Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 42: Lục Gia Tiến Cử Yến Oanh

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Khi trở về kinh Nam Hải của Lăng quốc, việc đầu tiên và Lăng Thanh Vân tìm Hồng Trọng thật để tìm hiểu phương pháp gieo trồng và tập tính của hoa kính.

Tin tức nửa nửa . Tin là Hồng Trọng quả thực câu trả lời, nàng dùng thủ ngữ rằng cần thu thập nước suối từ các nguồn nước giống như đảo Lưu Tiên. Tin là nó phiền phức và khó chăm sóc, cây hoa nhanh thì mấy tháng, chậm thì mấy năm.

Thôi , đậu phụ nóng hổi thể ăn vội. Lăng Thanh Vân quyết định coi việc trồng hoa kính là nhiệm vụ bí mật và giao cho Hồng Trọng. Sau đó, nhịp sống của bọn trở về bình thường.

Nhìn thấy tường thành xanh và mái ngói đen của cung điện từ xa, cảm thấy trong lòng ấm áp hơn đôi chút. Những ngày qua chúng trải qua ít khó khăn, bây giờ càng "vô đoan cánh độ Tang Càn thủy; khước vọng Tinh Châu thị cố hương (1)".

(1) Trích bài "Độ Tang Càn" trong cuốn Tập Thơ Đường Tống Tuyển Dịch, nghĩa: Bỗng dưng sang sông Tang Càn; ngoảnh Tinh Châu, thấy như quê cũ.

Bọn cung, một đám cung nhân thông báo, chạy đón. Người đầu khiến kinh hãi.

Ta từng gặp cung nữ bao giờ, gương mặt hình đào, hình đầy đặn kèm thêm một đôi mắt lấp lánh, trông xinh .

Ta xuống tay của ả , làn da mềm mại trắng trẻo, giống những cung nữ khác thường xuyên việc vất vả, nên bàn tay xuất hiện dấu hiệu tuổi tác.

Trong lúc chuyện, cô nương tiến đến đỡ Lăng Thanh Vân xuống ngựa, vô tình hữu ý gần, bộ ng.ực dường như sắp chạm Lăng Thanh Vân.

Lăng Thanh Vân liếc cô nương một cái, ánh mắt xẹt qua một tia nghi ngờ nhưng ngay lập tức mỉm , hỏi ma ma dạy dỗ cung nữ: "Ma ma, trông lạ quá?"

Ma ma bước đến cung kính đáp: "Bẩm Quốc chủ, đây là cung nữ mới, Lục gia chọn lựa. Tổng cộng mười , vì dạo Quốc chủ thường xuyên vắng mặt, nên kịp bẩm báo, tất cả đều giao cho lão nô dạy bảo. Hôm nay mới bái kiến Quốc chủ. Nếu Quốc chủ thấy họ thô kệch, lão nô sẽ đuổi bọn họ ."

Nói xong, ma ma lệnh cho mười cung nữ bước khỏi hàng, quỳ xuống để Lăng Thanh Vân và xem qua.

Ta qua, cả mười đều xinh , mỗi một vẻ... Trông chẳng giống các cung nữ khác chút nào.

Một cảm giác khó miêu tả, mặc dù Dao Cơ và Ngô Đồng cũng là mỹ nhân thanh tú, nhưng khi ở bên cạnh, ngươi sẽ cảm thấy, hai họ chỉ chăm chú việc, còn những cô nương , giống như những con chim chỉ vàng, tuyển chọn đặc biệt.

Cung nhân , lỗ hổng mờ ám hiện rõ rành rành. Giống như Hoa Tập Nhân với Giả Bảo Ngọc (2), thị nhưng mang danh phận nha , ngủ cũng chẳng ai dám gì.

(2) Hai nhân vật trong "Hồng Lâu Mộng".

Ta còn thấy một từ quan trọng trong lời của ma ma: "Lục gia".

là Lục gia đầu têu chống thuế biển đây ? Lăng Thanh Vân tốn bao nhiêu công sức mới bắt đứa con trai duy nhất, nhằm giảm bớt khí thế của họ.

Vậy mà giờ đây họ tiến cử mười mỹ nữ đến đây, đang ý gì ? Đang thể hiện thiện chí hòa bình, còn âm mưu gì khác?

Hơn nữa, ma ma cũng là một dày dạn kinh nghiệm, Lục gia gửi những cô nương tới, chắc chắn bà dám từ chối, nên đá quả bóng sang cho Lăng Thanh Vân, xem Quốc chủ tiếp nhận .

Còn thì xem xem thái độ của Lăng Thanh Vân thế nào.

Lăng Thanh Vân quét mắt từng cô nương, mặt hiện lên nụ hòa nhã, chợt dừng bên cạnh cô nương đỡ xuống ngựa, cất giọng ấm áp hỏi: "Ngươi tên gì?"

