Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 45: Ta Biết Mình Đã Xong Đời Rồi
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cho dù cáo đang kêu oan ngập trời, nhưng chủ thẩm thiên vị đến mấy cũng khó mà giải vây cho Lục gia: Vốn dĩ những chứng cứ liên quan tới vụ án rành rành ở đó.
Nhân chứng đầy trong phòng, kể đến chiếc túi thơm Lục Thanh Lưu, tra quả nhiên thành phần ô lan.
Về phần động cơ gây án, gì bàn cãi, xa thì là vụ tăng thuế biển, gần thì là chuyện con trai duy nhất của nhà họ Lục đang chịu khổ ở trong lao, mâu thuẫn giữa Lục gia và Lăng thị cũng chẳng là ngày một ngày hai.
Nếu thường , lực lượng của Lục thị nhỏ, triều đình, cũng là họ hàng và phe phái, câu tiền hô hậu ủng, bao che giấu giếm lẫn , mỗi khi gặp chuyện thì bóng gió, tạo áp lực cho những còn . dù , tội danh nghiêm trọng như mưu phản, hành thích vua thì khác, kẻ nào dám tới đây để liên lụy, cây đổ hồ ly tan bầy, giậu đổ thì bìm leo, các môn đồ và họ hàng xa của Lục thị nhất thời cũng cảm thấy bất an, nhanh nhẹn vạch giới hạn. Thái độ ngày xưa và bây giờ khiến cũng cảm thán thế giới kỳ diệu.
Ta bắt giữ sạch sẽ bộ Lục thị, chờ đợi Lăng Thanh Vân tỉnh sẽ xử lý.
Không sai, đều đang đợi Lăng Thanh Vân tỉnh .
Vị đại phu đen gầy họ Lý Lăng Thanh Vân thể tỉnh, phương pháp đơn giản, chỉ cần liên tục cho uống nước, đổ mồ hôi, khi bài tiết hết độc, hạ sốt thì sẽ tỉnh . Bọn thấy kiểu chẩn bệnh giống như lời Phật răn.
Lăng Thanh Vân sốt cao, mất sạch ý thức, đôi mắt khép hờ, môi khô tới nỗi nứt từng mảnh, càng uống nước càng toát nhiều mồ hôi. Ta và mấy Dao Cơ, Ngô Đồng quản chuyện nam nữ, cởi hết y phục của xuống, chỉ chừa mỗi chỗ che bộ phận hổ , để sõng soài giường, phiên cầm khăn lông lau , tránh để mồ hôi nhớp nháp quá, tắc nghẽn quá trình bài độc, đồng thời lo nhiệt độ cao quá sẽ .
Đây là đầu tiên thấy cơ thể của , tuy dáng vẻ khá gầy, nhưng khi c** q**n áo, thật trông vẫn săn chắc, cơ bụng rõ ràng, đường nét mượt mà, hai cái chấm nhỏ n.g.ự.c, cảm giác cứ như phát triển .
Haizzz, đang cái gì ... Ta vội vàng lắc đầu, chuyển tầm mắt .
Sau đó bỗng chú ý tới, ít vết thương, vết thương do kiếm thì thể nhận , dù cũng là tập võ, nhưng vẫn còn vài vết thương nho nhỏ, hình như là bỏng, cũng chẳng rõ tại thể bỏng ở bả vai thế .
Thế là thuận miệng hỏi Ngô Đồng, vết thương đó là do .
"Này ư, là do phu nhân của Lão quốc chủ dùng trâm nóng áp lên," Ngô Đồng vội vã giúp hạ nhiệt, nên cũng nghĩ nhiều, buột miệng thốt .
Dao Cơ bên cạnh quát nhẹ một tiếng: "Ngô Đồng!"
Chỉ bằng một câu , nhưng cũng đủ khiến ếch đáy giếng là đoán bảy tám phần.
Phu nhân Quốc chủ ban đầu, chính là Phong Tuyên Nhược, cô cô của Phong Gian Nguyệt.
Trong nguyên tác từng đề cập đến việc đích mẫu đối xử với , nhưng lúc đó chỉ cho rằng, đ.á.n.h đập mắng c.h.ử.i ở thời cổ đại, vẫn tính là bình thường, bây giờ xem , bà cố ý áp trâm nung đỏ lên khác, đúng là tàn độc.
Cái tên ... Cũng thật là đáng thương...
Đang ngẫm nghĩ, thì đột nhiên thấy giường ho khụ một tiếng, trong miệng lẩm bẩm vài âm thanh đơn lẻ.
Đám bọn mừng sợ, rằng, hai mươi tiếng đồng hồ đó, yên lặng tới nỗi chẳng khác gì một c.h.ế.t.
Xem phương pháp uống nước để toát mồ hôi quả thực hữu hiệu, vội vàng đỡ dậy, vòng cánh tay tới, lấy một chút nước ấm, đút từng muỗng từng muỗng cho .
Không ngờ, lúc hôn mê, còn thể mở miệng, nhưng bây giờ một chút ý thức, tỉnh táo cho lắm, cứ như một đứa trẻ con nghịch ngợm, nhắm mắt, xoay đầu , chịu uống.
Ta dở dở , dỗ lừa, nhẹ nhàng gọi là "Mộc Vân", đưa muỗng theo, khó khăn lắm mới đút nửa chén nước, cảm thấy yên tâm hơn một chút, đưa chén cho cung nhân.
Không động tác của khiến hiểu lầm là sắp rời , đột nhiên kéo mạnh một cái, cả tóm , va cạnh giường, đau đến mức nhe răng trợn mắt.
