Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 40: Bạn Đời Của Ta Là Bậc Thầy Nữ Trang
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lông gà tán loạn đầy đất.
Ta thầm nghĩ, nếu nhiệm vụ là lấy hoa kính, thì bây giờ lẽ là thất bại, kèm thêm cái c.h.ế.t bất ngờ của Thân Đương Lâu, ai sẽ trở thành Đảo chủ tiếp theo? Thân Phong ? Ta cũng bây giờ nên thế nào, Lăng Thanh Vân phái tới, nhưng với cục diện hiện tại, cũng nên trở về báo với như thế nào.
Bỏ , nghĩ đến chuyện đó vẫn còn quá xa, thấy cánh tay Hồng Trọng ướt đẫm m.á.u, định lên băng bó giúp nàng một chút.
mà, khoảnh khắc tiến lên, xảy chuyện ngoài ý .
Chiếc mũ cói đầu Hồng Trọng, lẽ đường kiếm c.h.é.m trúng, lúc tự dưng "xoẹt" một phát, tách hai nửa, rơi xuống.
Gương mặt bên lộ , xung quanh lặng ngắt như tờ.
Ta: "..."
Phong Gian Nguyệt: "..."
Sở Đinh Lan: "..."
Cuối cùng Phong Gian Nguyệt gào to: "Lăng Thanh Vân, ngươi một chút liêm sỉ nào ?!!"
Lăng Thanh Vân gấp chiếc mũ cói tách thành hai nửa, lùi phía hai bước, tiện tay sửa sang tà váy, đó mới tủm tỉm, ấm ức : "Người cũng vì thể diện, nhưng vẫn liên tục ngăn cản đó thôi..."
Ta khiếp sợ, nhưng cũng cảm thấy khá hợp lý, bộ ván cờ , khi âm thầm lên kế hoạch từ khi sai Hồng Trọng dẫn đường cho bọn .
Với tính cách của , đương nhiên sẽ dựa dẫm tình báo của , điều tra đến cùng. Nên mới cải trang thành Hồng Trọng, moi ít bí mật của Thân Đương Lâu.
mà, lúc mới lên đảo, cực kỳ chắc chắn, đó là Hồng Trọng thật.
Hai bọn họ tráo đổi từ bao giờ?
Nghĩ nghĩ , khi bữa tiệc kết thúc, ngủ , chắc là thời điểm đó.
Nói cách khác, tùy tiện ôm eo, bồng bế , chính là thằng oắt Lăng Thanh Vân .
Còn kể đến chuyện, nãy còn kéo tay "hu hu", suýt chút nữa hôn tay ...
Ta bụm mặt, hối hận đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Tên lắm chuyện giả câm một thời gian lâu như , nghẹn c.h.ế.t luôn .
Đặc biệt là khi ở bên cạnh Phong Gian Nguyệt và Sở Đinh Lan.
Bạn đời của là công t.ử nhẹ nhàng gia thế, tướng mạo xuất sắc một hai.
Còn bạn đời của là bậc thầy nữ trang...
là đ.â.m một vạn nhát.
" mà," Sở Đinh Lan đột nhiên nhớ điều gì đó, "Ngươi kích hoạt hoa kính ?"
Câu hỏi khiến phản ứng , Lăng Thanh Vân từng mang huyết thống của Dạ tộc, chừng, trộn lên đảo là để xem xem huyết thống Dạ tộc thật .
Đôi mắt Lăng Thanh Vân cong như vầng trăng non, Sở Đinh Lan, trả lời bằng giọng địa phương: " , đồng hương."
Sở Đinh Lan: "..."
Phong Gian Nguyệt thấy câu , vô thức tròng mắt Lăng Thanh Vân.
Lăng Thanh Vân ngoài lạnh trong nóng, nghiêng nghiêng mặt: "Nhìn cái gì? Ngươi mới quen đầu hả? Mắt bình thường, nên ai , rốt cuộc cần bao nhiêu m.á.u Dạ mới thể kích hoạt hoa kính."
Dòng m.á.u Dạ tộc lẽ di truyền từ , xác suất lai như thế nào, nhưng hình như thành phần cao, lời cũng hợp lý, nhưng mà con cụ thể nào chứng minh, rốt cuộc là một phần hai, một phần tư... Hay thậm chí là một phần ba hai thể khởi động.
Trong lúc bọn đang chuyện, cửa phòng bỗng nhiên mở tung, phát tiếng động lớn.
Cả bọn giật , Lăng Thanh Vân và Phong Gian Nguyệt đồng loạt đưa tay nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm.
