Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 50: Quay Về Lối Cũ

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:24:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Bên trong tầng lửng tối om, theo bò về phía . Đột nhiên, dừng , vươn tay chặn ngang, bèn dừng ngay .

Ta về phía qua ánh sáng lờ mờ của hòn đá lửa, thè lưỡi.

Phía là một cái hố lớn. Hay, chính xác hơn là, nơi giống như "giếng thang máy" trong các tòa nhà hiện đại.

Trong "giếng thang máy" hai sợi dây thừng đang lắc lư, bên sợi dây một thiết gì đó giống như giỏ treo.

Ta thiết , đột nhiên cảm thấy quen mắt, nên buột miệng thốt : "Đây... Chúng từng lên ?"

Lăng Thanh Vân xuống thăm dò, một lúc lâu, mới chắc chắn với : " ."

Không sai, đây chính là cái "bàn đu dây" bọn từng . Lần , khi chúng tới đây, hai vẫn là khách quý của Phong Gian Nguyệt, tới thẳng tầng cao nhất. Ai mà ngờ vật đổi dời, lúc , dở dở như thế.

"Không thể tưởng tượng , kẻ đằng nơi , là "Hoan Dạ phường" tiếng tăm lẫy lừng," Lăng Thanh Vân mở to hai mắt, lên phía . Đây là một tòa kiến trúc cao ngất, mặt đất chỉ bảy tầng, từ bên ngoài, sa hoa truỵ lạc, mái ngói cong v.út, là ước mơ của bao nhiêu . Thế nhưng, giờ đây bọn mắc kẹt trong đó, lên xuống, chỉ thấy một cái hố sâu lạnh lẽo, giống như cổ họng của dã thú, hoặc là địa ngục đáy.

"Xem vụ án bắt cóc Dạ nữ đó, đều là do bà ," Ta phụ họa.

"Nói như thế, mà chúng còn tới đây nhờ kẻ chủ mưu bói toán giúp Sở Đinh Lan," Lăng Thanh Vân lắc đầu khổ, "Có khác gì bảo hổ lột da?"

Ta che kín mặt mũi, chẳng trách lúc chẳng tìm thấy thông tin nào hữu dụng, thấy, là bọn cung cấp thời gian đúng, mà là thầy bói khống chế.

" mà," tiếp, "Tốt gì đây cũng là kinh Trường Nhạc, chân quốc chủ, chẳng lẽ nó vẫn luôn hoạt động phi pháp thế , phát hiện ?"

Lăng Thanh Vân nhạt một tiếng: "Dạ Hoa phu nhân quan hệ gì với Phong quốc chủ, ngươi từng ?"

Ta cứng họng. Mặc kệ Phong Gian Tuyết thực sự sắc che mờ mắt, nhưng vẫn thể đoán một điều: Cơ quan chấp pháp của Phong gia, ngoại trừ Phong Gian Nguyệt thiết lập nam chính, chính trực bẩm sinh, ai ăn no rửng mỡ điều tra "hồng nhan tri kỷ" của quốc chủ?

tình hình hiện tại cho phép bọn phân tích, thảo luận những điểm đáng ngờ, chuyện quan trọng nhất là chạy thoát .

Trước khi những nữ t.ử áo hoa đó tuần tra, Lăng Thanh Vân kéo nhảy "giếng thang máy", ôm lấy dây thừng "bàn đu dây".

"Đã trèo cây bao giờ ?" Hắn hỏi.

Ta gật đầu.

Hồi sống ở nông thôn, trèo cây chính là kỹ năng cơ bản nhất.

mà loại dây thừng kim loại thể so sánh với cây cối thô ráp, dùng răng xé hai dải lụa ống áo, quấn c.h.ặ.t tay, tăng thêm lực ma sát, đồng thời để giảm bớt đau đớn khi bắt trượt dây thừng.

Lăng Thanh Vân híp mắt , dường như lộ một nụ hài lòng.

"Đừng xuống." Hắn chỉ nhắc một câu, bắt đầu cử động chân tay, cùng leo lên phía .

Bọn leo một lúc, khí lùa mũi càng lúc càng lạnh, thấy tiếng đàn sáo nhảy múa, tiếng ồn ào từ phía xa xa truyền tới, lẽ bọn đến tầng trệt.

Thiết máy móc thời cổ đại, để thuận tiện cho việc bảo trì, nên thường một lối chuyên để , Lăng Thanh Vân vòng vòng tìm trống đó, dùng chân móc và kéo bản qua. Sau khi xác nhận thể thông xuống phía , giúp trèo sang.

