Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 37: Mắc Kẹt Trong Địa Lao

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ta quơ tay múa chân trong bóng tối lâu mới rơi xuống đất, bùm một tiếng.

Rất đau, nhưng ảnh hưởng đến xương cốt, thử đưa tay sờ xuống bên , hình như thứ gì đó giống như rơm rạ linh tinh.

Ta gọi tên Hồng Trọng, quờ quạng khắp nơi, hình như nàng cảm nhận , đưa tay cho , thử vỗ vỗ vài cái cánh tay nàng , thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, may là vẫn gãy.

Bọn dựa , một lúc , đôi mắt mới thích nghi với bóng tối. Ta phát hiện, đây là một địa lao.

Cũng hợp lý, ban đầu Hồng Diệp sơn trang vốn dĩ chính là một ngục giam đảo cải tạo .

Không gian địa lao tính là nhỏ, nhưng trong khí tràn ngập mùi ẩm mốc, góc tường chất một đống rơm rạ và sợi bông nát, bên cạnh còn bộ bàn ghế mục, để từ năm tháng nào.

Lúc , đột nhiên phát hiện, góc tường còn hai nữa, đang dựa ôm c.h.ặ.t.

Không cần cũng là Phong Gian Nguyệt và Sở Đinh Lan.

Sở Đinh Lan giữ c.h.ặ.t : "Khả Tâm, chuyện gì thế? Chúng đều tuân thủ quy củ mà, gây bất kỳ chuyện gì."

Dưới tình huống như , tại , đột nhiên thấy buồn , nhạt : "Không mấy sai. Chỉ là, lẽ Thân đại hiệp thoải mái như bề ngoài thôi."

"Muội Thân Đương Lâu lấy hoa kính nên xuống tay với chúng ?" Phong Gian Nguyệt tiếp chuyện, hỏi.

"Có vẻ là như ," Ta gật đầu đáp, "Nếu , từ lúc chúng ngoài đến khi rơi nơi , động tĩnh lớn như thế, mà nào trong sơn trang phát hiện, nếu Trang chủ hạ lệnh thì khó giải thích."

Thấy lời vẻ lý, đều im lặng, trầm mặc một lúc lâu, Phong Gian Nguyệt vẫn cảm thấy nghi ngờ, " mà, cho dù cho mượn, thì ông cũng là chủ, chúng là khách, ông là bề , chúng là bề , chỉ cần từ chối một tiếng, chẳng lẽ chúng ép buộc ông ? Tại đưa hạ sách ?"

Đây là một vấn đề , cũng nghĩ , cách hành xử của Thân Đương Lâu, vẻ hợp lý.

Ta cố tình về phía Hồng Trọng, hỏi một chút gì đó, nhưng nàng im, chiếc đấu lạp đen thả xuống, thấy biểu cảm gì, thở dài, chuyện thành như , lẽ nàng chịu đả kích lớn.

Cho nên quấy rầy nàng , lấy cớ hỏi Sở Đinh Lan một chút chuyện con gái kéo Tiểu Vương sang một bên, hạ giọng thật thấp, moi tin từ phía nàng : "Trong nguyên tác đoạn ?"

Tiểu Vương cũng thì thầm đáp lời : "Không . Trong nguyên tác chúng hề lên đảo, nhưng cốt truyện mấy câu giới thiệu về đảo Lưu Tiên."

"Cái gì?" Nghe thấy manh mối, trở nên hưng phấn.

Tiểu Vương ngước mắt lên, vẻ đang cẩn thận nhớ , đó ý chính với :

Thân Đương Lâu một vợ, tên là Lý Liên Phong, hai vợ chồng hòa hợp, phu thê mặn nồng, thành hôn nhiều năm cuối cùng cũng thai. Thân Đương Lâu lên đảo việc một chuyến, giao phó vợ đang t.h.a.i cho Thạch Thủ Nghĩa chăm sóc.

Thật may, năm đó xảy bão lớn, Thạch Thủ Nghĩa dẫn dắt rút lui, Lý Liên Phong chuyển ngay đường, sợ c.h.ế.t khiếp, vì điều kiện thiếu thốn, nên giữ mạng lớn, cuối cùng ông chỉ trả mỗi đứa trẻ cho sư , đó chính là đứa con trai duy nhất của Thân Đương Lâu hiện giờ, Thân Phong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-37-mac-ket-trong-dia-lao.html.]

Ta tìm thấy logic bên trong, hỏi: "Nếu lời đồn là sự thật, thì lẽ Thân Đương Lâu ghi hận Thạch Thủ Nghĩa từ lâu, cho rằng ông chăm sóc , mới khiến vợ yêu dấu của c.h.ế.t? Nên khi thấy Hồng Trọng, đ.â.m "ghét ai ghét cả tông chi họ hàng"?"