Ta lập tức về phía đó, nào bước khỏi cánh cửa.
Sau đó, mấy con chuột già kêu chít chít, chạy từ cánh cửa tối tăm.
Ta đột nhiên c.ắ.n ngón tay.
Hồi ở hiện đại, một , cánh cửa bên cạnh cũng bật tung như .
Mãi đó, mới tin, cách nghìn dặm ngoài một trận động đất khó mà quên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-40-ban-doi-cua-ta-la-bac-thay-nu-trang.html.]
Trước mặt hòn đảo chính là núi lửa...
"Chạy mau!" Ta hét lên, "Rời khỏi hòn đảo !"
Mọi sửng sốt, đó theo chạy ngoài.
Vừa bên ngoài, lập tức hoảng sợ, bởi vì Thân Phong dẫn nhiều đến, tầng tầng lớp lớp, bao vây sơn trang.
"Mọi chạy mau, động đất !" Phong Gian Nguyệt , hô lớn.
Mà đáp lời chỉ là âm thanh khàn khàn: "Bắn tên!"
Ta hoảng sợ, thật sự ngờ thằng bé đó trở nên như , rõ ràng sự thật, nhưng vẫn tràn ngập ác ý với bọn , lẽ chỉ bất chấp thứ, g.i.ế.c bằng bọn cho hả giận. Mà nguyên nhân cũng chỉ vì sự thật, bằng giá, cho bọn thời gian, b.óp ch.ết tất cả cơ hội giải thích.
Những theo rõ sự việc, chắc chắn cho rằng bọn g.i.ế.c Đảo chủ của họ, tất nhiên đều oán hận vô cùng, mệnh lệnh dứt, bọn họ lao tới tấn công chúng như châu chấu.
Người nào cũng là tránh cái thiệt mắt, Phong Gian Nguyệt kéo Sở Đinh Lan lên, Lăng Thanh Vân kéo lấy , cất bước bỏ chạy.
hòn đảo thì chạy ? Lúc đang nghĩ ngợi, thì chiếc cổng "Trời nước như gương" hiện mặt, phía chính là hồ hoa kính.
"Đi !" Lăng Thanh Vân hô một tiếng.
Ta đoán ý định của Lăng Thanh Vân, khi bước qua chiếc cổng chào , một màn sương trắng lơ lửng, thể rối tầm của đối phương, chúng sẽ lợi dụng khoảnh khắc , khởi động hoa kính một nữa, vạch trần sự thật năm đó cho đảo. Người Dạ coi trọng tình nghĩa đồng tộc, hơn nữa đa ở đây đều là t.ử của Thạch Thủ Nghĩa, nếu sự thật, bọn họ nhất định sẽ ủng hộ Thân Phong.
Chỉ là, Thân Đương Lâu lấy cái c.h.ế.t tạ tội, và cầu xin bọn giữ thanh danh cho ông , nếu như thật thì thực sự .
Nghĩ , cả bọn xuyên qua màn sương trắng, tiến hồ hoa kính tối qua.
cảnh tượng mắt khiến bọn sợ ngây .
Đêm qua, nơi vẫn là vùng nước lấp lánh, âm u tĩnh mịch, giống như tiên cảnh khiến tâm trạng vui vẻ, còn bây giờ, nước suối dọc hai bên đường đang gào thét, làn sóng đục cuồn cuộn, y hệt cái nồi lớn đang đun bùn sôi ùng ục. Bọt nước b.ắ.n khỏi mặt suối, điên cuồng nổ, phát một mùi hương nồng nặc, giống như dung dịch amoniac hòa với Hydro Sulfua. Những đóa hoa kính xinh dính đầy bùn đất, cuồng trong làn nước, chúng hất lên trung, làn sóng điên cuồng nhấn chìm.
Nước b.ắ.n tung tóe, Sở Đinh Lan hoảng hốt hét lên một tiếng. Cũng may Phong Gian Nguyệt nhanh tay lẹ mắt, ôm nàng nhảy lên một cái. Chỉ thấy một làn sóng đục trào vị trí nàng , nó tung bọt lên vạt áo Sở Đinh Lan, phát âm thanh xèo xèo.
Thân Phong dẫn đuổi trong, chứng kiến cảnh tượng , cũng choáng váng.
"Ta là động đất, chạy mau !" Phong Gian Nguyệt hô to về phía bọn họ.
Hắn kịp dứt lời, lòng đất bỗng truyền lên một âm thanh cực lớn, rền vang như tiếng bò rống, hai dòng suối ven đường phun lên như cột nước cao ngất, nước suối rơi xuống, khí nóng ập mặt, mặt đất mắt bọn bắt đầu xuất hiện vết nứt...
