Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 41: Sao Ngươi Biết Ta Không Lấy Được Chứ?
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời rung đất chuyển, khói trắng phun từng luồng từ trong hồ, mang theo nóng ẩm ướt. Trời hề đổ mưa, nhưng nào nấy cũng ướt như xối nước, hấp tới mức đỏ bừng mặt, y hệt bốn c.o.n c.ua trong nồi.
Khi đang bờ vực tuyệt vọng, Sở Đinh Lan đột nhiên : "Gian Nguyệt, thứ đó ... trận Bạch Nhạn..."
A... Hai mắt đột nhiên sáng ngời.
Sơn trùng thủy phúc nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn. Rõ ràng về phương diện cốt truyện, đủ tư cách sánh với Tiểu Vương, gần như chẳng nhớ gì, bí mật bất truyền của Phong gia, bảo vật hộ mạng: trận Bạch Nhạn.
Trận Bạch Nhạn, còn gọi là trận Kinh Hồng, theo giả thuyết nguyên tác, Phong gia bao giờ khởi động trận pháp trừ phi lâm tình huống bất đắc dĩ. Tương truyền, tổ tiên Phong gia từng chặn vách đá, nhưng hơn trăm con hồng nhạn triệu hồi đưa ông bay qua thung lũng, khiến mấy ngàn truy binh lực bất tòng tâm.
mà, huấn luyện hồng nhạn trung thành, linh tính, gánh trọng lượng nặng nề như là một chuyện khó. Mang một con trưởng thành bay qua chặng đường dài, hồng nhạn chống cự nổi, thổ huyết c.h.ế.t. Do đó, trong nguyên tác, Phong Gian Nguyệt chỉ sử dụng trận pháp hai , đều thời khắc ngàn cân treo sợi tóc.
Đáy mắt Phong Gian Nguyệt vẻ nghi ngờ, nhưng lúc , thời gian nghĩ nhiều như , nên đành hạ quyết tâm, đưa hai ngón tay trong miệng, huýt một tiếng thật lớn.
Ta nghi ngờ việc Phong Gian Nguyệt cứu Sở Đinh Lan, cũng nghi ngờ sẽ đưa cả theo. Trong thiết lập ban đầu của nguyên tác, An Khả Tâm từng là bạch nguyệt quang của , nhưng thể sử dụng trận pháp Phong gia hạn chế để cứu Lăng Thanh Vân? Dù chính bản cũng thích Lăng Thanh Vân.
Quả nhiên, Phong Gian Nguyệt lộ một chút do dự, nghiến răng Lăng Thanh Vân. Còn Lăng Thanh Vân lúc đang tập trung tinh thần giữ c.h.ặ.t , còn sức đầu .
Cuối cùng, Phong Gian Nguyệt chằm chằm dáng vẻ Lăng Thanh Vân dồn bộ sức lực cứu , đầu "chậc" một tiếng thật lớn, đó triệu hồi bốn con nhạn.
Lúc , phát hiện khóe miệng Lăng Thanh Vân cong lên một cách kỳ dị.
Cảnh tượng khiến tâm trạng lập tức trở nên phức tạp. Chút cảm động mới dấy lên xẹt qua một tia nghi ngờ.
Tên Lăng Thanh Vân , tính đến trận pháp Phong gia từ lâu ?
Hắn cứu , là vì thực sự cứu, là rõ tính cách Phong Gian Nguyệt, diễn một vở kịch mặt Phong Gian Nguyệt?
Dù thế nào nữa, cả bọn vẫn tìm lối thoát trong ngách đường cùng.
Bạch nhạn chở bọn bay qua tầng mây đen thấp, ở trung, đảo Lưu Tiên, bộ hòn đảo liên tục rung chuyển, dung nham nóng bỏng phun từ đỉnh núi, giống như vô con ngựa hoang màu đỏ, nhanh ch.óng lao xuống bốn phương tám hướng. Vừa tràn xuống dòng nước biển lạnh lẽo đông trong chớp mắt, phát âm thanh lèo xèo điếc tai, một đống bọt nước nổi lên, tạo thành một làn khói trắng.
Khói trắng càng ngày càng dày, che khuất tầm mắt của , trong khí tràn ngập mùi lưu huỳnh gay mũi. Bạch nhạn đầu gánh trọng lượng, bắt đầu rê.n rỉ tụt phía . Tình cảnh phía đáng sợ thê t.h.ả.m.