Bọn nhấc một tấm gỗ ở trần nhà, khi chắc chắn ai mới nhảy xuống, đây chính là toà nhà mở cửa tiếp khách của Hoan Dạ phường.

Tiếng nhạc và âm thanh đùa càng lúc càng rõ, mùi hương nồng xộc lên, xông thẳng mũi bọn . Cả hai phủi sạch vết bụi và mạng nhện , nấp đằng bức bình phong màu đỏ—— theo cách bố trí ngày xưa, nhà xí, nhà kho, chỗ sửa sang đều phía bức bình phong.

Đứng bên trong bình phong ngoài mới phát hiện, tòa lầu các sơn màu đỏ thắm, cầu thang xoắn ốc dẫn lên , những chiếc đèn l.ồ.ng đỏ treo dài từ lan can ngọc tầng cao, dọc ban công bóng , hương thơm vấn vít, quả nhiên là kỹ viện nổi tiếng nhất.

Ngó trái ngó thấy ai, Lăng Thanh Vân bèn nhảy ngoài, tầm rộng hơn một chút.

Nào ngờ, từ góc độ của bọn thì ai, nhảy , ngờ, một cô nương bỗng nhiên xuất hiện, suýt chút nữa va lòng .

Bây giờ Lăng Thanh Vân xóa lớp trang điểm, nhưng hề mặc đồ nam, bộ váy hồng phấn cởi , chỉ còn mỗi tr.ần tr.ụi, chạy nhảy khắp nơi. Tuy thể hiểu đây là tình thế bắt buộc, nhưng thì vẫn văn minh lắm. Lúc đột nhiên bắt gặp, chút đáng khinh...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-50-quay-ve-loi-cu.html.]

Ta nhét ngón tay miệng, cố gắng lắm mới phát tiếng thét ch.ói tai. Trong đầu tiếng ong ong: Bị phát hiện , bây giờ?!

Cô nương cũng há miệng, sắp sửa hét lên.

Không ngờ, Lăng Thanh Vân đột nhiên mỉm , vẻ vô cùng bối rối, vội vàng với cô nương đó: "Tỷ tỷ, đừng hoảng, đừng hoảng... Ta vốn ở phòng của Hương Lan cô nương, nhưng, nhưng trời khuya , tìm thấy đường , tỷ tỷ , phòng của Hương Lan ở ?"

Ta che mặt, đúng là cái khó ló cái khôn. Ai ngờ mặc quần áo, trong tình huống đó chẳng gì sai cả...

Còn về phần "Hương Lan", nhất định là tự biên tự diễn, trong chốn trăng hoa, ai mà tên là Hương Lan, Lan Hương, Tương Lan, Tương Lam.

Quả nhiên, cô nương dọa sợ chần chừ nửa giây, hỏi: "Ngài đang đến Hương Lan nào?"

Khuôn mặt Lăng Thanh Vân lộ vẻ khó xử, : "Ta chỉ bọn họ gọi tên, là chữ nào, tỷ tỷ nơi mấy Hương Lan, chi bằng cứ luôn ?"

Cô nương hề nghi ngờ , khoa tay múa chân : "A... Nếu là vóc dáng giống nô gia, làn da trắng một chút, đó chính là Tiểu Hương Lan, phòng ở cuối bên , còn nếu là tóc đen, dáng cao cao thì chính là Đại Hương Lan, ở tầng hai, phòng thứ ba phía bên trái, còn nếu là Tương Lam cô nương mắt màu xanh..."

Nàng nhắc đến chữ "mắt xanh", lỗ tai lập tức dỏng lên, nhưng chỉ trong giây lát, nàng rút lời: "A, thôi, chắc ngài gặp nàng ... Ngài tìm Đại Hương Lan là Tiểu Hương Lan, tự ."

Lăng Thanh Vân vội vàng cúi đầu cảm ơn, cô nương cầm chiếc đèn, bận bịu xử lý việc của , lúc rời , vẫn thấy nàng thì thầm: "Con bé Hương Lan ... là may mắn..."

Ta thở phào nhẹ nhõm, đặt tay lên n.g.ự.c ngẫm nghĩ, may mà là Lăng Thanh Vân, tình thế động như , mà cũng thể chuyển thành chủ động, đồng thời còn tìm tin tức hữu dụng.

