Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 60: Nhện Tình

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ta và Lăng Thanh Vân chạy về tẩm điện.

Ta thở hổn hển, cuối cùng mới giải thích chuyện ngoài ý , chui trong gầm giường cho .

cũng kể cho về con nhện :

Thứ đó gọi là "nhện tình", tên đoán nghĩa, nó ký sinh trong cơ thể con , khiến những hành động thể nào kiểm soát. Ở những nơi trăng gió bất lương, họ dùng loại vật để ép các cô nương tính cách ương ngạnh trong khuôn khổ.

Lúc đang giải thích, con nhện vẫn c.h.ế.t, lưng hai sợi chỉ vàng, cái càng to ngọ nguậy trong miệng. Lăng Thanh Vân thả nó trong một cái hộp sắt.

Ta hỏi bây giờ nên thế nào?

Hắn đáp, chờ một lát nữa, An Ngọc Noãn nhất định sẽ qua, nếu tất cả đều bình tĩnh trở , thì đích tra hỏi cho rõ ràng.

Nói xong, Lăng Thanh Vân kéo gương đồng sang, chỉnh sửa y phục. Hắn chậm rãi chiếc áo choàng xé rách sang một bộ mới, vuốt phẳng trung y nhăn nheo.

Ta ở bên cạnh, từng động tác , tâm trạng vô cùng phức tạp.

Ta từng , nếu thật sự ở bên An Ngọc Noãn, nhất định sẽ chúc phúc.

đẩy tỷ tỷ , hiểu tại chút vui mừng.

Lúc , thấy phát hiện khóe miệng còn dính một ít son môi, ánh mắt phần mơ màng, gương cả nửa ngày vẫn băn khoăn nên lau .

Ta khỏi nhạo một tiếng.

Hắn vẫn còn lưu luyến.

Ta nghĩ, với hiểu của về nam nhân, Lăng Thanh Vân nhất định khao khát tỷ tỷ, lẽ đây là duy nhất trong suốt nửa đời, kề cận với ước mơ của nhất.

Sau đó chính bản còn thấy sợ hãi.

Ta nhớ đến dáng vẻ đáng hổ trong quan tài của , bây giờ cuối cùng cũng đến lượt đau khổ .

Thiên đạo luân hồi thấy chút nực .

"Ngươi cái gì?" Hắn thắc mắc.

"Ngươi thích tỷ tỷ đúng ?" Ta đáp mà hỏi .

Hắn lập tức chuyển tầm mắt: "Đừng bậy."

Nói bậy?

Nghĩa là đúng, buông lời sai sự thật, chọc trúng tim đen, truyền bậy khắp nơi?

"Nhân sinh ngắn ngủi, ngươi thích ai thì cứ ở bên nàng , dù hai cũng rõ, cuộc hôn nhân chẳng qua chỉ là một vỏ bọc giả tạo mà thôi," Ta chế nhạo, thật.

Lăng Thanh Vân rốt cuộc cũng ngẩng đầu, mỉm , cất tiếng nhẹ nhàng.

"Nếu đồng ý thật, chỉ e một , bề ngoài thì bận tâm, nhưng trong lòng bứt rứt..."

Ta: "..."

Quả nhiên, nên dồn giặc đường cùng, ban nãy còn chiếm thế thượng phong, ngờ chỉ bằng một câu, úp ngược .

Ta mạnh miệng : "Vậy ? Ai ? A, cũng đúng, Lăng đại quốc chủ lúc nào chẳng hoan nghênh."

Lăng Thanh Vân lời nào, chỉ mỉm .

Ta thấy đến mức phát bực. Nhanh nhẹn cảnh cáo bản một nữa: Vất vả lắm mới bình tĩnh , thể vì câu úp mở mà tiếp tục xù lông . Dù cũng sẽ về hiện đại, chuyện thích ai, vì cự tuyệt An Ngọc Noãn, đối với chẳng quan trọng.

