Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 35: Đảo Chủ Đảo Lưu Tiên
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiếu niên một cước đá sang, khiến sợ tới mức ôm đầu co rụt , khó khăn lắm tránh một phen, cú đá trượt sang bầu rượu bàn, nó lảo đảo rơi xuống váy Sở Đinh Lan, nàng kêu "a" một tiếng.
động sai , tên Phong Gian Nguyệt việc còn tìm thêm chuyện quản, huống chi bây giờ chuyện ập đến đầu. Chỉ thấy nhăn mày, rầm một tiếng, đó tóm cái chân lướt qua, ép lên bàn, mặc kệ thiếu niên giãy giụa thế nào vẫn thể lay chuyển.
"Các ngươi cha là ai ?" Thiếu niên nổi giận gào lên.
"Hóa vẫn còn cha ?" Phong Gian Nguyệt trào phúng , "Thấy dáng vẻ gia giáo , còn tưởng rằng ngươi mồ côi."
Phong Gian Nguyệt miệng quả thực độc, chỉ là hồi nguyên tác, là vai chính, nên độc giả chỉ cảm thấy sảng khoái, nhận chanh chua như .
Thiếu niên thấy câu , rõ ràng nổi trận lôi đình, hai mắt đỏ ngầu, cơn giận bùng lên, giơ tay rút thanh kiếm lưng, bổ về phía Phong Gian Nguyệt.
Động chân động tay thì gì, nhưng chạm tới đao kiếm thì rõ ràng g.i.ế.c .
Phong Gian Nguyệt lẽ cũng ngờ một chút việc nhỏ xung đột như , đối phương hung hãn, nhân cơ hội nhất thời rời tay, hít hà một , suýt nữa c.h.é.m trúng.
Nói thì chậm, nhưng xảy thì nhanh, Hồng Trọng vẫn luôn ở đó chú ý thế cục, lập tức rút đoản đao , chặn thanh kiếm "đang" một tiếng, dễ dàng vặn tay , nhưng ngược bẻ trật khớp vai thiếu niên.
Thiếu niên t.h.ả.m thiết hét một tiếng lui về phía ôm cánh tay, khuôn mặt đầy vẻ đau khổ và oán độc.
Người thành thạo tay liền vấn đề, mấy thiếu niên lúc cuối cùng cũng ý thức , Phong Gian Nguyệt và Hồng Trọng căn bản đối thủ của bọn họ. Hai tùy tùng cùng lập tức xông lên, hung tợn đồng thanh hô "các ngươi chờ đó", vội vàng chạy .
Chờ đến khi bọn họ biến mất, ông chủ quán rượu dáo dác thò từ trong quầy, vẻ mặt khổ não: "Các vị khách quan thật sự cha là ai ?"
Phong Gian Nguyệt vẫn tức giận, đáp một câu: "Không , chỉ rằng gia giáo."
"Haizzz! Chẳng trách các ngươi dám chọc ," chưởng quầy dừng chân , "Hắn là Thân Phong, cha chính là Đảo chủ Thân Đương Lâu của hòn đảo ! Trên núi núi đều dựa nhà che chở, các ngươi đắc tội với thì thế nào!"
Lần đến lượt bốn bọn bối rối, cũng đầy vẻ áy náy, nghĩ đến mấy câu nên thốt . Vốn định tới tìm lấy hoa kính, giờ đắc tội với con trai duy nhất của , Thân Đương Lâu sẽ phản ứng thế nào.
Hồng Trọng ngơ ngác đó, đoán thời gian nàng ở bên Lăng Thanh Vân hẳn là gặp Thân Phong, chỉ điều khi đó Thân Phong vẫn là một đứa bé, khó trách nhận .
đến đây thì thể cứ thế dẹp đường hồi phủ , đám bọn căng da đầu thương lượng một phen, quyết định vẫn nên gặp Thân Đương Lâu một chuyến.
