Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 53: Đúng Là Con Người Có Nguyên Tắc

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lăng Thanh Vân sốt ruột, bao che giúp , giả giọng, lặp lặp một tiếng "Meo~~"

Ta che mặt, càng lúc càng cảm thấy, khi trở về kinh Nam Hải, sẽ diệt khẩu đầu tiên...

Trong bóng tối, thấy Dạ Hoa phu nhân khẽ một tiếng, bà cất bước, về phía .

Ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm một , chờ bà khỏi phòng.

mà, giây tiếp theo, bên tai chợt truyền tới tiếng ám khí xé gió lao đến!

Một chiếc roi dài x.é to.ạc lớp rèm lụa, tựa như xúc tu của yêu quái biển trong truyền thuyết, nó quấn c.h.ặ.t lấy mắt cá chân Lăng Thanh Vân, chỉ trong chớp mắt kéo từ xà ngang xuống.

Ta thấy một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, đó là âm thanh nặng nề của cơ thể va đập bàn ghế, kèm theo những tiếng r.ên rỉ đau đớn.

Mọi chuyện xảy quá nhanh, sững sờ tại hiện trường, tay vẫn còn cầm nửa chiếc đai lưng màu xám bạc.

Nghe thấy tiếng ẩu đả, thị nữ và hộ vệ trong lầu lập tức xông tới, bao vây Lăng Thanh Vân. Có vài đến gần Dạ Hoa phu nhân, liên tục hỏi: "Phu nhân, chứ?"

Lăng Thanh Vân bắt, tất nhiên trốn cũng , đành từ bỏ chuyện chống cự, ngoan ngoãn xuống, chịu trói cùng với .

Men theo ánh lửa, thấy uể oải mặt đất, một mắt cá chân sưng tấy lên, bộ áo bào màu xám rách vài chỗ, để lộ vết m.á.u. Chỉ khuôn mặt vẫn trưng nụ sợ sống c.h.ế.t.

Dạ Hoa phu nhân lau lau khóe miệng, lạnh nhạt : "Nếu thấy tiếng mèo kêu, còn con chuột trốn lâu như ."

Lăng Thanh Vân tủm tỉm đáp: "Là xem thường bà, luyện ngoại ngữ cẩn thận khi mới ."

Ta: "..."

"Các ngươi là ai?"Một thị nữ áo hồng bên cạnh Dạ Hoa phu nhân soi đèn lên mặt bọn , lạnh giọng hỏi.

"Chúng ? Đương nhiên là hai kẻ xui xẻo, tham gia lễ tế thần phượng hoàng, thuộc hạ của các ngươi bắt tới." Đã đến nước , tức giận đáp .

Một thị nữ áo tím khác quát lớn: "Ăn cho t.ử tế!"

Lăng Thanh Vân bật , lên tiếng : "Nếu bà chịu thả , thì đừng là t.ử tế, cho dù bắt bọn sấp xuống khấu đầu mười tám cái, cũng bằng lòng."

Thị nữ áo tím để ý tới , ngẩng đầu với Dạ Hoa phu nhân: "Phu nhân, gần đây hình như đang điều tra chúng , chừng, bọn họ chính là thám t.ử!"

Thị nữ áo hồng kích động: "Nếu là thám t.ử, g.i.ế.c một để đe một trăm, thể để bọn chúng phá hỏng kế hoạch của phu nhân !"

Dạ Hoa phu nhân nhíu mày, trầm tư lâu, đột nhiên dùng roi chỉ thẳng hỏi: "Có chúng từng gặp đó ?"

Lòng trầm xuống, thầm nghĩ, đều mắt mù tai thính, khi nào bà nhớ bản từng gặp và Sở Đinh Lan .

thời khắc , nghĩ, bộc lộ phận còn nguy hiểm hơn là bộc lộ, bởi vì với phận của bọn , một khi lớn chuyện, e là Phong Gian Tuyết sẽ đưa một lời giải thích, như nếu lập trường của Dạ Hoa phu nhân, bà tuyệt đối thể bỏ qua cho cả hai.

Trong lúc đang vắt óc suy nghĩ, xem thế nào để thoát , cánh cửa bỗng nhiên mở rầm một cái, một nữ t.ử mắt xanh lục lảo đảo chạy .

