Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 36: Trời Nước Như Gương

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Một ngày trôi qua thuận lợi. Buổi tối và Hồng Trọng xếp một gian phòng.

Giường thực sự mềm, gối ngọc lụa gấm, một hòn đảo hoang vắng thế , cách bố trí thể coi là sang trọng nhưng vẫn ngủ ngon, thậm chí còn mơ.

Ta mơ thấy bản kể chuyện cho Lăng Thanh Vân, hình như là một sự kiện nhỏ, dã sử ghi : Có một tên là Miễn Công, khi còn ở doãn phủ Khai Phong, trong ngục lúc một dũng cảm, xin ông một con đường sống, Miễn Công liền thả . Mấy năm , nhiệm kỳ của Miễn Công kết thúc, ông tới Hà Bắc, gặp tên phạm nhân . Tù nhân cũ thả, vui vẻ về, đó hậu tạ bèn với vợ: "Nên trả ơn ân nhân cứu mạng như thế nào?"

Người vợ đáp: "Một ngàn xấp lụa đủ ?"

Nói: "Không đủ."

Người vợ tiếp tục: "Vậy hai ngàn xấp đủ ?"

Hắn : "Vẫn đủ."

Người vợ: "Nếu thế thì chỉ còn cách g.i.ế.c thôi."

Tù nhân cũ xao động, quyết định tay...

Nói tới đây, giật bừng tỉnh.

Sau đó phát hiện, ban ngày rảnh rỗi quá nên tùy tiện lật câu chuyện xem ở phòng khách, bên cạnh cũng hề Lăng Thanh Vân, Hồng Trọng thì đang một chiếc giường khác.

Ta ôm gối, đột nhiên cảm giác trong lòng trống trải. Ở chung doanh trướng với Lăng Thanh Vân hơn mười ngày, ngủ cùng một chiếc giường, , quả thực thấy quen.

Ta , chằm chằm lên trần nhà.

Bọn hợp tác suốt Tế Thú Đại Hội. Ta dùng lý trí nhắc nhở bản nhiều .

Quan hệ giữa bọn là giả. Khế ước giữa hai chẳng qua là để biểu diễn bàn dân thiên hạ thôi.

Vừa nên yêu, bộ mặt tươi dịu dàng, bạn căn bản rốt cuộc đang nghĩ cái gì.

Huống hồ, hai cùng là một loại , vĩnh viễn chỉ yêu bản nhất, cứ cho là thực sự yêu An Khả Tâm , nhưng khi cần g.i.ế.c, chẳng vẫn g.i.ế.c đấy .

Có điều, lừa khác thì dễ, nhưng lừa bản thì khó.

Nếu cứ năm bảy lượt dùng lý trí nhắc nhở chính , cảm thấy điều gì đó bất .

Nghĩ đến đây, nhắm mắt, giống như vứt khỏi suy nghĩ.

Đừng nghĩ nữa, cho dù động lòng thật, nhưng tình cảm đối với , cùng lắm cũng chỉ là một món đồ...

lúc , phát hiện Hồng Trọng mà vẫn ngủ, nàng vẫn đội đấu lạp, đeo khăn che mặt, lúc bỗng sột sột soạt soạt, lặng lẽ dậy.

"Hồng Trọng?" Ta thấp giọng hỏi.

Hình như nàng dọa một chút, xoay hành lễ với .

"Đã trễ thế , ngươi còn ngoài?"

Hồng Trọng trầm mặc nửa giây, đó gật gật đầu, dùng thủ ngữ khoa tay múa chân với , nàng xem hoa kính, mời cùng .

Ta bắt đầu hứng thú, tuy trong lòng cũng xẹt qua một tia nghi ngờ, định hỏi rằng nên báo cho Đảo chủ một tiếng , nhưng nghĩ nghĩ , Hồng Trọng cũng coi như là một nửa chủ nhân của nơi , huống hồ Thân Đương Lâu cũng đồng ý cho bọn mượn , kiểm tra chắc là .

Thế là khoác quần áo, ngoài cùng nàng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-36-troi-nuoc-nhu-guong.html.]

Ta ngẩng đầu lên nền trời, thật sự . Trong màn đêm, phía xa xa, một đám mây lờ lững che phủ vầng trăng, những ngôi trông càng ngày càng dày, tạo thành một dải ngân hà, trôi đỉnh đầu, khiến chấn động. Nhớ tổ tiên của chúng năm đó, chắc cũng thấy dải ngân hà nên bài thơ động lòng , ngân hà xa xôi, sông trời dần thấp (1)... Ngược , thành phố hiện đại ô nhiễm ánh sáng nghiêm trọng, thấy nhóm Bắc Đẩu may mắn lắm .

(1) Trích bài thơ Thường Nga của Lý Thương Ẩn thời Đường.

Hồng Trọng dẫn loanh quanh mấy vòng, thầm cảm thán, nơi trồng hoa kính quả nhiên kín đáo, một tìm kiểu gì cũng thấy.

Cuối cùng, Hồng Trọng đẩy một tảng đá lớn , một cánh cổng điêu khắc từ đá cẩm thạch hiện mặt, trông giống torii kiểu Nhật, cổng một bộ câu đối, "Lưu tiên đảo thượng sa la địa, nhất trì kính hoa chiếu cổ kim (2)", hoành phi đề bốn chữ xanh nền trắng: "Trời nước như gương".

(2) Tạm dịch: đảo Lưu Tiên đất sa la, một ao hoa kính soi chiếu cổ kim.