Trước sự phẫn nộ của thiên nhiên, cả một hòn đảo như cũng chẳng khác gì món đồ chơi trong tay đứa trẻ. Ta lẳng lặng đầu, đành lòng chứng kiến t.h.ả.m cảnh , hy vọng những dân vốn dĩ an cư lạc nghiệp đảo thể trốn thoát.
Đám bạch nhạn sức cùng lực kiệt, nhưng cuối cùng vẫn phụ sứ mệnh, đưa bọn đến vùng đất gần nhất, thả bốn xuống bờ cát.
Có vài con lập tức ngã xuống đất, khóe miệng chảy một vệt m.á.u, mặt đất phủ đầy những mảnh lông vũ trắng. Cuối cùng, chúng còn sức bầu trời xanh.
Phong Gian Nguyệt vô cùng đau đớn, vu.ốt ve những mảnh lông bạch nhạn, giúp chúng nhắm mắt . Ta đang đau lòng, nên cũng tới vỗ về những chú chim đang hấp hối . Nếu hôm nay chúng, bốn bọn sẽ mắc kẹt đảo.
Sau đó, Sở Đinh Lan và Lăng Thanh Vân cũng tới hỗ trợ, mai táng cho những "ân nhân" . Chúng tìm mãi mới thấy một vùng đất bằng phẳng bên cạnh bờ cát, bốn đào một ngôi mộ nho nhỏ cho mấy con chim, cuối cùng đặt những chiếc vòng bện từ cành liễu và hoa dại lên đó.
Con hồng nhạn còn bay vòng quanh mộ, nó liên tục r.ên rỉ, chừng ba đến năm vòng, cuối cùng cũng giải tán. Chỉ là vẫn thầm nghĩ, hình như lâu lắm , Phong gia chiêu mộ bạch nhạn.
Chôn cất bạch nhạn xong, mấy bọn đến một thị trấn của con gần đó. Phong Gian Nguyệt mặt mua năm bộ quần áo nam. Lúc , Lăng Thanh Vân mới thoát khỏi hình tượng trang điểm giống như yêu nhân, quang minh chính đại dạo đường phố, ghé một tiệm cơm ăn một chút đồ lót .
Tất cả chuyện xảy quá nhanh, khiến hoảng hốt. Sau khi nhấp mấy ngụm nóng, mới cảm giác chân thực về cảnh tượng hủy diệt kinh khủng đảo Lưu Tiên.
Bồng Lai tiên cảnh mà Dạ cất công xây dựng, cuối cùng phá hủy bộ vì núi lửa phun trào.
Ta đồng cảm với đảo, nhưng vẫn bất giác thở phào một . Hồ nuôi hoa kính phá hủy, nên hàng trăm hàng nghìn bông hoa trong đó cũng tồn tại nữa.
Nói cách khác, Lăng Thanh Vân vẫn thể kê cao gối ngủ, vĩnh viễn sợ nam nữ chính nguyên tác tìm thấy hoa kính, phơi bày lịch sử đen của nữa.
Rất nhiều tình tiết trong nguyên tác Vương Sở Sở dùng bàn tay vàng tua nhanh, trực tiếp nhảy sang phân đoạn .
Vậy thì bây giờ, nguyên tác còn hữu dụng , kết cục sẽ do chính bọn thúc đẩy chứ?
Ta , tâm trạng cực kỳ mâu thuẫn.
Ta sợ thứ về kết cục nguyên tác, nhưng nguyên tác thì chẳng còn gì để dựa .
Hơn nữa, bây giờ còn một vấn đề nữa.
Phong Gian Nguyệt cất tiếng: "Nói như nghĩa là chúng đến đây tốn công vô ích? Kẻ nào hãm hại Đinh Lan, chẳng vẫn ?"
Ta chống một tay lên cằm, uể oải : "Hình như là thế..."
Không sai, chúng lăn lộn cả một vòng, kích hoạt bàn tay vàng, nhưng kết quả cuối cùng vẫn đám tập kích Sở Đinh Lan lai lịch thế nào.
Quả nhiên, cuộc sống thể trông cậy may mắn...
Lúc , Lăng Thanh Vân tự dưng tủm tỉm, gắp một miếng thịt bỏ miệng, : "Mọi đừng nhụt chí. Trước đến hoa kính, chúng vẫn sống ?"
Ừ, câu lý.
Công đường ngày nào chẳng vụ án, vụ nào giải quyết bằng bói toán .