Nước bùn văng tứ tung, sương mù bao phủ, tuy rõ thứ, nhưng vẫn thể thấy tiếng gào t.h.ả.m thiết liên tục ở bên tai, lẽ mấy Dạ đó tránh kịp, rơi khe đất nứt.
Không ai sợ c.h.ế.t, trải qua cảnh tượng hãi hùng , Thân Phong và đám thuộc hạ của mặc kệ bọn , kêu cha gọi , lùi phía . Tuy bây giờ cả bọn đang là kẻ địch, nhưng vẫn thật lòng cầu mong bọn họ thể trốn thoát.
Kẻ địch rút lui, thở phào, nhưng mà khung cảnh phía , tiếng thở còn nghẹn trong cổ họng.
Bởi vì, vết nứt mặt đất vô cùng lớn, chia cắt vị trí của bọn và đám Thân Phong!
Phong Gian Nguyệt nhảy qua vết nứt, dùng bộ sức lực chạy lấy đà, nhưng khi sắp đến miệng vực thì đột nhiên phanh —— khe nứt đang càng lúc càng rộng, dùng hai chân nhảy qua đó là chuyện bất khả thi. Bọn cô lập khoảnh đất nhỏ giữa hòn đảo !
Nước bùn trong suối phun càng lúc càng dữ dội, y hệt một cái nồi phép của phù thủy, c.h.ặ.t đứt bộ đường lui ban đầu của , mấy bọn , vô thức leo lên vách đá bao quanh hồ.
Chỉ trong chớp mắt, cổng chào sụp xuống, trời đất vang rền, leo lên một mỏm đá, thì chân bỗng rung một cái, cơ thể lập tức cứng đờ, nghiêng ngả như con tàu lớn, vững, lăn xuống như đất lở, mà bên chính là nước bùn đang sôi ùng ục.
Đậu má, thước phim quá khứ bắt đầu hiện lên một loạt trong óc.
mà, đúng lúc , một bàn tay bỗng lướt qua, tóm một cái bắt gọn .
Ta sang, mà là Lăng Thanh Vân, dùng một tay tóm lấy , tay còn siết c.h.ặ.t con d.a.o ngắn, đ.â.m khe đá, cố gắng nghiến răng, yết hầu chiếc cổ mảnh khảnh hiện lên vô cùng rõ ràng, vẫn đang mặc quần áo của Hồng Trọng, qua nên cảm động là buồn .
Mũi bỗng nhiên cay cay.
Một cảm giác nghẹn ngào khó tả, chợt cảm thấy nực , mới hai ba tháng đây, còn vô cùng lo lắng, sợ cái tên sẽ g.i.ế.c , mà hiện tại coi như chỗ dựa, mặc dù là chỗ dựa, nhưng vẫn thể xua tan cảm giác sợ hãi trong lòng, bởi vì, bây giờ thể cứu trong nhất thời, giữa thời đại "trời đất bất nhân, coi vạn vật là ch.ó rơm (1)" , chính bản còn khó bảo , bốn bọn , thể sẽ cùng mất xác tại đây.
(1) Trích "Đạo Đức Kinh", nguyên văn là "thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu", nghĩa: Trời đất hành sự theo cảm tình, đối với vạn vật vạn sự đều coi như ; Thánh nhân hành sự theo cảm tình, đối với bách tính đều coi bình đẳng như .
Ta cố gắng nắm c.h.ặ.t t.a.y , thước phim cuộc đời tiếp tục xuất hiện, chẳng qua, bây giờ, hình ảnh hiện lên là cảnh tượng khi xuyên , ở bên .
Ta quen , căn bản bao lâu, nhưng mỗi cảnh tượng hiện lên đều sống động trong tâm trí, giúp thổi t.h.u.ố.c, bóc hạt sen cho , rút một dải lụa trắng trong Vô Nhai các sợ c.h.ế.t khiếp, còn , mấy ngày hôm , trong bãi săn, nhặt lấy đóa hoa thược d.ư.ợ.c diễm lệ của ...
Thật cũng , giả cũng , cả đời của , đó là đầu tiên đưa cho bông hoa như thế, đầu tiên cảm thấy, bản cũng thể sống như một nữ chính.
Nghĩ , chợt cảm thấy, hình như trong lòng cũng lo lắng lắm.
Sống c.h.ế.t , phú quý do trời.
Lúc , chỉ cảm thấy khí tràn ngập mùi lưu huỳnh, bỗng nhiên xuất hiện mùi hương quýt ngọt ngào, vô cùng dễ chịu...