"Làm gì thế? Không chút quy củ nào!" Thị nữ áo hồng lúc nãy trách móc.

, nữ t.ử bất chấp lời trách mắng, ghé bên tai Dạ Hoa phu nhân, thì thầm gì đó.

Chỉ thấy, sắc mặt Dạ Hoa phu nhân lập tức đổi, bà mặc kệ bọn , vội vàng lưng, khi bỏ chỉ để một câu "Trước tiên cứ nhốt ".

Vòng vòng , và Lăng Thanh Vân vẫn nhét vị trí ban đầu—— trong chiếc quan tài.

Quan tài ném xuống tầng hầm, trong tầng hầm tối tăm lạnh lẽo, những Dạ nữ trẻ tuổi ban nãy chạy , đến cả phụ nữ canh gác cũng , hẳn là xử lý vụ việc khiến Dạ Hoa phu nhân biến sắc .

Qua một hồi lâu, xung quanh bất kỳ động tĩnh nào.

Ta mắt cá chân của Lăng Thanh Vân đang thương, dậy nổi, nhưng ý định im chờ c.h.ế.t, chỉ thể nhân cơ hội , cố gắng uốn để dùng lưng đẩy nắp quan tài, hòng tìm đường sống.

mà, hai tay đang trói c.h.ặ.t, sức lực đủ, khi thử vài , thấy vô dụng, bản ngược còn đổ đầy mồ hôi, thở hồng hộc.

Lúc , phía bỗng vang lên một câu: "Đừng nhúc nhích."

Ta sửng sốt một giây, đột nhiên, khuôn mặt đỏ bừng như nung nóng.

Trong gian tối tăm chật hẹp, tối lửa tắt đèn, cứ liên tục lên lên xuống xuống , còn khiến bản đổ đầy mồ hôi.

Có thể hổ ...

Chuyện khiến nhớ tới khung cảnh đau lòng .

Hắn thích tiếp xúc cơ thể mật với , chuyện từ khi đó, nhưng mỗi lên tiếng nhắc nhở, trong lòng vẫn cảm thấy cực kỳ tổn thương.

Không cảm nhận cảm xúc của , ngẩn một lúc, đó bổ sung: "Ta hề ý đó... Ý là, tình huống hiện tại, lẽ bất động sẽ lợi hơn."

Hắn như , bắt đầu tỉnh ngộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-53-dung-la-con-nguoi-co-nguyen-tac.html.]

Con của , cái gì cũng dựa bản . một thời điểm, may mắn quan trọng hơn là nỗ lực, bất động đôi khi là lựa chọn nhất.

Hắn tiếp tục bằng giọng điệu tiết kiệm năng lượng: "... Ngươi thấy dáng vẻ hoảng hốt của tới báo tin, trong lầu nhất định xảy chuyện lớn, chừng phát hiện tầng hầm . So với việc giãy giụa, tiêu hao khí, chi bằng tiết kiệm sức đợi thời khắc quan trọng thì hơn."

Câu vẻ hợp lý, nhớ , lúc nãy thị nữ đề cập đến việc, đang điều tra nơi .

Huống hồ, quả thực thể nào đẩy cái nắp, thế là đành lời , xuống, lưng tựa sát tấm ván gỗ bên sườn.

Trong quan tài thực sự tối, yên tĩnh, cũng bực .

Cả hai đều trầm mặc.

mà, một khi , việc vận dụng đầu óc, nhịn nổi mà suy nghĩ miên man.

Ta hiểu Lăng Thanh Vân lựa chọn đầy tính y học: Nếu phương án A tỷ lệ sống sót là 60%, phương án B là 50%, thì chọn phương án A. Tình hình hiện tại của bọn , thể nào tự chạy trốn nữa, chỉ thể tiết kiệm thể lực, đ.á.n.h cược xác suất ai đó phát hiện, đây là phương án tối ưu nhất.

mà, ai thể bảo đảm rằng phương án A sẽ c.h.ế.t, là cứ chờ ở nơi là sẽ phát hiện !

Đây là một vụ đ.á.n.h cược.

Thời gian cứ trôi từng giây từng giây, nỗi sợ vô hình, chờ đợi vô vọng giống như con thú dữ siết c.h.ặ.t lấy trái tim. Ta cảm giác hô hấp càng lúc càng khó khăn, tinh thần cũng dần dần khủng hoảng.