Chúng khích lệ, quây quần quanh chiếc bàn đơn sơ, cùng động não.
Lăng Thanh Vân dùng móng tay cạo lớp sơn đen bàn, : "Những tên cường đạo đó mặc trang phục đồng bộ, còn thêm lệnh bài. Có lẽ lũ giặc cỏ lính đ.á.n.h thuê, mà giống một tổ chức hơn."
Phong Gian Nguyệt ngẫm nghĩ đáp: "Trong ảo cảnh ngày hôm đó nhiều cô nương Dạ tộc trẻ tuổi. Nói như , chẳng là bắt cóc ? Giống như tình huống chúng gặp ở thôn Thập Hoang?"
Lăng Thanh Vân nhíu mày: "Gian Nguyệt đúng, khả năng lớn."
" mà, tại là Dạ?" Sở Đinh Lan chen .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-41-sao-nguoi-biet-ta-khong-lay-duoc-chu.html.]
"Chuyện ... Khó rõ lắm," Lăng Thanh Vân sắp xếp câu từ, suy nghĩ một lúc tiếp, " dù , vật càng hiếm càng quý. Máu của Dạ vô cùng hiếm , giống như trong mắt dân chúng, nữ t.ử Dạ tộc xinh . Cho nên, nếu bọn cướp cố tình bắt các Dạ nữ để bán cho thanh lâu kỹ viện, cũng là thể."
"Như thì thật là quá đáng," Phong Gian Nguyệt đ.ấ.m tay xuống bàn, .
Ta thấy bọn họ thảo luận sôi nổi, cũng chen một câu: "Ta còn qua một chuyện nữa."
"Nàng ," Lăng Thanh Vân liếc mắt một cái .
"Bọn họ thu thập Dạ nữ, chắc vì nhan sắc, cũng thể vì m.á.u của Dạ, bởi vì dòng m.á.u của Dạ thể kháng một loại độc nhất định."
Đừng hỏi tại , trừ trong nguyên tác thôi...
Trong nguyên tác, nữ chính từng trúng độc kỳ lạ, thở thoi thóp, ngược tới mức hàng trăm độc giả ức nghẹn họng. May mắn , đó tác giả giải quyết vấn đề. Dòng m.á.u Dạ tộc thể chịu đựng chất độc gấp mấy thường, trở thành bất t.ử.
"Còn chuyện như ?" Phong Gian Nguyệt ngạc nhiên.
Sở Đinh Lan vội vàng giải thích thêm cho : "Hồi còn ở Bồng Lai cảnh, hình như cũng từng ."
Lăng Thanh Vân xong, đôi mắt híp , đó từ tốn : "Vậy thì cũng khả năng. Khả Tâm, nàng thấy tận mắt, những kẻ đó dùng một cái lọ nhỏ để thu thập m.á.u của Sở cô nương ?"
Phong Gian Nguyệt vẻ hổ, : "Như , lẽ tại kiến thức hạn hẹp."
Ta đỡ trán thầm nghĩ... Đương nhiên , cả bốn đây, tới ba việc từ trong nguyên tác, chỉ mỗi là bình thường, trở nên lạc lõng.
Chúng , mỗi một câu, tiếp tục thảo luận, cuối cùng phác thảo một hình dung chung về vụ việc:
Có một tổ chức, thể vì tiền tài, thể vì m.á.u Dạ, hoặc là mục đích nào đó mà chúng vẫn rõ. Họ thể sử dụng các thủ đoạn lừa gạt hoặc bắt cóc để thu thập thật nhiều cô nương Dạ tộc. Với tiêu chuẩn , Sở Đinh Lan chính là mục tiêu lý tưởng của bọn chúng.
Trong những kẻ theo đuổi Phong Gian Nguyệt, thể liên hệ với tổ chức , hoặc ít nhất là về tổ chức, đó cố tình cung cấp thông tin cho họ, nên Sở Đinh Lan mới tập kích.
Khi phân tích đến đây, chúng đều cảm thấy phẫn nộ. Chưa đến Sở Đinh Lan, đây là vấn đề liên quan đến sự an nguy của nàng ; Phong Gian Nguyệt quan tâm đến Sở Đinh Lan, cảm giác như chính bản cũng ảnh hưởng; ngay cả Lăng Thanh Vân, mặc dù là chính nhân quân t.ử, nhưng đối với việc buôn bán phụ nữ, ép họ trở thành gái đ**m, cũng khỏi khinh thường; còn âm thầm liên kết với nguyên tác, nhóm liên quan đến kết cục ? Phải điều tra thêm.