Đang chuyện, tỷ tỷ quả nhiên tới, nhưng y phục chỉnh tề, khi thấy và Lăng Thanh Vân, mặt nàng đỏ lên.

Lăng Thanh Vân tỏ vẻ hào phóng, khuôn mặt luôn treo nụ , mời nàng trong —— nhưng thấy, hình như nụ của chút gượng gạo.

Ba xuống bàn, tỷ tỷ , dường như gì đó, nhưng thôi.

Có lẽ An Ngọc Noãn khoảnh khắc gầm giường, bây giờ nàng giải thích, nhưng cất lời như thế nào.

"Tỷ tỷ cần hổ," cũng may, Lăng Thanh Vân tiếp chuyện, híp mắt , cầm con nhện tám chân đang ngọ nguậy lên, "Giữa và Khả Tâm bí mật, kể tường tận với nàng , đầu sỏ gây chuyện chính là thứ dơ bẩn ."

An Ngọc Noãn thấy hết, khuôn mặt tái nhợt đỏ bừng, nhưng ngẫm nghĩ một lúc, để chính miệng nàng còn túng quẫn hơn nhiều. Cuối cùng, An Ngọc Noãn dập đầu với : "Khả Tâm, tỷ tỷ với ..."

"Tỷ tỷ ," đỡ lời, "Chỉ tại thứ đồ bên ngoài, ý định của tỷ."

Lăng Thanh Vân tiếp tục , dùng đũa kẹp con nhện : "... An quốc chủ, thứ từ ? Tại xuất hiện trong cung?"

Tỷ tỷ đưa hai tay lên che mặt, một lúc lâu mới đáp: "Ta cũng ... Chỉ là... Chỉ là..."

"Chỉ là cái gì?"

Tỷ tỷ ngẩng đầu lên, dường như hạ quyết tâm: "Chuyện cũ qua, vốn là điều kiêng kỵ, đáng lẽ nên nhắc , nhưng mà... Mộc Vân, , tại mẫu tái giá với Phong Tuyên Văn ?"

Nụ mặt Lăng Thanh Vân hiếm khi cứng . Tim cũng vọt lên tận cổ họng.

"Không sai..." Tỷ tỷ tiếp một cách khó khăn, "Chính là vì nhện tình. Năm đó, mẫu nhện tình mê hoặc, nên cứ thấy ai là sẽ bất chấp lao , đến khi xong chuyện thì hết đường chối cãi. Cuối cùng, bà thể vô liêm sỉ, đành kết đôi với đối phương..."

Ta khỏi kinh ngạc, nhưng chuyện dường như ngoài dự đoán, giải đáp nghi ngờ đó của , tại An Chiêu Loan lựa chọn tái giá với Phong Tuyên Văn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-60-nhen-tinh.html.]

Thủ đoạn từng thành công, đương nhiên sử dụng thêm nữa.

Ta bỗng nhiên phản ứng , chuyện đồng nghĩa với việc nhắm ai.

"Nhện tình" thường sử dụng ở nơi trăng hoa, Hoan Dạ phường từng là thanh lâu nổi tiếng. Cho nên dĩ nhiên là Phong gia đến sự tồn tại của thứ tà vật "nhện tình" , thậm chí chuyện lấy "nhện tình" cũng là việc dễ dàng.

Còn tại hạ thứ lên Quốc chủ An thị, thế thì càng bàn, là những kẻ tham dự yến hội hôm nay, hơn nữa tám chín phần là những kẻ gần An thị, địa vị cao quý.

Quả nhiên, tỷ tỷ tiếp, tốc độ nhanh tới kinh : "Mộc Vân, , nếu lúc nãy tình cờ gặp , vốn dĩ bên Phong gia cử đến, Gian Nguyệt tìm bàn bạc..."

Nói xong một tràng dài, trút hết thứ , nàng che kín mặt, vì hổ thẹn là sợ hãi, những ngón tay mặt khẽ run rẩy.