"Có thể," Tiểu Vương dường như logic của cuốn theo, "Nếu thì cũng gần như lời , bởi vì chuyện mượn hoa kính, ông cho mượn thì thôi, chúng ép buộc, tại đến nước ?"

khi suy nghĩ , bỗng sang phủ định lời của , bảo: " mà, đó chẳng chỉ là t.a.i n.ạ.n ? Ai mà ngờ chuyện xảy . Hơn nữa, chính cũng , Thân Đương Lâu đối xử với Hồng Trọng theo kiểu nay nhớ xưa, chẳng lẽ, những chuyện trong quá khứ, những tình cảm đó, tất cả đều là giả ?"

"Ai ," Tiểu Vương thấp giọng , "Tớ cũng nghĩ , lẽ một cố chấp từ khi sinh ?"

Bọn mới ở đây vài câu, Phong Gian Nguyệt bên kêu lên: "Hay là chúng nghĩ xem cách nào thoát !"

Câu cũng đúng, hiện giờ cả bọn bước tình tiết trong nguyên tác, và Tiểu Vương ở đây phân tích nguyên nhân, thì cũng chẳng tìm thấy lối khỏi địa lao .

Thế là chúng hàng ngũ. Ta bên cạnh Hồng Trọng, nhéo nhéo tay nàng .

Tay nàng lạnh, thấy hụt hẫng, bụng nghĩ thầm, đây đúng là một cô nương đáng thương, ban ngày ở sân khấu, hiếm khi sắm vai nhân vật chính, ai ngờ kết cục biến thành thế .

Ta cầm tay nàng lên, dùng hai tay che , đặt bên miệng, nhẹ nhàng thổi, những lúc ngã, dì út cũng y hệt. Ta vụng trong khoản truyền cảm xúc, nhưng vẫn hy vọng, nàng thể cảm nhận phần nào, trong mắt , Hồng Trọng đơn giản chỉ là một công cụ.

Phong Gian Nguyệt cố gắng trèo lên , định thăm dò cái lối khiến cả bọn rơi xuống địa lao, nhưng nơi đó bịt kín, cực kỳ nhẵn, căn bản chỗ để vịn tay. Còn Hồng Trọng thì tìm kiếm bên , gõ gõ các vách tường, bộ đều phát âm thanh trầm đục, hiển nhiên là thể phá tường tìm lối ; lối duy nhất thể thấy bằng mắt thường chính là cánh cửa lớn bằng đồng, nó gắn vách tường, bên phủ đầy lớp gỉ đồng màu xanh, một lỗ khóa ở lưng chừng , nhưng mà đương nhiên, chìa khóa. Phía cửa một cái ô phẳng hình chữ nhật, nhà tù nào cũng , nó dùng để đặt nước và thức ăn bên trong, chỉ dài hơn hai ngón tay, một sống căn bản thể nào chui từ đó ngoài.

Hồng Trọng lấy con d.a.o tùy , thử cạy lỗ khóa, áp tai cánh cửa, lắng âm thanh bên trong. thử vài , vẫn thấy bên trong phát âm thanh kẽo kẹt, sợ con d.a.o sẽ gãy ở trong, bèn vội vàng ngăn nàng .

Lúc Phong Gian Nguyệt cũng mò đến, cùng nghiên cứu cánh cửa , dùng bội kiếm khoét cái ô ở bên cửa, nó to một chút, nhưng nhanh liền phát hiện điều đó chỉ tốn công vô ích, lớp sắt dày nặng ảnh hưởng chút nào.

"Chúng thể đào đường hầm để ?" Sở Đinh Lan đề nghị.

Ta s* s**ng lớp đất chân, là mùn đất, còn ẩm.

Sau đó lắc đầu: "Hòn đảo nhiều suối nước nóng, suối nước nóng chảy ngược, nó sẽ luộc chúng thành trứng chín đấy."

"Cách , cách cũng , chẳng lẽ chúng đây chờ c.h.ế.t thật ?" Sắc mặt Sở Đinh Lan tái nhợt, giận dỗi xuống mặt đất, nước mắt tuôn như ngọc.

Mấy bọn , suy sụp xuống, một lúc lâu, Phong Gian Nguyệt lên tiếng: "Muội xem, Thân Đương Lâu đẩy chúng chỗ c.h.ế.t thật ?"

Sau khi câu hỏi cất lên, sự im lặng bao trùm một lúc, đó đáp lời: "Có lẽ . Chúng vật lộn lâu như , lẽ bên ngoài trưa , ai đến đưa miếng cơm miếng nước, xem ông chúng biến mất một cách lặng lẽ."

Vừa , mấy tự dưng cảm thấy bụng sôi ùng ục, đành nuốt nước miếng, cúi đầu một lúc lâu.

lúc , ngoài cửa đột nhiên tiếng bước chân truyền đến.

Mấy bọn đều thấy, khuôn mặt lộ biểu cảm kinh ngạc, đó cả đám xoay dậy, qua cái ô cửa, trông bên ngoài.

Người đến, là Thân Phong, bưng một cái bàn nhỏ bằng sứ, bên bày đủ loại thức ăn và rượu, quan trọng nhất là, bên hông một chiếc chìa khóa bạc sáng lấp lánh.

 

 

Loading...