Cô nương mặt đào vội vã quỳ xuống : "Hồi bẩm Quốc chủ, nô tỳ tên Vũ Đào."

"A, vũ hậu đào hoa (3), ý nghĩa."

(3) Hoa đào mưa.

Cô nương nhận lời khen ngợi, khỏi tỏ vẻ kiêu hãnh, ngẩng mặt lên, dáng vẻ vô cùng xinh quyến rũ, những khác thấy tâm trạng của Quốc chủ đang , gương mặt cũng từ từ thả lỏng.

Lăng Thanh Vân tiếp tục : "Người Lục gia chọn, đúng là vui tai vui mắt. Khi Dao Cơ và Ngô Đồng đến tuổi rời khỏi cung, cung điện vẫn nên để sai bảo. Giữ , ma ma dạy dỗ cho cẩn thận."

Nghe Quốc chủ mở miệng vàng, tất cả cung nữ đều quỳ xuống, đồng thanh tạ ơn.

... Đây coi như chấp nhận tiến cử của Lục gia ? Ta thầm nhủ, đang hòa hoãn quan hệ với Lục gia ?

Tính , chuyến Tế Thú Đại Hội và hành trình lên đảo Lưu Tiên, Lăng Thanh Vân ở vương cung hơn nửa tháng.

Ta rốt cuộc cũng hậu quả của việc bỏ bê kinh thành lâu như . Vừa đến cửa cung Bích Lan, đống tấu chương đổ xuống, suýt nữa chôn vùi bọn bên trong...

Quả thực cái gì gọi là ngày tháng bình yên cả, thứ đều một gánh vác.

Ta và Lăng Thanh Vân đắm chìm trong đống tấu chương, giúp phân loại. Những tấm thiệp vấn an hằng ngày thì trực tiếp loại bỏ, những công việc nhỏ chỉ cần một hai câu trả lời cũng để sang một bên, đại sự hao tâm tổn trí chất thành một đống.

Sau đó phát hiện một cuốn sổ tua rua đỏ, rõ ràng là tấu chương nộp chung, mới gửi tới hôm nay.

Ta đưa cho Lăng Thanh Vân qua, sắc mặt đổi, đáy mắt hiện lên một tia lạnh lẽo.

"Có chuyện của Lục Thanh Lưu ?" Ta nghi ngờ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-42-luc-gia-tien-cu-yen-oanh.html.]

Hắn liếc mắt một cái, rộ lên: "An Khả Tâm, mắt ngươi thể xuyên thấu ?"

Ta mỉm : "Gì mà xuyên thấu chứ, chẳng qua vẫn nhớ chuyện ngươi từng với thôi."

Ngọn nguồn của việc kể ngược thời điểm khi Tế Thú Đại Hội diễn , Lăng Thanh Vân lợi dụng đứa con trai duy nhất của Lục gia, khiến bọn họ thỏa hiệp vụ thuế biển, Lục gia nghiến răng nghiến lợi tăng thêm ba đồng thuế.

Sau đó, giới thiệu Lục Thanh Lưu, một nhánh gần của Lục gia, Thủ phụ Thái y viện.

Lúc , Lăng Thanh Vân vô cùng khinh thường, nên lén với , từng kế hoạch dạy y thuật ở nông thôn: Tập hợp một nhóm thanh niên từ các vùng quê, nhờ các y sư ở kinh thành huấn luyện, học y thuật xong sẽ gửi trở quê cũ để phục vụ, kết quả Lục Thanh Lưu phản đối đầu tiên, cuối cùng giải quyết chuyện gì.

. Danh môn vọng tộc cao ngạo, ngay cả khi hoàng quốc thích xuất thấp kém tới chơi, nhấc m.ô.n.g về, họ đốt luôn chiếc ghế xếp, chứ gì tới lang trung miền quê.

, Lăng Thanh Vân dùng lý do tham gia Tế Thú Đại Hội để hoãn tấu chương, coi như một cách để Lục Thanh Lưu khó mà lui.

Không ngờ trở về, đối phương những nhượng bộ, mà còn to chuyện hơn, thậm chí bốn năm cùng gửi tấu chương, nếu ngươi thấy thì sẽ kêu lớn hơn, khí thế hơn.

Nếu tất cả đều ai đó ưu tú, thể là đó ưu tú thật, nhưng cũng khả năng là kết bè kết phái, tạo áp lực cho .

Bởi Lăng Thanh Vân thấy khó chịu là đương nhiên.

Bọn đang chuyện thì bỗng nhiên ngoài cửa giọng nũng nịu: "Quốc chủ, ma ma bảo chúng nô tỳ đến xem, Quốc chủ khát nước ? Có cần dâng ?"

