Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 34: Thế Giới Nhìn Mặt
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ta ... Lăng Mộc Vân, đảo Lưu Tiên đó là địa bàn của Lăng thị ngươi ? Bây giờ nếu pháp sư như , và Đinh Lan thể lên đảo xem xét một chút ?"
"..."
Trên đường về, Phong Gian Nguyệt vẫn quấn lấy Lăng Thanh Vân cầu xin, đúng là một cảnh hiếm thấy. Mà Lăng Thanh Vân lôi kéo chuyển chỉ đáp một nụ tươi, quý lời như vàng, c.h.ế.t cũng hé miệng.
"Ngươi yên tâm, chỉ tìm hoa kính, chỉ vì chuyện của Đinh Lan, tuyệt đối nhắc thêm chuyện gì khác, chúng ở đảo Lưu Tiên thấy gì, thấy gì, tuyệt đối để lộ bên ngoài một câu —— trịnh trọng cho ngươi một lời thề cũng ."
"..." Vẫn tủm tỉm đáp.
"Lăng Mộc Vân!" Phong Gian Nguyệt bắt đầu nổi nóng, "Ta hai ưa nhiều năm, nhưng hiếm khi mở miệng cầu xin, ngươi còn gì nữa? Nhất định bắt quỳ mặt đất chịu đòn nhận tội mới ?"
Lúc Lăng Thanh Vân mới sang, hai mắt cong cong đáp: "Được đấy, đây là ngươi nhé..."
Phong Gian Nguyệt: "..."
Nhìn hai họ ở bên tranh cãi, bên tự suy tính.
Không ngờ, quá khứ của kẻ khác, , mà là vật.
Nếu là vật thì sự tình càng rắc rối, điều dễ xử lý hơn nhiều, căn cốt chính là, khống chế đồ "vật" trong tay .
Hiện tại Phong Gian Nguyệt vội vã lên đảo, là nam chính nguyên tác với tính tình Hỗn Thế Ma Vương, nếu Lăng Thanh Vân thật sự cho, lo sẽ tự mò cách gì đó, chỉ sợ lúc càng phiền toái.
Huống chi, nếu đóa hoa thật sự thần kỳ như , cũng khá tò mò. Muốn hiểu nhiều hơn một chút, thậm chí còn , nếu thể thì đem hai đóa về nhà, chừng sẽ dùng tới.
Thế là hé miệng , cho Phong Gian Nguyệt một cái thang lùi xuống, với Lăng Thanh Vân: "Mộc Vân, đừng giỡn nữa. Chàng cứu Sở cô nương một , tới cùng, tiễn phật tiễn về Tây Thiên, để bọn họ tìm . Chỉ là, dù đó cũng là địa giới Lăng gia, tiện để ngoài xông , tiện thì để cùng bọn họ một chuyến, thế nào?"
Phong Gian Nguyệt vội vàng phụ họa: " đúng, Khả Tâm trông coi, bọn bảo đảm chạy loạn, gây chuyện, tất cả tuân theo quy củ của Lăng gia các , ngươi còn yên tâm ư?"
Lăng Thanh Vân dường như đang tính toán của , biểu cảm chút d.a.o động, đáp: "Cũng , nếu Khả Tâm mở lời, cũng cố chấp nữa. Vậy các ngươi đặt lời thề, khi lên đảo, tất cả theo sắp xếp của Khả Tâm, rời đảo xong, tiết lộ bất kỳ chuyện gì ở đảo ngoài."
"Tùy ý ngươi," Phong Gian Nguyệt .
"Ngoài , gần hòn đảo sóng to gió lớn, sương mù vây kín, tìm dẫn đường cho các ngươi."
"Ai thế?"
"Hồng Trọng. Các ngươi từng gặp , chính là cô nương cao ráo, thể chuyện ."
"Tại là nàng chứ?" Sở Đinh Lan cất tiếng, "Chỉ là một nha đầu võ thôi mà."
Lăng Thanh Vân nhướng mày: "Bởi vì, nàng xuất từ đảo Lưu Tiên chân chính..."
Trước nhắc đến lịch sử của đảo Lưu Tiên, hôm nay rõ ràng chi tiết một chút.
Có kẻ thể ăn cay, kẻ khác cũng y hệt, nhưng ăn thử mới , trình độ tiếp thu vẫn khác biệt.
