Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 43: Chân Tướng Vụ Giết Cha

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Dạo , thanh thế của Lục gia lớn, Lục Thanh Lưu nhậm chức, trở thành Thủ phụ mới của Thái y viện, các mỹ nhân Lục gia đưa cung cũng ban thưởng nhiều, thăng tiến vượt bậc, thậm chí đãi ngộ còn hậu hĩnh hơn cả các cung nhân cũ việc nhiều năm.

Đặc biệt là cô nương tên Vũ Đào , tùy tùng bên cạnh Lăng Thanh Vân, rời nửa bước, mấy đến tìm Lăng Thanh Vân một chút chuyện, nhiều khi còn thể rõ, đối phương hiểu mà diễn đạt thành lời, chuyển sang dùng câu đố. Có một , sai Ngô Đồng đưa một bát phô mai, ả dám lấy lý do Quốc chủ nghỉ trưa đuổi về, Ngô Đồng tức giận trở về càu nhàu một trận.

Đến cũng bắt đầu lo sợ, nếu Lăng Thanh Vân xoa dịu quan hệ với Lục gia thì thể hiểu, nhưng cần tới mức độ chứ.

Trước tình hình , thậm chí còn thấy mấy cung nhân cũ bắt đầu lải nhải, bọn họ đều , Quốc chủ sắp bước lên vết xe đổ của Lão quốc chủ .

Vết xe đổ của Lão quốc chủ?

Ta kỹ hơn một chút, nhưng đương nhiên, chỉ cần tới gần một xíu là ai dám nhắc tới chuyện đó nữa.

Mặc dù như thế, bọn họ , chẳng lẽ thể đến thư viện tìm tư liệu , cũng là từng luận văn nghiệp đấy.

Ta đắm trong Vô Nhai các mấy ngày, cảm nhận sâu sắc bất tiện của thời đại công cụ tìm kiếm, chỉ là, vẫn tra một tin tức.

Dưới thời Lăng Hải Lưu, hoàng tộc nhiều chuyện với Lục gia, đa đều là xô xát, chủ yếu là vấn đề lợi nhuận buôn bán biển.

Lăng thị ở ven biển, thường xuyên thương nhân qua , nhưng mà đây, đa bến tàu đều trong tay viên gác cổng, chỉ cần nộp một chút thuế biển cho triều đình.

thời gian trôi , nhược điểm của hình thức dần dần lộ , điểm đặc biệt nhất là, việc các tàu thuyền vãng lai qua đều do các gia tộc tự báo cáo, nhưng bất kỳ kẻ nào chút hiểu về tính toán, chỉ cần ở bến cảng một ngày là thể nhận thuế khớp với thực tế.

Ta lật qua vài quyển sổ cũ, trong đó một quyển thời điểm Lăng Thanh Vân vẫn còn là Thế t.ử, cho phụ . Căn cứ tình huống , đưa hai phương án giải quyết: Một là tự xây cảng, như thể kiểm soát việc buôn bán trong tay ; hai là tăng thuế biển.

Đề xuất tăng thuế biển khiến tự hỏi lâu. Tại là tăng thuế mà là điều tra thuế?

Theo căn cứ pháp lý, cơ sở ban đầu, đột ngột tăng mức thuế của khác chẳng hợp lý bằng phương án kiểm tra, chống hành vi trốn thuế ?

Ta di chuyển ánh nến, đắn đo trong lòng một lúc lâu, đó suy nghĩ cẩn thận.

Có lẽ là bởi vì, Lăng Thanh Vân là con thực tế, cách khác, khi vẫn chuẩn kỹ càng để vạch trần bộ mặt thật của đám Lục gia.

Tăng thuế biển, đồng nghĩa với việc, rõ ngươi tham ô, nhưng cũng lợi một chút, chỉ cần giao đủ thuế cần, thì vẫn thể mắt nhắm mắt mở hành động của ngươi.

Nếu điều tra thuế, thứ nhất là các gia tộc quan hệ rắc rối, bao che lẫn , hề dễ như ; thứ hai, nếu thực sự điều tra , với con khổng lồ như thế thì quốc pháp cũng dung, đến lúc đó mà bắt giữ Lục thị, bắt nổi .

Ta xuống bên , định xem xem rốt cuộc Lăng Hải Lưu giải quyết như thế nào.

Việc dựng cảng, chắc là ông sẽ phê chuẩn, thấy cảng xây dựng, chỉ là một làng chài nhỏ, nhưng lúc thấy, nó san sát quán quán rượu, tàu thuyền lúc nào cũng giương cánh buồm khổng lồ, công nhân liên tục vận chuyển, cảnh tượng náo nhiệt phồn hoa, màu trời sắc biển bao la hùng vĩ, đan xen tạo thành một bức tranh mênh m.ô.n.g hài hòa.