Ta xong, giống như sét đ.á.n.h giữa trời quang, ngây khép nổi miệng.

An Ngọc Noãn + Phong Gian Nguyệt, thế cũng quá sức tưởng tượng .

khi im lặng vài giây, bắt đầu ngẫm , dường như hiểu nội tình bên trong.

Ta cảm thấy cặp đôi kỳ quặc, chẳng qua là vì quen cả hai họ.

nếu phớt lờ mối quan hệ ngoài đời thật, chỉ còn mỗi địa vị. Quốc chủ An thị và Vương t.ử Phong thị, tại thể kết thành một đôi chứ? Phong gia thể tận dụng liên minh An Lăng, An thị cũng thể cân bằng quan hệ hai nước.

Nghĩ đến đây, đột nhiên thấy một tiếng gầm nhẹ: "Gọi Gian Nguyệt đến đây."

Nhìn sang, hóa là Lăng Thanh Vân đập tay lên bàn, bật dậy. Ta thoáng giật , hiếm khi thấy nổi giận mặt như .

Ta một cái, nghĩ thầm.

Haizz, đúng là tên nam nhân thối tha.

Cho dù cả đời chiếm bạch nguyệt quang, cũng để nàng kẻ khác nhúng chàm, bộc phát tới mức độ đó.

-

-

Phong Gian Nguyệt nhanh gọi tới, đến cửa, khuôn mặt ngây thơ vô tội lộ , còn phảng phất mùi rượu: "Các , ba các vẫn với ? Trong yến hội vẫn uống đủ ?"

Ta che mặt, quả nhiên chẳng gì hết.

"Gian Nguyệt, ngươi tự xem, đây là cái gì?" Lăng Thanh Vân khàn giọng , dường như đang cố nén cảm xúc, đẩy chiếc hộp sắt về phía Phong Gian Nguyệt.

"Cái gì? Lưng con sâu hai sợi chỉ vàng, quá!" Phong Gian Nguyệt cất tiếng, thậm chí còn vươn tay chạm .

Lăng Thanh Vân nghiến răng, rít một , đóng cái nắp hộp . Sau đó đưa một tay lên đỡ trán, hạ thấp giọng : "Xem , chuyện gì cả..."

Dường như Phong Gian Nguyệt lúc mới nhận bầu khí áp lực giữa ba , hỏi: "Các , tại trong phòng hạ nhân hầu hạ?"

An Ngọc Noãn kéo xuống, gì đó nhưng thôi, cuối cùng, nàng nghiêng mặt, cất tiếng: "Khả Tâm, ..."

Ta đương sự, nên lẽ lúc kể , cảm giác hổ sẽ vơi một chút.

Ta cân nhắc từng câu từng chữ, cố gắng tường thuật một cách uyển chuyển và rõ ràng nhất, sắc mặt Phong Gian Nguyệt đổi, đến mắt thường cũng thể trông thấy, chờ đến khi , báo với tỷ tỷ rằng chuyện cần gặp , mới nhảy dựng lên: "Nực ! Sao thể... Ta thật sự, thật sự gì hết!"

Cổ đỏ lên, chỉ một tay lên trời, vội vàng thề: "Con nhện ... Ta quả thực bao giờ thấy... Ta cũng loại như ! Ngọc Noãn tỷ... Ta luôn coi tỷ như tỷ tỷ ruột, tuyệt đối thể, thể nảy ý nghĩ táng tận lương tâm như !"

Lăng Thanh Vân tựa lưng ghế , vẻ cơn giận rút hết cảm xúc của , lúc cất giọng khô khốc: "Gian Nguyệt, ngươi đừng kích động. Bọn đều ngươi, nếu , lén lút gọi ngươi tới."

An Ngọc Noãn thấp giọng, khó nhọc một câu: "Gian Nguyệt... Ngươi suy nghĩ đó... Không đồng nghĩa với chuyện Phong Gian Tuyết cũng ."