Chúng thảo luận một lúc, xem tiếp theo nên hành động thế nào. Lần phát hiện vụ án thôn Thập Hoang, tiện thể xâu chuỗi manh mối với tay buôn lậu: Lăng Thanh Vân , khi bắt bọn buôn , vài tên rằng, hình như chuyên thu thập cô nương Dạ tộc và trả giá cao. Những tên buôn đó còn sống, đang giam trong tù, nếu điều tra nguồn gốc từ đó, thể sẽ thu nhiều manh mối hơn.
"Gian Nguyệt, phận ngươi linh hoạt, thường xuyên bốn phương. Khi trở về kinh Nam Hải, sẽ để cục điều tra vụ án phối hợp với ngươi, ngươi âm thầm điều tra vụ chứ?" Lăng Thanh Vân .
Ta xong, cảm thấy đề xuất khá hợp lý. Vụ việc liên quan mật thiết đến Phong Gian Nguyệt và Sở Đinh Lan, bọn họ bận rộn như Lăng Thanh Vân, đang xử lý nhiều công việc phức tạp, thể tập trung .
Phong Gian Nguyệt rạng rỡ, chắp tay : "Được."
Từ đây đến kinh Nam Hải còn một ngày đường nữa. Buổi tối, chúng nghỉ tại một quán trọ.
Ta còn đang nghĩ, bản ở cùng phòng với Lăng Thanh Vân mấy hôm .
ngay giây , lập tức nhận , đúng, thực trong thời gian , vẫn luôn ở cùng cơ mà.
Dường như chẳng để tâm tới , lên giường từ lâu, gối đầu lên tay, mắt trần nhà.
"Đang nghĩ gì ?" Ta nhịn nổi, đành mở lời .
"Nghĩ đến những chuyện hôm nay," thở dài đáp, "Đảo Lưu Tiên cứ biến mất như , là phúc là họa."
"Biến mất cũng ," thăm dò, "Ngươi và An gia giải quyết xong một khúc mắc. Hơn nữa, hoa đảo cũng còn, ai đào bới quá khứ của ngươi nữa."
"Thật ," Lăng Thanh Vân , "Ngươi thấy đấy, sắt thể thành đao kiếm, cũng thể thành công cụ nông nghiệp, xem dùng nó là ai. Nếu vài đóa hoa trong tay, thể xem xem hình ảnh hồi trẻ, nhớ ký ức thời thơ ấu lu mờ, ?"
Lý do đưa vẻ hợp lý, khó mà phản bác . Tuy nhiên, vẫn thầm nghĩ, tám mươi phần trăm là xem trộm bí mật, dùng quá khứ của khác để đe dọa bọn họ...
Lăng Thanh Vân , : "Ngươi xem, khi chúng chạy trốn, nếu ngươi thuận tay lấy một đóa hoa, thì bao."
Đến đây khó chịu. Lúc đó động đất, bờ vực sinh t.ử, còn trách thuận tay hái trộm mấy bông ư?
Hơn nữa, ngươi lấy chứ?
Nghĩ , mỉm , : "Ngươi ."
"Tại ?" Lăng Thanh Vân thấy khó hiểu.
"Bảo ngươi thì cứ ."
"Không ," Lăng Thanh Vân cứng đầu, nửa đùa nửa thật , "Ngươi chịu rõ, lỡ cho một nhát d.a.o lưng thì ?"
Ta trợn tròn mắt.
Thôi bỏ , dù cơ thể cũng của , thứ cần xem cũng xem hết .
Thế là bèn cởi áo ngoài , cúi xuống kéo nhẹ áo n.g.ự.c, kh* ng*c trắng nõn lập tức lộ .
Lăng Thanh Vân hoảng sợ: "Làm gì ?"
Ta đáp lời , chỉ lấy bảy tám viên gì đó nhỏ nhỏ màu đen, kích thước như hạt sen, trông giống như viên bi sắt, lăn từ kh* ng*c , đồng thời còn mang theo ấm.
Sau đó, Lăng Thanh Vân mỉm : "Ta ngắt hoa, nhưng... lấy hạt giống."
Lăng Thanh Vân: "..."
Tai đỏ bừng.
Ta khỏi trợn tròn hai mắt: Cần gì đến mức đó, chẳng cơ thể từng t.h.a.i với ngươi ?