Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 6: Hắn Tin Thật?
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lăng Thanh Vân lời giữ lời, thật sự đưa t.h.u.ố.c tiếp nữa, mà khi uống xong chén t.h.u.ố.c , ngoại trừ trong miệng chút hôi cũng chẳng phản ứng gì bất thường.
nội tâm càng thêm lo âu.
Ta An Khả Tâm thật sự, ở chỗ giả mạo một kẻ chẳng , đó công bằng với "phu quân" , công bằng với "tỷ tỷ" , hơn nữa đối với bản cũng công bằng.
À, mấu chốt nhất chính là, đối với bản công bằng.
Còn nữa, An Ngọc Noãn cũng thể lưu ở đây cả đời, đợi nàng , liệu trở thành cá thớt ?
Cốt truyện nguyên tác bây giờ mất định, bản nên xuống tay chỗ nào, nghĩ nghĩ , cảm thấy, tìm một cơ hội nhẹ nhàng chạy trốn sẽ hơn ? Mấy ngày nay theo dõi, nếu thể mang một chút tiền chạy ngoài, chí ít cũng vui vẻ thoải mái mấy ngày nhỉ?
Mất mấy ngày thăm dò địa hình, nghiên cứu thời tiết, rốt cuộc cũng chờ một đêm thích hợp.
Tất cả thứ đều tĩnh lặng, bóng đêm thâm trầm bao trùm.
Ta phí sức chín trâu hai hổ mới thể thoát khỏi Dao Cơ và Ngô Đồng, chọn mấy món trang sức khá đáng giá chiếm nhiều diện tích, gói thành cái nải khoác lên vai. Tuy buổi tối cửa cung đều khóa c.h.ặ.t, nhưng một mạch nước thông ngoài cung, từ nhỏ bơi tồi, tuy mà bơi chừng ngoài thì chắc là thể.
Ta lặn xuống nước, hiện tại là mùa hè, nước vẫn khá dễ chịu, tảng ngó sen lớn chầm chậm trôi , dựa theo ký ức ban ngày, qua một cây cầu, là thể kiếm cơ quan dẫn nước, phiến môn mở một chút thôi cũng đủ một chui qua.
Bơi tới gầm cầu, ngẩng đầu hít sâu một , định xem xem bản bơi chính xác .
Kết quả, ngay đó, liền trông thấy một bóng ở cầu...
Lăng Thanh Vân tủm tỉm, dựa lan cầu, ánh trăng rọi xuống, khuôn mặt càng thêm mỹ lệ.
thấy , chỉ cảm giác như sét đ.á.n.h giữa trời quang.
Bên cạnh , trong tay cầm một cây gậy tre dài.
Ta nghiến răng nghiến lợi, ở trong lòng mắng bản vạn ... Ôi ơi, ngu chứ.
Bể cá nuôi cá, nắp đóng. Sau khi Dao Cơ, Ngô Đồng tống cổ mà khai, chỉ sợ bây giờ cũng đoán .
Hiện tại chỉ là chui đầu vô lưới, đúng hơn là tự đ.â.m đầu nồi chiên dầu. Ta ở trong nước, thậm chí cần lừa, cần dối, cũng chẳng cần đẩy, cần bất cứ động tác thừa thãi nào, dùng cái gậy tre trong tay nhẹ nhàng một chút, nhấn xuống liền coi như xong việc.
Bọn cứ như một giây, cách qua gương mặt tươi đó, căn bản thể thấu .
Kế đó đưa gậy tre duỗi xuống .
Ta hít hà một , khoảnh khắc định né , phía truyền đến một câu: "Khả Tâm, rớt xuống nước ? Mau lên đây!"
Hắn tình tứ khẩn thiết, ngữ khí nôn nóng, thật sự giống một hảo trượng phu đang cực độ lo lắng cho ái thê. Mà cây gậy trúc , cũng nhấn đầu xuống, dừng tầm tay .
Ta chút dại .
Sau đó : "Khả Tâm, xem nàng quả thật là còn nhớ rõ gì nữa nhỉ! Lúc , Nam Việt quốc tiến cống mấy con cá sấu, chúng đều đặt ở trong ao , nàng quên ?"
Ta: "..."
Thế là lập tức leo lên cái can giống như con khỉ trèo cột lên trời...
Tới khi ngang với cầu, duỗi tay thuận thế bế bổng lên mặt đất, xáp lau sạch nước mặt , quan tâm hỏi: "Khả Tâm, thế , thế nào rớt xuống nước? Dao Cơ và Ngô Đồng ?"