Ta bắt đầu suy nghĩ, thật sự sẽ phát hiện bọn ở đây ư? Có Lăng Thanh Vân chỉ để an ủi ? Lẽ nào những kẻ tìm đến Dạ Hoa phu nhân lấp li.ếm, lừa ? Lỡ họ tới điều tra, nhưng điều tra tới chỗ ?

Thậm chí trong đầu còn hiện lên hình ảnh: Ta và Lăng Thanh Vân cứ thế thối rữa trong chiếc quan tài , biến thành hai bộ xương khô. Sau đó sẽ một đóa hoa kỳ lạ mọc từ bộ hài cốt.

bật vì chính suy nghĩ :

Bọn còn từng yêu , hợp táng thẳng tại đây, đúng là một bước hảo!

Lăng Thanh Vân thấy khẽ, cũng kinh ngạc liếc mắt một cái. Ta nghĩ, nhất định là cảm thấy điên .

Chỉ là, cần khác để ý, chính cũng cảm thấy bản điên .

điên thì cứ điên, sắp c.h.ế.t, chẳng lẽ thể điên một chút .

Ta đột nhiên mở miệng: "Lăng Mộc Vân, với ngươi một chuyện. Trong Tế Thú Đại Hội, khoảnh khắc ngươi nhặt lấy đóa hoa của , thật sự vui, cả cuộc đời của , bao giờ khác đặt lên hàng đầu như ."

Giọng của chút áy náy: "Ngươi cũng , đó chỉ là..."

"Chỉ là diễn, đúng ?" Ta cắt lời , "Ta , nhưng dù là như thế. Ngươi thấy đấy, từ cổ chí kim, đều thích xem kịch, đó là vì ở trong kịch đều hỷ nộ ái ố thật."

"..."

Hắn lời nào, tâm trạng bắt đầu kích động, tiếp tục : "Lăng Mộc Vân, cầu xin ngươi một việc ?"

"Chuyện gì?"

"Trước khi c.h.ế.t, ngươi thể thích ?"

Hắn sửng sốt lâu, đó : "Đừng chuyện xúi quẩy như , ai nhất định sẽ c.h.ế.t."

Bây giờ c.h.ế.t, nhưng tới khi c.h.ế.t thì quá muộn , âm thầm suy nghĩ.

Thế là đành tự nhủ: "Đừng nhỏ mọn như , ngươi thổ lộ tình cảm thật, dù cả hai cũng từng diễn nhiều như , dối một câu dỗ vui cũng ?... Cả cuộc đời , từng nào thích... Đến c.h.ế.t vẫn như , cam lòng."

Hắn lời nào, cứ im lặng chờ đợi.

Thời gian giống như trôi qua cả năm , cất tiếng trả lời, âm thanh nhỏ, tựa như đang kiềm chế sự run rẩy: "An Lị. Đổi ... Nếu ngươi , đêm An Khả Tâm sinh non, ở nơi nào... Ngươi sẽ cực kỳ thất vọng."

Ta: "..."

Ban nãy vẫn ở trong trạng thái nửa điên, bây giờ bỗng dần dần tỉnh , giống như con cá nóc châm một kim.

Hắn một tràng, mặc kệ là cớ gì, trong tai , cuối cùng chỉ còn hai chữ: Cự tuyệt.

Quả thực khiến thất vọng, hiểu cần thích , nhưng ngờ, đến một câu lệ, cũng .

Ta giương mắt cái nắp trong quan tài, âm thầm tự giễu:

là tên ch.ó nguyên tắc! Sắp c.h.ế.t tới nơi mà vẫn chuyện trái với lương tâm.

Hắn là kiểu lảng tránh điển hình, dồn bao nhiêu dũng khí mới dám đưa yêu cầu đó?

So với cha thể yêu bất kỳ ai của , khoảnh khắc , cảm thấy cái tên mặt còn đáng giận hơn.

Xem cả cuộc đời , thể nào một câu tỏ tình, cho dù chỉ là dối.

mà, cho dù là , thì bây giờ cũng thể gì, sinh giày, nhưng sinh chân.

Ta nghĩ , mơ mơ màng màng .

 

 

Loading...