Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 46: Bọn Ta Là Cùng Một Kiểu Người

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Sáng sớm, tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa hoa, chiếu thẳng mặt .

Ta mở mắt, phát hiện lưng cấn các cạnh giường, thật sự đau, cứ ngủ như một đêm, Lăng Thanh Vân vẫn trong lòng , nửa đêm lấy chăn bọc , bây giờ qua, chẳng khác nào một đứa trẻ to xác.

Ta sờ trán , nóng nữa.

Cơ thể tên vẫn trâu đấy.

Ta mới chạm , bừng tỉnh, đôi mắt phượng mờ mịt như sương dần dần mở .

Ta ôm cả một đêm, hơn nữa bởi vì trong lòng quỷ, nên cảm giác gì đó mờ ám, vốn định đợi tỉnh sẽ từ từ giải thích cho .

Không ngờ, việc đó cần thiết.

Hắn mới nhận thức tình hình, vội vàng b.ắn đằng , rời khỏi cơ thể , nhanh nhẹn che chăn , giống như phản ứng khi chạm than bỏng .

Bàn tay khựng giữa trung, cả ngây , nên vươn thu về.

Ta thấy ánh mắt né tránh của , là kinh hoàng và sợ hãi.

Ánh mắt đầu tiên của một tỉnh khỏi cơn mê, tuyệt đối thể dối trá .

Ta cảm giác như đ.â.m một nhát d.a.o.

Không tại , đột nhiên nhớ , em trai họ từng lóc loạn cướp con thú bông trong tay , nhưng khi lấy , nó ném thẳng xuống mặt đất, mạnh tới mức khiến đầu con thú văng .

Ngày hôm qua, rõ ràng gây chuyện, đòi ôm bằng . biểu cảm bây giờ, chẳng khác nào em trai họ của .

Ta cúi đầu xuống cơ thể .

Vô cùng nhếch nhác, áo choàng và sam y kéo tới mức lộn xộn, lớp lụa quấn n.g.ự.c thì nhăn nheo, đó ướt đẫm, do mồ hôi nước miếng của .

Ta hiểu tình huống ngày hôm qua thể đ.á.n.h giá theo lẽ thường, thậm chí còn trách theo hướng tục tĩu.

đồng thời, cũng mong hiểu, ý đồ nhân cơ hội quyến rũ .

Nói rộng hơn, mong ít nhất thể buông một cách lịch sự, chứ chạy như chạy trốn khỏi đầu trâu mặt ngựa gì đó.

Người tiểu tam của từng một câu chân thành, đại khái là, đàn ông thể tiếp xúc cơ thể với con, chắc yêu con, nhưng nếu bài xích chuyện tiếp xúc cơ thể thì chắc chắn là hứng thú với con.

Ta đột nhiên cảm thấy bản thật nực .

Trái tim vốn dĩ tràn ngập bong bóng hồng.

chỉ trong khoảnh khắc, bong bóng tan hết, để thấy rõ, đó chẳng qua chỉ là một chậu xà phòng dơ bẩn mà thôi.

Ta bao giờ mong đợi bản như nam nữ chính nguyên tác, thề non hẹn biển đối phương là duy nhất, nhưng mấy ngày hôm nay, trải qua bao nhiêu chuyện, cho bí mật về phụ , khoảnh khắc sinh t.ử, trao cho binh phù... Tất cả thứ đều khiến lầm tưởng, bản một chút gì đó đặc biệt.

Lúc mới đau đớn phát hiện, hình như chính Vũ Đào cũng lầm tưởng như thế.

Con Lăng Thanh Vân dối trá như , nếu , thể khiến bất kỳ cô nương nào đó cảm thấy bản đặc biệt hơn khác một cách dễ dàng.

Nhất là cô nương lợi dụng...

Lúc chỉ cách nửa thước, siết c.h.ặ.t chăn, cúi đầu, với : "Thực sự xin ."

Lời xin của , khiến bật .

Hắn xin cái gì chứ?

Nếu là với cơ thể , xin những hành động đường đột khi mất tỉnh táo.

Thế thì cũng cần thiết, bởi vì cơ thể vốn là của An Khả Tâm, nàng từng m.a.n.g t.h.a.i đứa con của , ôm ngủ một đêm cũng chẳng chuyện gì lớn lao.

Còn nếu với .

Thì hình như cũng chẳng cần, hảo cảm với , nhưng đời , đạo lý nào chứng tỏ, thích một ai đó thì đối phương nhất định thích .

Trong chuyện tình cảm, câu nhất chính là "thực sự xin ".

Năm đó khi cha bỏ rơi , câu cuối cùng của ông cũng là "thực sự xin , đều tại sai". Câu khiến lửa giận ngùn ngụt của như đ.ấ.m bịch bông.

mà, quan trọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-46-bon-ta-la-cung-mot-kieu-nguoi.html.]

Ta ngẩng đầu trời, đó thong thả cụp mắt xuống.

nên tự ý thức sai lầm của : Cho dù liên tục nhắc nhở bản , quan hệ giữa hai rõ ràng, nên xuất hiện những ảo tưởng đáng , nhưng thời gian , để bản quá xa, quá giới hạn.