Cùng đạo lý , tuy trận chiến Bính Thần, ba nước liên hợp đối đầu với Dạ tộc, nhưng bởi vì cách địa lý khá xa nên Lăng thị tương đối ít tình thù với Dạ tộc.
Cho nên trong lúc chiến tranh, hai kẻ xuất võ lâm ở Dạ tộc gom tộc nhân, hối lộ một khoản tiền lớn cho Lăng Hải Lưu, xin hòn đảo nhỏ cô quạnh ngoài biển để tránh họa.
Hai tên nhân sĩ giang hồ vốn là một đôi sư sư , sư tên là Thạch Thủ Nghĩa, sư tên là Thân Đương Lâu, hai lợi dụng ngục giam vốn đảo, tu sửa thành một toà sơn trang, đưa Dạ lên đảo sắp xếp cẩn thận, hoặc ruộng bắt cá, hoặc xe sa dệt vải, tự cung tự cấp, hòn đảo cũng trở thành một đào nguyên ngoại thế nho nhỏ.
Mà Hồng Trọng, chính là con gái của Thạch Thủ Nghĩa, lúc Thạch Thủ Nghĩa vì để trấn an Lăng gia, ông đem con gái duy nhất của cung, chạy khỏi Lăng gia, chuyện đó đồng nghĩa với con tin.
Điều cuối cùng , là ở phần cốt truyện mà , trong nguyên tác vẫn rõ xuất của Hồng Trọng, chỉ nàng là hộ vệ trong cung, còn liên quan sâu sa với đảo Lưu Tiên như . Có điều xem , để nàng đưa cả bọn lên đảo, quả thực là lựa chọn nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-34-the-gioi-nhin-mat.html.]
Lăng Thanh Vân lén hỏi Hồng Trọng chuyện hoa kính.
Hồng Trọng trầm ngâm một lúc lâu xong, liền thừa nhận loại hoa tồn tại, nhưng đây là bí mật trong tộc, còn loại hoa là điềm , cho nên nàng bao giờ chủ động nhắc đến, huống hồ khi rời nàng còn nhỏ, nên cũng nhiều.
Chúng khó, Lăng Thanh Vân đành giải thích kỹ với Hồng Trọng. Thứ nhất, đảo Lưu Tiên hiện tại là thuộc địa của Lăng thị, thuộc địa xảy chuyện gì, quốc chủ đều quyền . Thứ hai, bản Lăng Thanh Vân mang một phần huyết mạch Dạ tộc, bốn bỏ năm lên cũng coi như là Dạ nhân, nên chia sẻ bí mật , tính là nàng phản bội tộc nhân.
Việc nên chậm trễ, về nước, Lăng Thanh Vân lập tức chuẩn thuyền, để Hồng Trọng đưa , Phong Gian Nguyệt cùng Sở Đinh Lan lên đảo.
Nghe hòn đảo ngày xưa dùng để lưu đày phạm nhân, càng đến gần, càng cảm thấy lời đồn giả.
Vốn dĩ lúc xuất phát, chân vẫn muôn trùng sóng biếc, phóng mắt xa, trời biển một màu, nhưng càng đến gần hòn đảo, hải lưu đột ngột đổi, mây dày giăng đầy trời, nước biển vốn xanh biếc chỉ còn một mảng đen trầm. Ta phỏng đoán mặt biển hẳn là ít núi lửa, nên khí ập mặt thở mãnh liệt của lưu huỳnh.
Sóng to gió lớn, đảo Lưu Tiên đột ngột xuất hiện trong tầm mắt, lúc mới phát hiện chung quanh đảo dốc thoải, dường như tất cả đều là vách đá từ nham thạch, y hệt một cây nấm mọc từ trong đất. Nhìn xa xa thể thấy cây cối lác đác, dị hình dị dạng, giống một đám đôi tay nữ vu đang giơ lên cao.
Đương nhiên, Hồng Trọng là địa phương, tìm cho bọn một lối tương đối nhẹ nhàng, đây là bến tàu duy nhất đảo, dân tuy kết giao với bên ngoài nhiều, nhưng vẫn chút yêu cầu sinh hoạt, duy trì thương mậu nhất định với Lăng quốc, cách một đoạn thời gian, sẽ con thuyền đưa nước ngọt, rau dưa đến.
Chúng lên bờ, ở một gian quán rượu nhỏ nghỉ ngơi. Đi về một đoạn sẽ thấy ngọn núi bao hòn đảo , kiến trúc đỉnh núi gọi là Hồng Diệp sơn trang, là chỗ ở của đảo chủ. Theo Lăng Thanh Vân tiết lộ, cha của Hồng Trọng - Thạch Thủ Nghĩa - qua đời mấy năm , hiện tại đảo chủ là sư ông - Thân Đương Lâu.