Biểu cảm mặt kịp chỉnh , vẫn vô cùng cứng đờ. Ta chắc chắn, cực kỳ chắc chắn, cây cối um tùm, bốn bề vắng lặng, nếu lúc xuống tay g.i.ế.c , nhất định là thần quỷ .
Vậy rốt cuộc mất công diễn cái gì?
Nghĩ đến đoạn , lòng đột nhiên trầm xuống vài phần, cảm giác liễu ám hoa minh (1).
(1) Liễu ám hoa minh (thành ngữ Trung Quốc): Khi tình huống tưởng chừng còn đường tiến, đột nhiên chuyển biến.
Có cơ hội , định động thủ, đó đang , tin thật ?! Thật sự tin rằng "An Khả Tâm" mất trí nhớ, đối với còn uy h**p?
Trong nháy mắt, bắt đầu bạo dạn tin khả năng diễn xuất mà bản học ở câu lạc bộ kịch thời đại học.
Ta thầm đoán mưu kế của Lăng Thanh Vân.
Hồi nguyên tác, cứ lờ mờ cảm thấy, và theo ý nào đó vẫn là đồng loại, cả hai ích kỷ lạnh nhạt, giỏi ngụy trang, nhưng bọn điên cũng ngu, thậm chí thể là con lý trí. Trước khi chuyện gì, cũng cân nhắc đo đếm hại lớn hơn, lợi lớn hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-6-han-tin-that.html.]
Thế nên khi cho rằng cục diện khống chế, bọn đều nhất định hành động thiếu suy nghĩ, để cành đẻ cành con.
Đến lượt vị trí , nếu ít nhất tám phần tin An Khả Tâm mất trí nhớ, thì nhất định sẽ động đến An Khả Tâm, dù dây dưa tiếp cũng phiền toái, mối hôn sự như tìm .
Nghĩ , lòng nhẹ nhõm ít, nếu diễn xuất hiệu quả, cứ diễn tiếp .
Vì thế vội vàng : "Không, liên quan tới Dao Cơ Ngô Đồng... Ta, ngươi cũng đấy, trời sinh thích yên tĩnh, một một chỗ, điều bỗng dưng nhớ một chút chuyện, nhập tâm quá... Không cẩn thận, cẩn thận liền rơi xuống nước..."
"Vậy , nàng nhớ chuyện gì?" – Hắn hỏi.
"Thấy sen nở rộ, rõ , hình như cùng ngươi, tỷ tỷ, còn Phong Gian Nguyệt cùng ... Làm cái gì nhỉ..." – Ta thuận miệng bịa chuyện, nếu nguyên tác qua, bọn họ ở cùng đến mấy canh giờ, vài câu mơ hồ của căn bản thể đủ, cuối cùng đành lập tức bồi thêm một câu. – " mấy chuyện đều là ấn tượng xa xăm, chuyện gần đây, một chút cũng nghĩ ..."
Không ngờ câu của , mèo mù vớ chuột c.h.ế.t, Lăng Thanh Vân bỗng vỗ tay, ngữ khí hưng phấn: " , mấy canh giờ nữa chúng thường chèo thuyền cùng ngắm sen, tách hạt sen ăn!"
Hắn : "Ây da, mà nghĩ tới sớm, để nàng tiếp xúc nhiều với chuyện , chẳng sẽ tìm ký ức ?"
Trong lòng kêu khổ một tiếng, đây là lời xong liền tự đưa xuống hố , "ký ức" của ngàn vạn thể khôi phục, chỉ là mặt ngoài, cũng đành giả hưng phấn hùa theo: " nha, Quốc chủ!"
Hắn khẽ nhíu mày: "Lúc riêng tư, phu thê cần gọi xa lạ đến như , nàng vẫn luôn gọi là 'Mộc Vân' ?"
"Ách ách..." – Ta nhanh nhẹn cúi đầu, bẹo bẹo đai lưng. – "Cái , đều quên ư."
Hắn duỗi tay đặt bả vai , thật trong lòng cả kinh, chỉ sợ những hành động "phu thê" nên , nhưng may, chỉ kéo nhẹ áo, y phục mùa hè mỏng, trong lúc vài ba câu sớm se , dù còn ẩm nhưng cũng lạnh lắm.
Sau đó liền tóm lấy , kéo dạo trong vườn.