Đang , bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào, vọng qua chợt thấy một đội mênh m.ô.n.g cuồn cuộn. Kẻ dẫn đầu bốn năm chục tuổi, tóc đội quan mây tím, mặc áo bào đỏ tươi, tuy vẫn cách một đoạn, nhưng chưởng quầy quán rượu nhận , liên tục hô: "Nguy , nguy , tiểu thiếu gia đó quả nhiên cáo trạng! Đây còn là Đảo chủ ?"
Trong nháy mắt, Thân Đương Lâu tới cửa quán rượu, liếc sang, ông trẻ hơn nhiều so với thực tế, cử chỉ thong dong, ngọc thụ lâm phong, phong thái hào hiệp.
Hồng Trọng tháo đấu lạp, đôi tay run lên khe khẽ. Ta đoán, lẽ nàng nên giải thích chuyện như thế nào.
mà, nàng thậm chí còn cần giải thích, Thân Đương Lâu thấy dường như cả cứng đờ, âm thanh run rẩy: "Đây... Không là con gái của Thủ Nghĩa ? Sao ngươi nhẫn tâm , cha ngươi qua đời ngươi cũng trở về một chuyến?"
Hồng Trọng bình thường bình tĩnh trầm lặng, nhưng lúc thấy trong mắt nàng khó giấu nổi hai hàng nước mắt trong veo.
Phụ nàng lâm bệnh mất cùng thời điểm với Lăng Thanh Vân mạng ngàn cân treo sợi tóc, vì bảo vệ Lăng Thanh Vân, nàng kịp trở về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-35-dao-chu-dao-luu-tien.html.]
Thân Đương Lâu thấy nàng rơi lệ, hốc mắt cũng đỏ lên, bước tới nắm vai Hồng Trọng: "Hồng Nhi, đừng , lên núi từ từ , nhà sư thúc cũng chính là nhà ngươi."
Thân Phong thấy cảnh , kinh ngạc khó chịu, tiến lên : "Cha, ...?!"
Hắn lẽ đang định linh tinh gì đó như cùi chỏ hướng ngoài (1), nhưng hết câu giáng một cái tát: "Tiểu súc sinh quy củ, chỉ gây chuyện!"
(1) Đại khái nghĩa là suy nghĩ lợi ích cho khác.
Thân Đương Lâu một tay che chở Hồng Trọng, trừng mắt với Thân Phong: "Đây là con gái của đại bá ngươi mà thường ! Cũng may võ công cao cường, nếu lỡ mà thương, xứng đáng với đại ca ở suối vàng!?"
Vốn tìm phụ trút giận , ngờ ngược nhục như , Thân Phong trợn hai mắt, tin nổi, cuối cùng oán hận c.ắ.n môi chạy ngoài.
Hồng Trọng vươn tay định ngăn cản Thân Phong, nhưng Thân Đương Lâu ngăn , ông cất giọng căm hận: "Tại chiều hư, kệ nó !"
Ta cảnh , nhiều ít cũng chút cảm động, sư thúc hóa chẳng những nhận Hồng Trọng, còn nhớ rõ tình nghĩa , đây chỉ là tin đối với hồng trọng, mà còn là chuyện mừng của bọn .
Hồng Diệp sơn trang tổ chức yến hội đón tiếp long trọng, trong yến hội, Hồng Trọng đúng là hiếm khi sắm vai chính.
Trong bữa tiệc, Thân Đương Lâu hàn huyên nhiều chuyện cũ, nào là hồi niên thiếu quen sư như thế nào, bảo vệ , quyết tâm lên đảo, vượt chông gai, xây dựng thế giới nho nhỏ cho hậu duệ Dạ tộc . Hồi ức trong chốc lát, kiềm thổn thức, cảm khái sư bệnh c.h.ế.t, bản bây giờ cũng còn trẻ, dần dần già . Nghe một tràng nay nhớ xưa , Hồng Trọng mỉm gật đầu, trong chốc lát đỏ vành mắt.