Ta liếc mắt qua, là Vũ Đào. Ả dẫn theo vài cung nữ khác, mặc bộ đồ xanh lá nhạt, bên ngoài phủ thêm lớp sa mỏng, ả cửa cung, cúi đầu hỏi.

Cái gì mà ma ma , âm thầm mỉa mai. Lăng Thanh Vân phê chuẩn tấu chương, lúc nào cũng tránh màu mè hết sức thể, cùng lắm là để quen cũ là hoặc Dao Cơ, Ngô Đồng ở bên cạnh mài mực xếp giấy giúp.

lúc , im lặng, chờ xem ứng phó thế nào.

Lăng Thanh Vân hít một thật sâu, với vẻ mặt nghiêm túc, nhỏ giọng: "Khả Tâm, nhờ ngươi nhé."

Ta hiểu ngay ý , nghĩ thầm, đột nhiên nghiêm túc thế, cứ phối hợp diễn thôi, dù cũng chẳng đầu.

Thế là, Lăng Thanh Vân lớn: "Tất cả ."

Đám mỹ nữ lượt tiến , khi thấy , bọn họ khỏi chút do dự. Bộ y phục màu xanh lá của Vũ Đào phần n.g.ự.c trễ, ả thấy , lặng lẽ kéo lên một chút.

Ta giả vờ thấy, mỉm : "Trong cung hiếm khi mới, Quốc chủ bận rộn công việc, thêm vài hầu hạ cũng ."

Thấy thái độ hào phóng, các cung nữ cũng thả lỏng hơn.

Lăng Thanh Vân tủm tỉm , đột nhiên vươn tay, chỉ tấu chương xem, mỉm : "Có đề cử Lục Thanh Lưu Thủ phụ Thái y viện, Khả Tâm, nàng nghĩ ?"

Bọn mới thảo luận về vấn đề , nhưng bây giờ, trò, hỏi mặt mỹ nhân Lục gia, cũng đang câu trả lời thế nào.

Thế là liền mỉm đáp: "Việc của triều đình, rành cho lắm, nhưng Lục gia bốn đời ba công, địa vị cao quý, để của bọn họ Thủ phụ Thái y viện, chắc chắn sẽ khiến yên tâm."

"Ta cũng nghĩ như , chuẩn tấu ," Lăng Thanh Vân , cầm chiếc b.út son lên, đ.á.n.h dấu phê chuẩn đó.

Ta đoán, mấy yến oanh đều huấn luyện, ai cũng chủ động, dâng , mài mực, mùi phấn son nhanh ch.óng tràn ngập trong căn phòng, nồng đến nỗi còn ngửi thấy mùi quýt Lăng Thanh Vân nữa.

Cô nương cầm đầu tên Vũ Đào , thấy Lăng Thanh Vân đối xử với , cũng nhiều, nên cứ tiến từng bước từng bước, lén lút vòng lưng Lăng Thanh Vân, đặt hai tay lên vai , dịu dàng : "Quốc chủ lâu mệt mỏi, nô tỳ giúp Quốc chủ xoa bóp vai nhé."

Lăng Thanh Vân đầu , một tiếng: "Không ngờ ngươi vẻ mảnh mai yếu ớt, mà tay mạnh thế."

Vũ Đào khen ngợi, càng trở nên vui vẻ, : "Nô tỳ vì hầu hạ Quốc chủ thật nên bái sư học nghệ đó."

Ta ở một bên, cố gắng giữ nụ hòa nhã.

Chỉ mỗi , trong lòng đang cảm giác như kim châm.

Lý trí cũng thể giải thích nổi: Rõ ràng Lăng Thanh Vân chỉ đang diễn kịch, nông cạn tới mức thích cô nương , điểm vẫn thấy tự tin. Hơn nữa, dù diễn kịch, bọn quy định xen chuyện của , nên chẳng tư cách khó chịu.

thể kiềm chế nổi cảm giác bứt rứt , chỉ đơn thuần nghĩ, mắt thấy thì tim sẽ đau, nếu ở đây, khi Lăng Thanh Vân còn phát huy hơn, thế là bèn dậy cáo từ.

Lăng Thanh Vân vươn tay giữ c.h.ặ.t t.a.y của , mỉm vỗ về: "Hôm nay bận, thể ở cùng nàng, nàng mau nghỉ ngơi sớm một chút ."

Ra khỏi cửa, phát hiện một mảnh giấy nhỏ trong tay, nhớ đến khoảnh khắc Lăng Thanh Vân đột ngột nắm c.h.ặ.t t.a.y .

Vừa mở xem, khỏi bật , giấy chỉ hai chữ nguệch ngoạc: Cảm ơn.

Ta cẩn thận gấp mảnh giấy , bỏ trong n.g.ự.c áo, ngẫm nghĩ, việc cũng rõ như .

 

 

Loading...