Băng qua cánh cổng, bắt đầu ngửi thấy mùi lưu huỳnh dày đặc, sương trắng mịt mù, ập đến mặt chúng , khí còn mang theo một chút nóng ẩm ướt. Ta đoán , ở đây lẽ núi lửa, hoặc là năng lượng địa nhiệt.

Hồng Trọng dẫn về phía vài bước, sương trắng đột nhiên tản , khung cảnh mặt hiện lên giống như tiên cảnh trong tranh vẽ:

Những ngọn núi cao ngất vây quanh một hồ nước, mặt hồ yên tĩnh, lặng như gương, mặt nước, bông hoa nổi lên, trông giống hoa kính. Đây là thứ hai thấy hoa kính, nó giống như hoa sen, nhưng lá, mỗi cánh hoa đều trong suốt như pha lê. chỉ thấy một đóa, cảnh tượng bây giờ càng khiến thốt lên kinh ngạc, những bông hoa lớn phản chiếu ánh sáng lộng lẫy nhưng phần lạnh lẽo ánh trăng, bầu trời đầy phản xuống mặt hồ, khiến mặt nước và hoa càng sáng lung linh cả một vùng, biến trời đất thành một thế giới như pha lê, và Hồng Trọng nhất thời bản đang , nước trời.

Ta cảnh cho choáng váng, cảm thán một lúc lâu, gió đêm từ từ thổi, lắc đầu than thở.

Vài phút , mới bắt đầu kích động, đây chính là đóa hoa thần kỳ đó, chỉ là một món đồ trang trí đẽ, mà còn cả bụi, cả một hồ, thật sự dùng quá, đừng là Sở Đinh Lan, chính Lăng Thanh Vân cũng xem cuộc đời, tìm chân tướng.

Ta nghĩ, nếu điều tra kẻ nào đang nhắm Sở Đinh Lan, cũng là chuyện , ít nhất Lăng Thanh Vân thể thoát khỏi hiềm nghi , để nam nữ chính nguyên tác về tuyến đường yêu đương. Tuyến tình cảm của bọn họ sẽ tách khỏi mạch truyện của và Lăng Thanh Vân, chỉ cần Lăng Thanh Vân ngày tháng yên , là thể tránh kết cục trong nguyên tác.

Nhìn cái hồ bảo bối , tâm trạng mâu thuẫn, một mặt thì đưa tay hái trộm một đóa. mặt khác nghĩ đến chuyện, nếu Thân Đương Lâu hào phóng đồng ý cho chúng mượn, thì cũng nên tôn trọng sự tin tưởng của một chút, đêm nay chỉ đến đây xem thôi, nên vượt quá giới hạn, tránh cành đẻ cành con. Thật thể báo tình huống ở đây cho Lăng Thanh Vân , đó lợi dụng sự tin tưởng của , dùng phận quốc chủ đàm phán sẽ khả năng hơn.

Nghĩ , vỗ vỗ Hồng Trọng, hôm nay về chỗ ở , hôm khác tính .

Hồng Trọng gật gật đầu, lời dẫn trở về, vì đường trơn, nên bám lấy đai lưng, phía nàng .

Có lẽ, hôm nay nàng chỉ tình cờ ngoài, cho nên đeo thanh kiếm thép lên lưng, còn mải suy nghĩ, vòng eo thế chẳng nhỏ nhắn, thướt tha .

mà, khi thứ đang diễn hết sức êm , thì đột nhiên, một mũi tên xé gió lao tới, nhắm thẳng mặt .

Ta chạy trốn theo bản năng, nhưng một chân bước hụt, suýt nữa rơi xuống hồ.

Hai tay quơ loạn xạ trong trung, cả sắp đổ xuống, áo choàng buộc c.h.ặ.t rơi xuống, nước hồ đột nhiên vang lên tiếng xèo xèo, một làn khói trắng bốc lên.

Ta bỗng nhiên ý thức , dù cái hồ cỡ nào, thì nó vẫn là suối nước nóng hình thành từ núi lửa!

Ta từng phần giới thiệu về công viên Yellowstone ở Mỹ, một cuốn sách du lịch, một du khách nhảy khỏi đường mòn, lập tức rơi xuống vùng năng lượng địa nhiệt, hàm lượng lưu huỳnh của nó cao, đến xác cũng vớt lên .

Khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Hồng Trọng vươn một tay tóm lấy .

Ta sợ tới mức mềm nhũn chân, nàng hai lời, đặt lên lưng, chạy như bay.

Tình huống ? Chúng tập kích ?

Trước màn sương trắng một bóng , dường như đang dụ chúng chạy theo, Hồng Trọng bất giác đuổi theo.

Đầu óc bắt đầu hỗn loạn, gào thét điên cuồng, những món ăn lúc chiều hình như trào lên cổ họng.

Ta vốn định bảo Hồng Trọng đừng đuổi theo, nhưng nghĩ chuyện gì đó, bây giờ chúng đảo, là cá thớt, lưới trời l.ồ.ng lộng, cho dù đuổi theo, chắc gì an ? Chi bằng bắt tên , chừng còn thể lấy con tin giữ mạng.

Nói thì chậm nhưng xảy thì nhanh, bóng đen nhảy một tòa nhà, Hồng Trọng cũng theo.

Vừa , lừa.

Căn phòng cửa sổ, một mảng đen kịt, cả hai bóng tối, nên đôi mắt kịp thích nghi, tiếng vẩy nước, mặt đất lún xuống, và Hồng Trọng căn bản kịp nhận tình cảnh xung quanh, vững, lập tức rơi bóng đen vô tận.

 

 

Loading...