Vậy chuyện tăng thuế biển thì ? Nếu thành công thì Lăng Thanh Vân việc gì tăng thêm nữa, còn nếu thất bại thì lý do là gì?

Ta lật lật , tìm thấy thông tin nào về Lăng Hải Lưu nữa. Ta lấy hết cuốn tới cuốn nọ, phần đầu tiên đặt lên giá.

Ta phát hiện tới năm sáu cuốn sổ giới thiệu, đề cử vị y quan họ Lục đảm nhiệm chức Thủ phụ Thái y viện, lẽ chính là Thủ phụ tiền nhiệm.

Ta thoáng giật .

Đây giống hệt cốt truyện hiện tại ?

Sau đó bắt đầu chuyển sang ghi chép về chế độ ăn uống, sinh hoạt hằng ngày trong cung.

Quả nhiên, thời điểm đó, Lăng Hải Lưu đột nhiên lâm hạnh nhiều cung nhân, hai cung nhân còn ông phong phi tần cấp thấp.

Ta khép cuốn sổ , bắt đầu liên tưởng tuyến thời gian, sai, Lăng Hải Lưu băng hà năm đó.

Ta khỏi nghĩ thầm. Cung nhân Thuận T.ử tố cáo Lăng Thanh Vân g.i.ế.c cha đoạt vị, chuyện đúng là sự thật ?

lúc , phía truyền đến tiếng than thở quen thuộc, dường như thấy khúc mắc trong lòng : "Có ngươi cũng tin rằng g.i.ế.c hại phụ ?"

Ta xoay đầu, Lăng Thanh Vân đang trong bóng tối, bên cạnh nào cả, bước của tựa như loài mèo, khiến hề phát giác đến.

A a a tại đột nhiên nhắc tới chuyện , đây là chuyện mà một đứa truyện lậu như thể ư?

Bây giờ với vụ , nếu thực sự tin tưởng thì chắc chắn là chuẩn đá ...

Ta ôm cuốn sổ nhỏ, lùi mấy bước, đó hổ thật lễ phép: "Ta, hề... Ngươi, ngươi nghĩ ..."

Hắn bước đến gần, vươn một tay kéo , xuống, mặt đối mặt ánh nến tối tăm—— tại lúc nào bọn cũng như thế .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-43-chan-tuong-vu-giet-cha.html.]

Ánh nến thấp thoáng chiếu lên bộ y phục diễm sắc, chiếc khuyên tai bên cạnh càng trở nên u ám, chậm rãi cất tiếng: "Phụ , do g.i.ế.c."

Âm thanh của dường như mang giọng mũi, ánh mắt vẻ khá tiều tụy, cảm, mấy ngày hôm nay 996 (1) mệt.

(1) Là thuật ngữ chỉ văn hoá việc của dân Trung Quốc với phương thức và chế độ việc tập thể với lịch việc khắt khe từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối liên tục 6 ngày trong một tuần.

 

Ta bản nên tin tưởng , nhưng câu phủ nhận như thế, trong lòng đột nhiên chút yên tâm.

"Ta , qua vẻ giống," Hắn tiếp, "Đang lúc sung sức nhất hoăng thệ, thừa kế duy nhất. Hơn nữa... Có cố tình tung tin đồn, quả thực ít dân chúng tin ."

Ta đảo mắt, nghĩ đến tình hình hiện tại, bất giác hỏi theo : "Vậy... Người g.i.ế.c ông , chẳng lẽ là...?"

Dường như suy đoán trong đầu : "Không sai. Chính là Lục gia."

"Lúc , phụ bạo hơn nhiều," Khóe miệng Lăng Thanh Vân hiện lên một nụ châm chọc, "Ông tra thuế."

Ta xong thấy rợn cả gáy, đây là kiểu âm thầm lớn chuyện tự rước họa .

" mà đương nhiên, điều tra thành công," Lăng Thanh Vân tiếp, "Ông đưa chủ ý, Lục gia phong thanh."

"Bọn họ phản ứng thế nào?"

"Đưa mười mỹ nữ cung." Lăng Thanh Vân nhướng mày .

Ta sửng sốt, đó cũng bật , giống hệt bây giờ.

"Lúc , chính thất của phụ qua đời lâu, ai dám nhắc quá cố với ông , nên mười cung nhân đưa , nhanh , "ngai rồng từ đấy chậm phần vua (2)"."

(2) Nguyên văn "tòng thử quân vương bất tảo triều" trích Trường Hận Ca của Bạch Cư Dị.

"Có câu hùng khó qua ải mỹ nhân, một đống mỹ nhân bên gối rỉ tai, dỗ ngon dỗ ngọt khiến phụ nhất thời quên mất chuyện điều tra thuế, cảm thấy Lục gia yếu thế chịu thua, bản thể yên tâm bắt chẹt bọn họ."