Vậy nên, đến lúc trở về đúng vị trí của .

Thế là, cũng nhanh nhẹn sửa sang y phục , vuốt nếp nhăn gây cả đêm qua, đó lúng túng nở một nụ lễ phép: "Hôm qua tình huống đặc biệt, ngươi mà."

Hắn nhẹ nhàng gật đầu, đáp bằng ba từ khô khan: "Ta ..."

Sau đó cả hai rơi im lặng một hồi lâu.

Chỉ còn những cảm xúc hỗn loạn bên trong lòng, ngoài mặt, cả hai , chẳng ai to chuyện thêm nữa.

Hắn lặng lẽ mặc trung y và áo ngoài, cầm lấy hổ phù mà trả.

Sau đó Lục gia để quyền xử lý.

Dùng cơm trưa xong, đến Vô Nhai các.

Lần đến để sách, mà là trong Vô Nhai các một mật thất, Hồng Trọng trồng hoa kính ở nơi đó.

Ta gõ nhẹ ba cái, Hồng Trọng mới mở cửa giúp, kính cẩn khom mặt .

Ta tiến mật thất, bốn phía xung quanh phòng là gương, cảm giác như bước kính vạn hoa.

Ta nghiêm túc quan sát gương đồng, thấy khẽ giật .

Từ lúc tới thôn Thập Hoang, đến khi tham dự Tế Thú Đại Hội, lên đảo Lưu Tiên, lâu lắm kỹ bản trong gương.

Gương mặt , đường nét vẫn chính là An Khả Tâm, nhưng mà khác một trời một vực so với ngày đầu tiên xuyên tới, còn dáng vẻ danh môn khuê tú dịu dàng mềm mại.

Nếu như giải thích chi tiết hơn, nguyên chủ An Khả Tâm vốn dĩ vẽ lông mày khói (1) đang phổ biến đương thời, thấy ít phu nhân ở Tế Thú Đại Hội cũng vẽ dạng lông mày , nhưng mà thích, nên sai thị nữ vẽ mày viễn sơn (2) tự nhiên hơn. Từ khi bắt đầu tới thôn Thập Hoang, lăn lộn giữa mưa gió bão bùng, làn da còn trắng nõn, trơn bóng như hồi mới tới, đen nhiều.

(1) Một loại lông mày giống như nhân vật Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng.

(2) Một loại chân mày thon dài, màu sắc nhàn nhạt.

Khác hơn một chút, lẽ là ở ánh mắt.

Ánh mắt phản trong gương đồng lạnh lẽo ương ngạnh, còn thần thái thương như hồi mới xuyên tới, chút gì đó giống ở hiện đại, Tiểu Vương từng trêu đùa bảo rằng, ánh mắt của khi còn dọa ch.ó hoang chạy.

Nếu đặt cơ thể An Khả Tâm lúc mới xuyên đến ở mặt, sẽ cảm giác, hai chính là tỷ , chứ cùng một .

Chẳng lẽ đây là tâm sinh tướng , đúng hơn là cơ thể càng ngày càng giống với linh hồn mà nó dung chứa?

Ta vu.ốt ve gương mặt của , thầm chế giễu, chừng mà cái tên Lăng Thanh Vân thích, chính là An Khả Tâm chân chính, cho nên khi con đổi, cũng còn thích nữa...

Lúc Hồng Trọng tiến lên, cho xem hạt giống hoa kính mà mang về.

Hiệu quả việc của Hồng Trọng cao, mới mấy ngày mà nàng thu thập nước từ suối nước nóng nhiều nơi, thả các hạt giống bình pha lê, cẩn thận dán nhãn, ký hiệu nguồn gốc từng loại nước, lẽ là đang thí nghiệm xem loại nước nào phù hợp nhất cho hoa kính sinh trưởng.

Ta chằm chằm những hạt giống trong bình pha lê.

Lúc mới đem về, từng chạm chúng nó, hạt nào cũng cứng y như hạt đậu bằng sắt, bên ngoài đen sì, vỏ thì thô ráp.

Cho dù bây giờ ngâm trong nước nóng, cũng chắc chắn hạt nào sẽ nảy mầm và khi nào sẽ phát triển.

Có lẽ chỉ mỗi , mang đống hạt giống về, là vì Lăng Thanh Vân.

Lúc kích hoạt hoa kính, chiếu bộ cảnh tượng của Thạch Thủ Nghĩa, thật một suy nghĩ xuất hiện trong đầu :

Đây, chẳng đồng nghĩa với việc trở về gian quá khứ ?

Vậy nghĩa là hoa kính liên quan tới sự đổi của gian và thời gian, thể, nó chính là nhịp cầu nối liền hai thế giới nào đó.

Không sai, từng quên mất hy vọng trở về hiện đại.

Chuyện xảy lúc sáng, Lăng Thanh Vân vẻ bạc bẽo với .

thật , nào dám phủ nhận việc đang suy nghĩ với .

Bọn là cùng một kiểu , thích hơn thua mất, ưu tiên hàng đầu của bọn , mãi mãi là bản .

 

 

Loading...