Phong Gian Nguyệt suýt chút nữa xù lông, nhảy dựng lên : "Ca ca ..."

Lăng Thanh Vân ấn trở về, cũng vội vàng giảng hòa: "Gian Nguyệt, tình cảm các ngươi sâu đậm, nhất thời thể chấp nhận. bây giờ lúc xử lý theo cảm tính, ngươi thử ngẫm , nếu ca ca ngươi, ngươi là ai? Tỷ tỷ nhắc chuyện trưởng bối, chẳng lẽ tỷ mang cả danh dự của mẫu vu khống Phong gia?"

An Ngọc Noãn khẽ nghiêng đầu, dáng vẻ vô cùng thống khổ.

Phong Gian Nguyệt suy sụp tinh thần, tựa lưng ghế. Hắn là nam chính nguyên tác, nên chỉ thông minh thấp, nhưng tính cách cho phép suy tư sự tình phức tạp , thấy , lẽ cũng thể thuyết phục nổi bản , nếu chuyện liên quan tới Phong Gian Tuyết, thì liên quan tới ai.

An Ngọc Noãn buồn bã : "Gian Nguyệt, ngươi suy nghĩ đơn thuần, thích quyền mưu xảo quyệt... mà, ngươi cũng chứng kiến màn bức hôn ban ngày đấy, chẳng lẽ vẫn cảm thấy ca ca ngươi động cơ ?"

Lăng Thanh Vân đ.â.m thêm một kiếm: "Vụ việc ở Hoan Dạ phường, vẫn rõ với ngươi. ngươi thử ngẫm kỹ mà xem, Hoan Dạ phường chỉ là một thanh lâu, kiếm tiền là , tại bồi dưỡng cô nương, gả cho những gia tộc quyền quý khắp nơi? Ngươi thật sự cho rằng lưng ai chỉ đạo?"

"Các ... Các đừng nữa," Khuôn mặt Phong Gian Nguyệt chậm rãi đỏ lên, lắc đầu : "Không ... Không ... Ca ca , thích Sở Đinh Lan, thể biến hạnh phúc của thành quân cờ."

Lăng Thanh Vân nhạo một tiếng: "Gian Nguyệt , ngươi nhắc đến Sở cô nương thì , nếu nhắc đến... Thì chuyện càng hợp lý."

"Gì cơ?" Phong Gian Nguyệt trợn to hai mắt.

Giờ cũng hiểu những uẩn khúc trong chuyện , cẩn thận tiếp: "Ca ca ngươi chỉ ngươi lấy một nữ t.ử cao quý, liên hôn giúp Phong gia... Gian Nguyệt, ngươi cũng chuyện đúng ?"

" khi kể chuyện của Đinh Lan, hề phản đối!" Phong Gian Nguyệt .

"Hắn phản đối, là bởi vì hiểu rõ tính cách ngươi," kiên nhẫn , " trong lòng , suy nghĩ như . Nếu ngươi chấp nhận chuyện Hoan Dạ phường là một thanh đao của ca ca, thì hãy suy nghĩ kỹ, Sở Đinh Lan xảy chuyện trong vương đô nhà ngươi, hắc y nhân bắt cóc nàng , chính là thuộc hạ của Hoan Dạ phường, ngươi cảm thấy, chuyện liên quan tới ca ca ?"

"Phong Gian Tuyết chia rẽ hai , ngày một ngày hai," tiếp, "Lần thể thành công, , nếu nhện tình phát huy tác dụng, đối với , chẳng một mũi tên trúng hai con nhạn ?"

An Ngọc Noãn ở bên cạnh lắc lắc đầu: "Gian Nguyệt , bọn đều ngươi đơn thuần, cuốn việc phân tranh thế sự, nhưng, giang hồ, bước vòng xoáy, tránh là sẽ tránh ..."

Phong Gian Nguyệt dựa thành ghế, giống như mất sức mạnh, đôi mắt thất thần về phía , im lặng lâu.

 

 

Loading...