Lăng Thanh Vân tiếp tục , đáy mắt đột nhiên xẹt qua một tia lạnh lẽo: "Ông quên mất, đời , một chuyện, giương cung thì mũi tên nào thể đầu? Chỉ cần ngươi ý định thì đối phương tuyệt đối quên."

"Lục gia sắp xếp khôn khéo, Thủ phụ Thái y viện là của bọn họ, bọn chúng kê đơn t.h.u.ố.c bổ. đồng thời đưa các cô nương đó đến, lén đút cho phụ thêm t.h.u.ố.c."

"Hàng đêm động phòng, sinh lực vốn hao tổn, ngày qua tháng nọ dùng t.h.u.ố.c tương khắc, nên nhất định sẽ xảy chuyện, chẳng qua chỉ sớm muộn mà thôi," Lăng Thanh Vân , "Tuy , ngờ chuyện tới nhanh như thế. gì đó trùng hợp, phụ tìm thấy ba đạo sĩ, gọi họ cung, dùng đan d.ư.ợ.c của bọn họ, lấy khí phách nam nhân. Kết quả, đan d.ư.ợ.c kí.ch th.ích d.ư.ợ.c tính, khiến ông băng hà ngay trong ngày."

" nếu ngươi là hạ độc thì khó xác định. Thái y viện xòe cả hai bàn tay, những loại t.h.u.ố.c ông kê đều là t.h.u.ố.c bổ, chẳng ai bắt điểm yếu. Còn những món lặt vặt Quốc chủ ăn hằng ngày, dây mơ rễ má, khó kiểm chứng. Hơn nữa, chuyện cũng hề vẻ vang, điều tra rộng chỉ khiến Lăng gia mất hết mặt mũi, cuối cùng, đành ụp cho mấy đạo sĩ xui xẻo một cái nồi—— cho dù rõ, những đan d.ư.ợ.c của bọn họ, vốn chỉ trộn chút cao hổ và bột nhung hươu, căn bản thể c.h.ế.t ."

Cuối cùng Lăng Thanh Vân kết luận, ánh mắt lạnh lẽo.

Ta nên thế nào, dù đây cũng là thù g.i.ế.c cha. lẽ, tình cảm của Lăng Thanh Vân và phụ sâu đậm, hơn nữa, nhẫn nhịn, nên mới thể duy trì quan hệ với Lục gia tới tận bây giờ.

Còn hiện giờ, Lục gia bắt đầu con đường y hệt năm đó. Ta khỏi sốt ruột, xem , bên ngoài thì bọn họ thỏa hiệp, nhưng thực tế hề quên nỗi nhục đứa con trai duy nhất, đồng thời cũng chẳng tăng thuế, mà còn cắt giảm thêm. Căn cứ tất cả các sự kiện, dường như bọn họ tái diễn một nữa, lấy mạng Lăng Thanh Vân.

Lăng Thanh Vân nhếch miệng khẽ: "Nếu đây thành công một , thể sử dụng thêm nữa?"

" nếu ngươi ," , "Thì thể lên vết xe đổ năm đó của cha , đúng ?"

"Tất nhiên," Lăng Thanh Vân đáp, "Ta dùng t.h.u.ố.c của Thái y viện, càng chạm mấy cô nương đó."

" mà..." Ta trầm ngâm một lúc, tiếp tục , "Nếu ngươi phòng , bọn họ thấy chiêu hiệu quả, chẳng lẽ nghĩ biện pháp mới ? Nếu ngươi hiểu mấu chốt, tại vẫn đồng ý đưa Lục Thanh Lưu lên Thủ phụ Thái y? Vậy khác gì mang mạng của giao tay kẻ thù?"

Lăng Thanh Vân ánh nến, khuôn mặt nửa sáng nửa tối nở một nụ .

Một hồi lâu , vẫn trả lời , mà chỉ đưa cho một cái túi gấm, chiếc túi vẫn mang theo ấm, trong đó nặng trĩu, là đựng thứ gì.

"Đây là cái gì?" Ta hỏi.

Hình như định trả lời, nhưng câu bật khỏi miệng là "hắt xì".

Hắn hắt xì đột ngột tới mức, đực một chỗ, mặt đen sì, một lúc lâu, mới nâng tay áo lên lau sạch nước miếng mặt, đáy lòng phun một loạt câu từ th.ô t.ục.

Sau đó cầm khăn xoa xoa mũi, âm thanh mang theo chút giọng mũi nũng: "Thực sự xin , cảm..."

Lúc vẫn , đợt cảm cúm sẽ trở thành trận bệnh sinh ly t.ử biệt.

 

 

Loading...