Ba ngoài bọn đương nhiên chủ động để lộ phận thật, tự xưng là bằng hữu của Hồng Trọng, đặc biệt là Sở Đinh Lan mang huyết mạch Dạ tộc, bất kỳ Dạ nhân nào đảo Lưu Tiên cũng chào đón. Thân Đương Lâu cũng ân cần hỏi han nàng , cực kỳ săn sóc.
Yến hội kết thúc cả đám vẫn mưu tính ban đầu, chuyện Sở Đinh Lan đuổi g.i.ế.c, mượn một đóa hoa kính, tìm mục đích của hung thủ.
Hoa kính tồn tại là chuyện bí mật của Dạ tộc, và Phong Gian Nguyệt vẫn tương đối tinh ý, tìm cớ lui , để Hồng Trọng và Sở Đinh Lan gặp mặt Đảo chủ, thành bại cũng là chuyện của Dạ tộc, điều mà ngoài ngấp nghé.
Ta và Phong Gian Nguyệt đưa phòng khách, chờ hai bọn họ, câu câu hàn huyên một lúc thì Phong Gian Nguyệt đột nhiên : "Khả Tâm, gặp hai , khi chuyện, cảm thấy đổi nhiều."
Haizzz, ngươi , lòng đáp... Ta vội vàng khẽ ho khan một tiếng, che giấu vẻ hổ, đáp: "Chắc là tuổi tác lớn , nên dần dần dài dòng hơn ?"
"Không đơn giản như ," Phong Gian Nguyệt lắc đầu , "Muội vốn dĩ cũng dịu dàng, hồn nhiên giống như Đinh Lan, vô ưu vô lo. Hiện giờ... Lại giống như chút... Thâm sâu."
Ta ngẩng đầu Phong Gian Nguyệt, theo thiết lập nguyên tác, là kẻ tâm tính đơn thuần, yêu hận thoải mái, cho nên, An Khả Tâm từng thích cũng y hệt.
chỉ bật : "Gian Nguyệt, cuộc sống vô ưu vô lo , ai mà vô ưu vô lo? mà, đời lấy ngày tháng yên bình nhiều như , một thể vô ưu vô lo, thì một khác suy nghĩ gấp bội, gánh nặng gấp bội."
Phong Gian Nguyệt kinh ngạc mở to hai mắt: "Nói nghĩa là, Lăng Mộc Vân chăm sóc chu , nên mới khiến sinh suy nghĩ đó ?"
Ta nghĩ thầm, giải thích với Phong Gian Nguyệt khó, mong chờ chăm sóc, hơn nữa luôn cho rằng, đời nếu chỉ trông chờ chăm sóc thì sẽ cực kỳ thê t.h.ả.m. ngoài mặt tất nhiên vẫn sợ nhiều sai nhiều, đành : "Không liên quan đến . An thị nhiều đời nữ quân, lẽ đây là do khắc từ xương cốt mà , thấy tỷ tỷ vất vả, nên san sẻ cùng tỷ ."
Phong Gian Nguyệt chuyển đề tài cũng gật gật đầu: "Ngọc Noãn tỷ một chống đỡ quốc gia lớn như , đúng là dễ gì."
Ta định gì đó thì thấy một tiếng mềm mại bên tai "Gian Nguyệt", sang, là Sở Đinh Lan và Hồng Trọng bước .
Thấy Sở Đinh Lan mặt mày hớn hở, bước chân còn nhảy nhót nhè nhẹ, đoán bọn họ ở trong lẽ chuyện thuận lợi.
Quả nhiên, nàng bước lên ôm c.h.ặ.t Phong Gian Nguyệt: "Thân đại hiệp đúng là con hào sảng, ông đồng ý với chúng , ngày mai sẽ cho chúng mượn hoa kính!"