Hắn hiện tại mặc thường phục, thắt đai lưng, chỉ khoác mỗi kiện áo ngoài mỗi khi chính sự. Khí thế uy nghiêm so với mấy ngày rõ ràng hụt vài phần, thoáng qua, thậm chí còn tưởng là sinh viên hiện đại mới nghiệp, lịch sự văn nhã, nhẹ nhàng mà mới mẻ.
Còn nữa, chú ý tới đôi mắt . Mấy hôm , ban ngày kỹ, cực kỳ bình thường, chính là đôi mắt đen thể bình thường hơn của Hán. Chỉ là ban đêm, lờ mờ hiện lên một chút ám kim.
từng hỏi lý do, xuất của vốn nhạy cảm, sợ động hỏi dẫm lôi, vẫn là nên để chủ cuộc chuyện .
Hắn xuất ngôn nhẹ nhàng, cùng trò chuyện vài ba câu, thỉnh thoảng chỉ cho mấy hồ nước ngang qua, bọn đỉnh tảng đá, còn về phần gì —— kỳ thật cũng chẳng gì quan trọng, đều là chuyện cơm nước vụn vặt.
À, để sửa một chút, "bọn ", mà là và nguyên chủ An Khả Tâm.
Nghe say sưa kể những chuyện vụn vặt , cảm thấy cực kỳ bối rối, thời điểm truyện, sách giỏi nhất là mặt ngụy trang, mắt đối xử với An Khả Tâm cực , cho nên mới lừa bao nhiêu nhân vật tai to mặt lớn ngần năm.
hiện tại, mấy lời đó đều là chuyện lặt nhặt, vớ vẩn, nhiều thứ lẽ bày diễn cho ngoài, nhưng vẫn nhớ rõ tới , đó rốt cuộc là xuất phát từ yêu cầu diễn xuất, là thật sự từng tình cảm khó quên với An Khả Tâm?
Lúc tâm nghiêng về vế .
nếu từng chân tình thật, kết cục nguyên tác ảm đạm như , thật khiến thổn thức.
Bọn đến gần nội cung, thấy một khu đất bằng phẳng trồng một ít hoa cỏ rau dưa, bên cạnh là một gò đất nhỏ, phía "mộ Hồng Nương", kích tấc gò đất, hẳn là của một con thú nhỏ.
"Nàng còn nhớ rõ ? Mới một tháng , chúng đem tiểu Hồng Nương chôn ở chỗ đó, nàng nó thể bay theo hài t.ử kịp đời của chúng ." – Hắn chỉ cái gò đất .
Không vì , những lời đột nhiên đ.á.n.h trúng tâm trí , thật sự cùng trải qua cảnh đó, nhưng lòng thể hiểu cảm giác , từng nuôi ch.ó, đối với nó chủ nhân chính là tất cả, thời điểm nó còn, cực kỳ thương tâm.
"Đừng đau buồn quá, Khả Tâm." – Hắn tinh ý phát hiện vành mắt đỏ lên ngay. – "Hồng Nương theo chúng mười năm, nó mèo c.ắ.n đứt một chân, lúc cũng sống tiếp , công nàng chăm sóc mười năm chẳng đều lãng phí ."
Ta lau lau mũi, một câu khiến cực kỳ mất hứng: "Hồng Nương là?"
"A?" – Hắn đầu tiên là kinh ngạc, đó rộ lên. – "Xem , quên mất chuyện nàng nhớ... Hồng Nương là một con vũ, lông màu đỏ cam, chân đen, trông ."
À, lúc mới hiểu, giống như con chích choè xanh mỏ đỏ đậu vai tỷ tỷ, Lăng quốc xưng là xích Lăng thị, trong cung cũng nên một con vũ màu đỏ đậm " thần điểu cát tường".
Hắn xổm xuống, ngắt lấy ba đoá hoa nhỏ màu trắng từ trong hoa viên, đặt ở mộ Hồng Nương.
Ta nhập gia tùy tục, cũng để xuống ba đóa.
Gió đêm nhẹ nhàng, thổi bay những cánh hoa mỏng manh , tựa như con vật nhỏ ở nấm mộ đang đáp bọn .
Ta thầm suy nghĩ, chuyện hôm nay , lời hôm nay vô cùng giống một cặp tình lữ bình thường.
Ta gương mặt nghiêng nghiêng đó, ôn hòa tuấn tú, thật sự thể nào đem bí mật mà cung nữ hôm với nối cùng mặt .
G.i.ế.c cha soán vị gì đó thì cũng thôi , cưỡng đoạt cả đích mẫu? Đích mẫu so với còn lớn hơn hai ba chục tuổi mà?