Tiểu nhị khách đ**m bưng cho bọn bưng chút rượu đạm bạc, bởi vì ăn cơm nên Hồng Trọng cởi đấu lạp dày nặng đầu xuống, để lộ phần trán dô và đôi mắt đầy đốm đỏ, khăn đen mặt vẫn gỡ xuống, ẩn lớp khăn, nhấp ngụm rượu nhỏ.
Ta trái, mới phát hiện mắt nơi đều mang chút tạp sắc, nhiều thì ít. Nhìn thấy đốm đỏ trong mắt Hồng Trọng, mới ý thức , đây thể là do huyết mạch Dạ tộc, chỉ tiếc, thể so với Sở Đinh Lan thuần tím mỹ lệ, phiến đốm đỏ ngược còn nàng thêm phần cổ quái.
Hồng Trọng là cô nương cực kỳ kiên định, nhưng lúc thấy nàng vài phần thất thần. Nghe Lăng Thanh Vân , phụ Thạch Thủ Nghĩa của nàng và Thân Đương Lâu tuy là sư sư , nhưng còn hơn cả cốt nhục, tay chân đầy vết chai dẫn Dạ nhân mở đất, trong loạn lạc khai thác vùng đất thuần khiết . Chỉ là hiện giờ Thạch Thủ Nghĩa c.h.ế.t, cũng tình nghĩa như sẽ lạnh . Ta đoán thầm tâm tư nàng , nhiều năm về, thể cũng thấy lạ, trong lòng thấp thỏm bất an?
Trong tiệm chỉ một chú ý Hồng Trọng, ánh mắt những khác đều đặt lên Sở Đinh Lan. Ta phát hiện đại thúc trung niên bên cạnh bất giác hóp bụng .
Ta im lặng thở dài, con mà, đúng là trăm năm ngàn năm cũng đổi bản tính trông mặt mà bắt hình dong.
lúc , cửa tiệm đột nhiên truyền đến một trận ồn ào, ba bốn thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi, quần áo sang trọng, mang theo bội kiếm, đầu b.úi kiểu tóc kỳ quái, xa giống như mấy cọng râu ngô, chợt bước .
Sở Đinh Lan thấy , khỏi che miệng .
Ta cũng hiểu nàng đang cái gì, đám trẻ thường kiểu "thời trang" khá kỳ quặc, nhưng thiếu niên đó hẳn là bao giờ hoặc ít ngoài hòn đảo, nên thời trang của bọn họ biến thành kết hợp "smart" trong mắt bọn .
Đáng tiếc, nụ mấy thiếu niên thấy, bọn họ vây , hung tợn : "Cười cái gì?!"
Hồng Trọng lên, che mặt bọn , khoa tay múa chân dường như đang giải thích.
thiếu niên dẫn đầu thấy mặt nàng , bỗng nhiên kêu một tiếng: "Ai u, con quái vật xí từ đến , hù c.h.ế.t tiểu gia !"
Mọi vang lên.
Bọn họ vốn dĩ bởi vì bề ngoài nhạo, tìm Sở Đinh Lan cho lẽ, nhưng diện mạo Sở Đinh Lan vốn chẳng vấn đề nên lập tức đầu mâu sang nhắm Hồng Trọng, thiệt thòi về diện mạo.
Thế giới mặt , chính là bất công như .
Hồng Trọng vốn giảng hòa, vô cớ nhạo cũng nên lời, chỉ im lặng đội đấu lạp lên.
thật sự nổi, lập tức xen : "Ngươi cái gì? Ta thấy ngươi lớn lên khác nàng là bao ."
Lời là bậy, tiểu thiếu gia trán và mắt tương tự Hồng Trọng, điều là nam, nên diện mạo thô thiển đến mức mất hài hòa.
Mọi cũng về phía thiếu niên dẫn đầu , phát hiện thật, hai tuỳ tùng phía còn cúi đầu, bả vai run lên, đang cố nhịn .
Chuyện càng thật, càng tổn thương. Ta thấy sắc mặt thiếu niên dần dần chuyển sang màu gan lợn, trong lòng thầm thấy .
Quả nhiên, thẹn quá thành giận, giây tiếp theo một cước đá sang.