Sau đó, chợt thấy tiếng: "Mẹ... Đừng ..."
Ta ngây dại đàn ông nửa trần ở trong lòng, mặt còn đỏ hơn cả .
Ta vội vàng ngẩng đầu lên các cung nhân, Dao Cơ và Ngô Đồng đều né tránh ánh mắt, giả vờ thấy gì.
Ta cố chống dậy, nhưng càng tránh, đứa trẻ to xác đang ốm càng kíc.h thí.ch, ngang ngược áp đầu n.g.ự.c , ôm mãi chịu buông, vươn tay trong áo trong, nắm lấy áo lót của .
Này, ... Ta thể hiểu đây là tình huống đặc biệt, nhưng tư thế , xưng hô , hình như ai nấy cũng hổ...
Cuối cùng, vẫn là Dao Cơ nhạy bén, cất lời đầu tiên: "Nếu thì, Phu nhân, chúng nô tỳ ngoài điện chờ, nếu việc gì, cứ gọi chúng nô tỳ một tiếng nhé?"
Ta chật vật gật đầu. Được , các ngươi mau , nếu cảnh tượng ở đây sẽ thành xuân cung đồ mất, thật sự ngượng...
Chỉ trong giây lát, đại điện trống , chỉ còn mỗi và Lăng Thanh Vân, vẫn cứ ôm c.h.ặ.t rời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-45-ta-biet-minh-da-xong-doi-roi.html.]
xung quanh còn nhiều nữa, mới thở phào nhẹ nhõm một , nhẹ nhàng gom tóc , thấp giọng : "Không , hết."
An ủi thật lâu, tay mới thả lỏng một chút, cảm giác lớp áo lót mỏng manh nắm c.h.ặ.t đến mức là mồ hôi.
Bọn tiếp tục giằng co một hồi, cuối cùng cũng tìm tư thế tạm chấp nhận . Hắn trong lòng , ngủ .
Còn , bây giờ mới thời gian suy nghĩ một ngày hỗn loạn, load sự việc xảy hôm nay.
Độc của thật sự do Lục gia hạ ?
Ta chứng cứ rõ ràng, nhưng bởi vì quá rõ ràng nên mới cảm thấy đúng.
Ta nhớ những chuyện quá khứ với trong Vô Nhai các.
Tại đột nhiên bí mật đó, giống như một chuẩn c.h.ế.t.
Ta đột nhiên khẽ rùng .
Nếu , nghĩa là sẵn sàng cho việc c.h.ế.t ư?
Tự biên tự diễn, ăn ô lan, mưu hại Lục gia...
mà, gì đó phi lý, xác suất c.h.ế.t vì độc ô lan 100%, cho dù tới một nửa khả năng, một bình thường mà cũng dám ăn ? Có kẻ nào dám đ.á.n.h cược một nửa khả năng chứ?
đúng lúc , đột nhiên nhớ , lúc ở đảo Lưu Tiên, từng một câu.
Ta : Dòng m.á.u của Dạ thể kháng độc, thể chịu đựng chất độc gấp mấy thường.
Vậy thì... Có một khả năng như thế ?
Sau khi phụ dính bẫy, độc c.h.ế.t từ từ, Lăng Thanh Vân ý định dùng chính bản để đ.á.n.h vỡ quyền lực khuynh triều của Lục gia, chẳng qua vẫn đắn đo tiếc mạng, dám thực thi. Mãi đến gần đây, bản một lợi thế mạnh như , cuối cùng mới dám đ.á.n.h liều?
Nghĩ đến đây, giơ tay trái lên đặt mũi .
Móng tay lúc nào cũng cắt ngắn, giữ sạch sẽ, nhưng hôm nay ngón út dài một cách bất thường.
Ta ngửi thử, quả nhiên mùi hương thanh tịnh, nhạt đến mức suýt nhận ...
Ta nhếch môi , nhân vật phản diện trong lòng.
Lúc , ngủ ngon đến mức ngây thơ như một đứa trẻ, hàng mi cong dài như chiếc quạt nhỏ xíu, tạo thành cái bóng mờ gương mặt đỏ bừng vì sốt.
Cơ thể tỏa mùi hương hỗn loạn, là mùi mồ hôi trộn lẫn với hương quýt ngọt ngào, và mùi t.h.u.ố.c đắng chát còn thừa ở trong chén.
Mùi hương kỳ quặc.
Y hệt như con .
Ta xong đời .
Rõ ràng , khẩu phật tâm xà, dối trá ích kỷ, khuôn mặt lúc nào cũng trưng vẻ tươi , bụng lúc nào cũng tìm cách tính kế khác, thật sự một con nên yêu.
mà khoảnh khắc , như mắc kẹt trong mùi hương kỳ lạ , thể nào ngơ, cuối cùng cũng thể phủ nhận rằng bản động lòng.
Có lẽ... Ta khỏi suy nghĩ tham lam, liệu chút cảm tình nào với ?
Nếu , đáng lẽ khoảnh khắc bờ vực sinh t.ử, nên giao món đồ như hổ phù tay ...
Ta cảm thấy vô cùng hỗn loạn, cúi đầu .
Hắn đang ghé sát trong lòng , xương bả vai nhô lên, vết sẹo bỏng đó vô cùng lóa mắt.
Ta suy nghĩ lâu, cuối cùng cúi đầu hôn nhẹ vết sẹo của —— dù ngày mai cũng nhớ nổi.
Cổ họng chợt phát âm thanh nức nở, giống như vết thương cũ năm xưa vẫn còn đau nhói.