Chờ cô nương đó khỏi, Lăng Thanh Vân mới tiếp tục quan sát, cuối cùng chắc chắn là xung quanh còn ai, mới gọi ngoài, khoa tay múa chân với , ý bảo tìm một bộ y phục cho .

Cũng may, việc hề khó, giữa chốn trăng hoa như , ít kẻ háo sắc trút đồ lung tung, tới vài bước, thấy một chiếc áo choàng lụa màu xám lộ ở khe cửa, nên vội vàng dùng trâm khều , đó nhẹ nhàng chạy về chỗ Lăng Thanh Vân.

Chiếc áo choàng to so với , bên trong trung y, trông lỏng lẻo, nhưng như lẽ là , trong tình huống cấp bách, còn đòi hỏi gì nữa, dù cũng c.ởi trần chạy lông nhông đường, tinh thần giữ văn minh là .

Cả hai trang điểm , miễn cưỡng coi như giống bình thường, bọn chỉnh trang cổ áo, giả vờ như việc gì xảy , bước khỏi góc tường, trộn dòng qua , bước kế tiếp chính là hướng về phía cửa, thoát khỏi thanh lâu , đó sẽ tính .

mà, khoảnh khắc đang cẩn thận bước về phía cửa, nhân cơ hội ai chú ý sẽ bỏ chạy. Lăng Thanh Vân đột nhiên thấp giọng một câu, "Không !"

Ta dỏng tai lên , phía cửa tiếng bước chân, là bước chân của phụ nữ, chỉ trong giây lát, một nhóm nữ t.ử áo hoa tiến , chính là những kẻ canh chừng bọn lòng đất.

Trong mắt những quan khách bình thường, sự xuất hiện của bọn họ chẳng , y phục hoa lệ, nụ rạng rỡ, thoải mái chào hỏi .

và Lăng Thanh Vân đều nhận , bọn họ đang quét mắt tứ phía, mang theo v.ũ k.h.í sắc bén, ngoài cửa thêm mấy gã đàn ông lực lưỡng, đôi mắt chằm chằm. Hiển nhiên, chuyện bọn chạy trốn bại lộ.

Một nữ t.ử áo hoa dõi mắt về phía , bọn kịp né tránh, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lăng Thanh Vân nhanh trí ứng phó:

Hắn ngả lòng , trong miệng lẩm bẩm, giống hệt một vị khách say rượu, khiến cả cũng lảo đảo theo, thuận thế che khuất mặt, chậm rãi rời khỏi tầm mắt của nàng .

Ta cũng hiểu ý, vội : "Quan nhân, ngài uống nhiều quá , nào nào, để đỡ ngài sang bên nghỉ ngơi một lát."

Nữ t.ử áo hoa về phía bọn chuyển tầm mắt, trái tim đang treo lơ lửng của thả lỏng: Dù , trong suy nghĩ của họ, hai kẻ bỏ trốn đều là nữ nhi.

Mấy nữ nhân canh giữ tụm , lắc đầu với . Ta khẩu hình miệng, đoán , lẽ bọn họ nghĩ và Lăng Thanh Vân trốn thoát khỏi tòa nhà .

Nếu bọn họ cho rằng như , thì nhất định sẽ bỏ , đến lúc đó, và Lăng Thanh Vân sẽ cơ hội chạy trốn.

Lăng Thanh Vân vô thức nhéo tay , cảm nhận , cũng sốt ruột tới mức bàn tay đổ đầy mồ hôi.

mà, đang lúc cả hai ấp ủ hy vọng, thì điều tồi tệ hơn ập đến, đúng lúc , đột nhiên hét thật lớn:

"Bà nội nó, kỹ viện của các ngươi trộm!! Là ai trộm cái áo choàng lụa của ông đây?! Mau bước ! Đừng rùa rụt cổ!!"

Ta giật một cái, chợt nhớ ... Chính là vị khách xui xẻo... Bị khều mất cái áo choàng màu xám.

thét một tiếng như , đám nữ t.ử áo hoa đột nhiên giật , xem , bọn họ bừng tỉnh, nhớ , cho dù là nữ nhi, cũng thể cải trang thành đàn ông mà!

Lúc mà đến gần cửa chính thì chẳng khác gì tự chui đầu lưới. Lăng Thanh Vân nhanh ch.óng quyết định, c.ắ.n răng một cái, dẫn chạy lên lầu.

 

 

Loading...