát bộ hoàng cung.

Ta câu của trọng lượng , nhưng vẫn chậm rãi bước đến, phía .

Ngoài hoàng cung, bỗng một chùm pháo hoa bay lên giữa nền trời.

Ngày mai chính là đêm tất niên, đứa trẻ nhà nào nôn nóng phóng một chùm lên , những tia sáng rực rỡ tỏa nền trời xanh sẫm, trông hết sức cô đơn, phía phía , còn chùm pháo nào nữa.

Đứng từ vị trí hiện tại, tình cờ thấy rõ, một chùm pháo hoa đẽ, tỏa tia sáng rực rỡ trung, đến khi rơi xuống, cũng kéo theo tia sáng tựa như mảnh băng.

Một năm sắp trôi qua, đều tăng thêm một tuổi.

Đối với trẻ con, là tiếng vui đùa ầm ĩ, là cảm giác chờ đợi, nhưng đối với cô nương trong khuê phòng, chỉ là một áp lực.

Đang lúc cho rằng bản xen chuyện của khác, Lăng Thanh Vân sắp nổi giận, nhưng cuối cùng .

"Ngươi đúng..." Hắn buồn bã, "Ta sẽ sửa.

 

 

Loading...